Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Choáng váng với những trò bẩn của người yêu sau chia tay

Đẹp trai, nhà giàu, lại ga lăng như anh, vậy mà sau chia tay lại có thể sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu như thế thì thật khó tưởng tượng.
Tôi mới chia tay một anh chàng đẹp trai, nhà giàu, lại ga lăng hết mực. Chúng tôi yêu nhau hơn nửa năm và cũng đã làm chuyện người lớn với nhau. Anh tỏ ra là người có trách nhiệm khi liên tục đòi cưới sau khi chúng tôi quan hệ. Nhưng tôi mới đi làm, lại đang là nhân viên tập sự nên tôi muốn dành thời gian nhiều cho công việc hơn. Tôi hứa khi nào hết thời gian tập sự, kí kết hợp đồng chính thức, tôi sẽ đồng ý cưới ngay.

Vậy mà người yêu tôi lúc nào cũng tỏ ra nghi ngờ tôi không chung tình. Nói thật ra, tôi cũng là một cô gái có ngoại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học loại giỏi. Còn anh, anh đẹp trai, nhà giàu nhưng không có công ăn việc làm. Hiện tại, anh chỉ trông coi một quán ăn cho mẹ mình.

Từ khi đi làm, bên cạnh tôi luôn có những người con trai khác theo đuổi. Gia đình họ có thể không giàu bằng anh, nhưng họ lại có việc làm, có khả năng lo lắng kinh tế gia đình sau này. Có lẽ vì thấy tôi đào hoa nên người yêu tôi ghen tuông dữ dội. Mặc dù tôi đã thề thốt là chỉ yêu một mình anh thôi nhưng anh vẫn không tin.

Anh thường xuyên kiểm tra ví tiền, điện thoại di động của tôi. Thấy số lạ, anh lại lấy máy anh điện lại hỏi xem đó là ai? Anh quản lí tôi gắt gao đến mức không cho tôi thời gian giao lưu bạn bè, đồng nghiệp. Có lần, anh còn đánh một anh bạn đồng nghiệp, chỉ vì nhìn thấy anh ấy dắt xe giùm tôi. Sau lần đó, tôi chịu đựng không nổi nữa nên quyết định chia tay.
Tôi hứa khi nào hết thời gian tập sự, kí kết hợp đồng chính thức, tôi sẽ đồng ý cưới ngay.
Người yêu tôi ban đầu tìm mọi cách níu kéo. Anh gọi hàng trăm cuộc mỗi ngày, tin nhắn gởi đến tới tấp. Thấy tôi không chuyển ý, anh bắt đầu sang nhà tôi ở lì, tôi đuổi cũng không về. Gần 1 tháng trời như vậy, tôi khổ sở vô cùng nhưng nhất quyết không quay lại. Tôi sợ, nếu lấy trúng người cuồng yêu như thế, sau này tôi sẽ khổ cả đời.

Thấy tôi lâm vào cảnh khó xử như thế, một người bạn của tôi bàn mưu giúp tôi. Anh ấy sẽ đóng giả người yêu tôi cho anh chàng người yêu cũ thấy vậy mà tự động rút lui. Tôi chỉ không ngờ, đây là nước cờ sai lầm, khiến tôi lâm vào cảnh sống dở chết dở hiện nay.

Khi thấy tôi và người bạn thân tình tứ đi cạnh nhau trong siêu thị (chúng tôi cố tình để anh thấy). Người yêu cũ của tôi đã tới, thẳng tay tát tôi một cái trời giáng ngay chỗ đông người, kèm theo lời đe dọa. Nói thật, tôi cũng rất bất ngờ trước thái độ và sự hung hãn của anh ta. Nhưng sau đó cả tuần không thấy anh ta đến nữa, tôi mừng muốn rơi nước mắt. Chẳng ngờ, anh ta đang lên kế hoạch trả thù tôi.

Sáng thứ 2, tôi đến công ty thì nghe tiếng xì xào quanh mình. Chưa kịp hỏi chuyện gì, tôi đã bị sếp gọi lên nói chuyện. Sếp đưa tôi một xấp hình, và gằn giọng nói chính sếp và 2 anh bảo vệ đã cố gắng thu dọn hết số hình này trước khi những nhân viên khác đến. Tôi mở ra nhìn thì chết đứng khi thấy một loạt hình bán khỏa thân của tôi. Xem hình, tôi biết ngay ai là thủ phạm trong chuyện này.
Chẳng ngờ, anh ta đang lên kế hoạch trả thù tôi.
Tức tối gọi điện cho người yêu cũ, tôi càng điên và lo lắng hơn khi nghe anh ta thách thức tôi sẽ còn nhiều trò vui khác, tôi cứ từ từ mà cảm nhận. Vì những tấm hình ấy, đi đâu tôi cũng thấy những ánh mắt soi mói nhìn mình.

Chiều về, tôi nhận được một món quà lớn gởi chuyển phát nhanh. Mở ra, tôi bàng hoàng khi thấy một con gấu bông to đùng nhưng dính sơn đỏ bẩn lem bem. Nhìn con gấu, da tôi cứ sởn cả lên. Đọc dòng chữ trên tấm bưu thiếp, tôi càng hoảng sợ hơn: “Anh biết em thích gấu bông nên mua tặng em”.

Giờ tôi đang hoảng loạn thật sự. Mấy tấm hình và con gấu bông đó chưa đủ để chứng minh anh ta đang đe dọa tôi, nhưng nếu cứ để tình trạng này, tôi sợ anh ta sẽ gây ra nhiều chuyện hơn nữa. Nếu dọn đến ở nhờ một người bạn, thì tôi chỉ sợ anh ta lại gây khó dễ cho bạn tôi. Làm sao với người yêu cũ điên cuồng đây?

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

Ngày kết hôn, chú rể khiến tôi bẽ bàng và sốc nặng

Khi tôi bước ra khỏi nhà, bao nhiêu người nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại. Chưa kịp hết sốc vì bị chồng sắp cưới bỏ rơi, tôi lại nhận được tin anh gặp tai nạn, đang hôn mê trong bệnh viện.
2 năm trước, tôi nhận lời yêu anh sau 7 tháng quen biết. Trong 2 năm yêu nhau, anh thường xuyên khiến tôi hụt hẫng vì sự thiếu quan tâm, không tinh ý. Nhưng tôi vẫn chấp nhận anh vì tôi biết con người anh thực ra rất tốt. Điều kiện của anh cũng khá được. Anh làm chuyên viên cấp cao của một công ty tư nhân. Lương lậu tốt, ngoại hình ổn, tuy anh từng có một mối tình thời sinh viên kéo dài tới 6 năm, nhưng khi đến với tôi, anh đã cắt đứt hoàn toàn với cô gái đó. Vì vậy, tôi đồng ý lấy anh sau lời cầu hôn đơn giản và chẳng hề lãng mạn. 

Bố mẹ hai bên rất ủng hộ. Mẹ anh quý mến tôi không khác gì con đẻ, bà thường xuyên gọi điện hỏi thăm tôi chuẩn bị đám cưới đến đâu, có cần bà mua giúp đồ gì không? Rồi bà gợi ý những thứ nào nên mua, những gì chưa cần sắm vội... Tôi biết, nếu về làm dâu, tôi sẽ sống rất thoải mái với người mẹ chồng này. Khoảng thời gian đó, tôi rất háo hức chờ tới ngày quan trọng nhất đời mình. 

Rồi cái ngày ấy cũng đến. 8 giờ sáng tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, đã mặc váy cô dâu, trang điểm cẩn thận, hoa cài mái tóc. Chỉ chờ nhà trai đến đón tới lễ đường. Nhưng chờ tới 9 giờ, gần tới giờ khách khứa đến đông đủ, mà vẫn chưa thấy chú rể đâu. 

Tôi gọi điện loạn lên, nhưng lần nào chuông reo được một hai tiếng đã nhận được cú tắt cuộc gọi tàn nhẫn của anh. Đến cuộc gọi thứ 9, anh mới bắt máy nhưng chỉ nói với tôi lời xin lỗi. Sau đó anh tắt máy hoàn toàn và tôi không gọi được nữa. 

Tôi ngồi bần thần không hiểu gì trong phòng một mình. Một lúc sau, một anh trai tôi chạy vào thông báo cho tôi biết, nhà trai đang nhốn nháo tìm chồng sắp cưới của tôi. Anh ấy còn tức giận hét lên rằng có người trông thấy chú rể lên ô tô cùng cô gái nào đó có lẽ cả hai đã cao bay xa chạy rồi.
Tôi ngồi lặng đi, khóc đau đớn vì bị tổn thương quá nặng. (Ảnh minh họa)
Khi tôi bước ra khỏi nhà, bao nhiêu người nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại. Mẹ tôi ôm chặt tôi khóc nức nở. Bố tôi thì đứng ngoài cổng mắng chửi anh con rể hụt làm mất mặt cả gia đình. Tôi ngồi lặng đi, khóc đau đớn vì bị tổn thương quá nặng. 

Sau khi thay váy và tẩy trang xong thì bố mẹ anh đến nói lời xin lỗi với bố mẹ tôi. Mẹ anh hiền lành, mặc kệ cho bố tôi trút giận. Bà nhẫn nhịn xin lỗi họ hàng nhà tôi, xin lỗi tôi. Bà còn nắm tay an ủi tôi rằng, tại con trai bà bồng bột, hồ đồ, làm chuyện xốc nổi. Bà xin được nhận tôi là con gái nuôi và hứa sẽ cố gắng bù đắp cho tôi. Khi tôi chưa kịp đáp lời thì bố anh nhận được điện thoại nói rằng xe ô tô của anh đâm vào một chiếc xe tải, hiện hai người bên trong xe đều bị hôn mê và được đưa vào bệnh viện. 

Cả nhà hoảng loạn, tôi vội vã theo bố mẹ anh lên xe chạy vào bệnh viện. Sau hơn 14 tiếng trong phòng cấp cứu, chồng sắp cưới được chuyển sang phòng theo dõi. Bác sĩ cho biết, anh bị đa chấn thương, gãy chân và 2 xương sườn. Đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng cần thời gian dài theo dõi và phục hồi. Cô gái đi cùng vẫn còn hôn mê sâu chưa có dấu hiệu tỉnh lại. 

Những ngày đó, không khí trong 3 gia đình đều nặng nề. Nhà cô gái kia xin chuyển viện để tránh tiếp xúc với bố mẹ anh và tôi. Tôi vẫn đến chăm sóc anh, vẫn ở lại trực đêm thay mẹ anh trong một tuần đầu tiên. Đến tuần thứ 2, anh đã có thể nói chuyện được. Khi anh nhìn thấy tôi, anh đỏ hoe mắt xin lỗi tôi và nói rằng anh không còn mặt mũi nào gặp tôi. 

Dần dần, từ câu chuyện của anh tôi được biết. Vào cái ngày hôn lễ hôm đó, bạn gái cũ mang quà tới chúc mừng đám cưới của anh. Hai người họ đã đứng nói chuyện rất lâu. Càng nói, càng khơi gợi lại kỷ niệm cũ, anh cảm thấy mình vẫn còn tình cảm với cô gái ấy. Cô ấy cũng nói rất nhiều lời khiến anh mềm lòng. Trong lúc cảm xúc dâng trào, cô ấy hỏi anh có muốn bỏ đi cùng cô ấy. Chấp nhận làm lại từ đầu? Và anh đã đồng ý. 

Khi ra đi, anh biết bản thân có lỗi rất lớn với tôi. Anh dự định khi mọi chuyện lắng xuống, sẽ gọi điện xin lỗi hoặc làm gì đó để bù đắp lỗi lầm. Nhưng chưa kịp đi xa thì anh gặp tai nạn. Anh bảo, khi đang lái ô tô, trong lòng anh luôn có cảm giác bối rối, lúng túng và khó chịu. Chính vì vậy mà anh không nhìn rõ đường, đâm phải chiếc ô tô tải đang xuống dốc. Những ngày qua, nằm suy nghĩ nhiều, anh biết bản thân đã nhầm lẫn giữa sự không cam lòng ngày trước với tình yêu. Người anh muốn kết hôn là tôi, chỉ là do cảm xúc nhất thời khiến anh phạm sai lầm. 

Anh cười buồn rằng: “Có lẽ tại ông trời không thể tha thứ việc làm của anh nên trừng phạt anh. Anh chỉ hy vọng Q.A qua cơn nguy hiểm. Sau này, anh tình nguyện làm mọi thứ để được tôi tha thứ. Anh cầu xin tôi cho anh cơ hội được quay lại bên tôi”. 
Anh bảo, khi đang lái ô tô, trong lòng anh luôn có cảm giác bối rối, lúng túng và khó chịu. (Ảnh minh họa)
Tôi không đáp lại lời anh. Những ngày sau đó, tôi vẫn ở viện chăm sóc anh chu đáo, báo đáp tình cảm 2 năm anh dành cho tôi. Và cũng muốn ngày ngày nhìn thấy anh để có thể buông được cuộc tình này. Anh trai tôi thì rất tức giận, anh ấy không đồng ý cho tôi đến bệnh viện. Nhưng tôi vẫn đến, lặng lẽ làm nốt vai trò của một người bạn gái. 

Sau 3 tháng, anh đã phục hồi rất tốt và đi lại được vài bước. Ngày chồng sắp cưới đi được từ giường bệnh ra đến hành lang. Tôi đã nói với anh rằng tôi sẽ không đến bệnh viên thăm anh nữa, hy vọng anh có thể sớm phục hồi và quên đi chuyện trước kia. Tôi không trách anh đã bỏ tôi trong ngày cưới, nhưng tôi cũng không thể tiếp tục đối mặt với người làm tổn thương tôi như vậy được nữa. Tôi đã hỏi han được tình hình của cô gái kia, cô ấy đã tỉnh lại, đa chấn thương nặng hơn anh nên quá trình phục hồi chậm hơn chút. Tôi chúc hai người hạnh phúc. 

Sau đó, mặc cho anh gọi, mặc anh ngã sấp xuống đất vì cố kéo tôi lại, tôi cũng không quay đầu mà bỏ đi thẳng ra khỏi cổng bệnh viện. Bắt taxi, một mạch về đến nhà, leo lên giường và vùi đầu khóc. 

Mấy hôm nay, điện thoại của tôi liên tục đổ chuông và bao nhiêu tin nhắn của anh tràn ngập. Anh xin lỗi tôi, anh mong tôi cho cơ hội. Anh nói rất nhiều lời khiến tôi phải bật khóc. Mẹ anh cũng gọi điện khuyên bảo tôi và mong tôi cho con trai bà cơ hội. Nhưng tôi vẫn quyết tâm chia tay. Tôi muốn cắt đứt hoàn toàn nên xin bố mẹ cho vào Sài Gòn làm việc nửa năm theo chế độ của công ty. 

Tôi thừa nhận bản thân vẫn còn yêu anh, và nếu anh có thể chứng minh cho tôi thấy tình cảm của anh trong 3 năm tới, tôi dự định vẫn quay lại bên anh. Tôi không biết mình làm như vậy có đúng không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên để có lối cư xử đúng đắn với mối quan hệ này.

Mọi người nói tôi điên vì làm đám cưới với một người đã qua đời

Mọi người cho rằng tôi điên vì làm đám cưới với một người đã qua đời, bởi họ không phải là tôi làm sao hiểu được tình yêu tôi dành cho người ấy.
Đám cưới của tôi vừa diễn ra cách đây gần 1 tháng. Lẽ ra, thời điểm này theo kế hoạch, tôi đang tận hưởng những ngày nghỉ của kỳ trăng mật với người vợ của mình. Nhưng thực tế, tôi lại đang ngồi trong căn phòng của hai vợ chồng với một tấm ảnh cưới vẫn còn đây và tự mình gặm nhấm nỗi buồn cô đơn.

Tôi và bạn gái quen biết nhau trong một lần tình cờ đi chụp ảnh. Cô ấy nhỏ nhắn xinh xắn và có đôi lông mi cong vút. Giống như bao đôi khác, chúng tôi trò chuyện, trao đổi số điện thoại và facebook, sau đó hẹn hò đi cà phê và rồi yêu đương. Tôi và em khá hợp nhau trong mọi chuyện. Vì thế mà chúng tôi nhanh chóng bàn bạc tới chuyện làm đám cưới.

Gia đình tôi có 2 anh em trai, anh trai tôi đã lấy vợ từ lâu, chỉ còn mình tôi độc thân và ham chơi. Vì thế, tin tôi muốn kết hôn trong năm nay vừa được tung ra, cả nhà đã chúc mừng và cùng tôi lên kế hoạch. Đầu tiên là nhà ở. Bố mẹ đưa cho tôi 600 triệu, anh trai cho tôi 300 triệu, tôi bỏ ra 500 triệu, bạn gái xin tiền gia đình góp vào 500 triệu. Vậy là đủ mua một căn hộ nhỏ xinh ở phía Đông thành phố. Ngày đi nhận bàn giao nhà, bạn gái tôi vui vẻ vẽ ra rất nhiều phong cách để trang trí căn nhà. Tôi hân hoan lắm, phấn khởi đến mức trong mơ cũng cười.
Ảnh cưới vẫn còn đây, nhưng cô dâu thì đã đi rồi (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, mọi chuyện không bao giờ được tốt đẹp và hoàn hảo như những gì chúng tôi nghĩ. Khi chỉ còn 3 tuần nữa là tới lễ cưới, vợ tôi gặp tai nạn trên đường từ quê trở lại thành phố. Nghe được tin này từ nhân viên y tế, tôi vội vàng bắt xe chạy tới. 

Khi tôi chạy được tới bệnh viện, lúc đó là 4 giờ sáng, cô ấy đã không nói được gì nữa. Nhưng cô ấy vẫn cố mỉm cười, đôi mắt lúc nào cũng như biết cười của cô ấy giờ đây long lanh nước mắt. Tôi nắm chặt tay người yêu, thẽ thọt rằng rồi em sẽ khỏe lại thôi, chỉ cần em cố gắng kiên cường, các bác sĩ sẽ giúp em. Em đừng vội tuyệt vọng, đừng vội buông tha mọi thứ. Xin em hãy vì tôi, vì đám cưới của chúng tôi.

Nhưng cô ấy dường như không chịu nghe lời tôi nói. Gắng gượng đến 7 giờ sáng thì cô ấy ra đi. Bàn tay mà tôi vẫn nắm chặt 3 tiếng đồng hồ cứ dần lạnh đi và không còn mềm mại, ấm áp như trong trí nhớ nữa. Rồi mặc kệ tôi gào gọi tên em, cô ấy cũng không mở mắt nhìn tôi thêm một lần nào nữa. 

Sáng hôm sau, bố mẹ đưa thi thể cô ấy về quê. Tôi xin được ôm di ảnh của vợ chưa cưới và tiễn chân người yêu, nhưng bố mẹ cô ấy không cho. Tôi lững thững thuê xe đi theo sau, trở về nhà người yêu ngồi lỳ một chỗ mặc sự chỉ trỏ tò mò của những người xung quanh. Khi mọi người đưa cô ấy ra nghĩa địa, tôi bị anh trai tôi ngăn không cho đi theo. Anh ấy sợ tôi biết nơi cô ấy nằm xuống rồi suốt ngày tới đó. Ngay chiều hôm đó, tôi bị anh áp tải về thành phố. 

Gần 3 tuần sau đám tang của bạn gái thì người bên tổ chức tiệc cưới gọi điện nhắn tôi đến xem sân khấu và chốt thực đơn. Lúc này theo phản xa, tôi nói với nhân viên là chốt hết và làm hết dù cô dâu của tôi thì đã không còn. Và thế là, tôi vẫn đến xem cách bố trí sân khấu, vẫn đặt thực đơn và bánh cưới giống như kế hoạch. Chỉ khác là lần này không còn người líu ríu bên tai tôi rằng “Anh thấy cái này đẹp hay cái kia đẹp hơn?” nữa mà thôi. 

Đúng 6 giờ sáng hôm lễ cưới, tôi tỉnh giấc. Một mình thay đồ, một mình thắt cà vạt, một mình gắn hoa cưới lên áo trắng. Tôi nhìn mình trong gương, cảm thấy thần sắc hơi kém nên lấy chút phấn trong túi của bạn gái quết qua mặt mũi. Thấy ổn rồi tôi mới xuống nhà tự tới nhà hàng. Lúc mở cổng đi ra, tôi biết bố mẹ và anh trai chị dâu nhìn theo, nhưng không ai cản tôi cả. Tôi biết mẹ tôi đang khóc nhưng trái tim tôi cũng không biết mình bị làm sao thì sao an ủi được mẹ.

Tới nơi, tôi đi loanh quanh cùng người phụ trách, chỉ một lúc sau, đồng nghiệp và bạn bè đã đến. Có hai phù rể nữa cũng tới, còn 3 người khác thì không thấy đâu. Nhưng như vậy cũng đủ rồi. Khách đến ngày một đông, nhưng ai cũng mang sắc mặt kỳ lạ khi thấy một mình tôi đứng đó với bức ảnh cô dâu cười rạng rỡ bên cạnh và 2 chàng phù rể trơ trọi. Còn nhà gái thì nghiễm nhiên không thấy một ai. Tôi loáng thoáng nghe thấy mọi người bàn tán nhau có lẽ cô dâu chạy trốn. Giá mà được như thế thì tôi cũng không đau đớn như lúc này. 

Đến giờ làm lễ, lúc này có lẽ mọi người đã biết vợ sắp cưới của tôi đã qua đời, không ai còn xôn xao bàn tán nữa nhưng họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Có người còn nói tôi điên vì đã cưới một người đã chết. Nhưng tôi mặc kệ tất thảy, tôi cố cầm dòng nước mắt chực trào ra vì nghĩ tới người bạn gái mấy ngày trước còn cười nói với tôi rằng cô ấy chờ giây phút này lâu lắm rồi. 
Có thể rất nhiều người nói tôi điên vì đã làm đám cưới với cô dâu đã mất, nhưng họ không phải là tôi, làm sao hiểu được tình yêu của tôi (Ảnh minh họa)
Tôi nắm tay thật chặt, để mặc móng tay ghim vào da thịt cho cái đau làm tôi tỉnh. Tôi bước lên sân khấu, nói lời cảm ơn khách mời đã tới tham dự. Tôi biết, chắc chắn ở dưới kia, mấy chục con người đó, có người sẽ nghĩ tôi điên vì cưới người chết. Bởi vì họ không phải là tôi, họ không thể hiểu được tình yêu của tôi dành cho cô ấy. 

Trưa ngày hôm đó, cuối cùng bố mẹ tôi cũng có mặt. Mẹ ôm tôi vào lòng, nước mắt mẹ làm ướt khoảng ngực nơi trái tim tôi. Anh trai cũng vỗ vai tôi. Sau đó bố mẹ và anh chờ cho tới khi khách khứa về hết, mới cùng tôi ra về. 

Suốt gần 1 tháng nay từ sau hôm làm đám cưới không có cô dâu, tôi vẫn đến trang trí lại căn nhà mà chúng tôi đã mua. Nhà đã sơn màu xanh dương - màu mà vợ sắp cưới thích, trần nhà đã gắn rất nhiều sao. Ga trải giường tôi cũng mua màu xanh dương, nhưng sẽ chẳng còn ai nằm lên đó ngắm bầu trời sao và làm nũng đòi tôi chỉ cho cách nhận biết từng chòm sao nữa. Tôi phải làm gì để vơi đi được nỗi buồn này đây? Làm sao để có thể quên người vợ, người yêu bạc mệnh của tôi đây?

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Kết thúc bất ngờ cho người vợ đòi ly hôn vì chồng không lãng mạn

Trong bức thư gửi cho tờ Diply, một người phụ nữ chia sẻ về sự nhàm chán về mối quan hệ với chồng. Sau 5 năm ​bên nhau, cô không còn cảm giác lãng mạn nữa. Cô nói với chồng muốn ly hôn và người chồng đã làm một việc khiến cô thấy rằng những cử chỉ lãng mạn không phải là những gì tạo nên tình yêu đích thực. 

Chồng tôi là một kỹ sư, chúng tôi đã ở bên nhau 5 năm, trong đó có ba năm yêu đương và hai năm kết hôn. Tôi ghét phải thừa nhận điều này nhưng tôi nhận thấy đang rất mệt mỏi vì mối quan hệ này. Tôi yêu tính kiên định ở anh và cảm giác được gối đầu lên ngực anh. Nhưng đến nay có một cái gì đó không hoàn toàn đúng nữa.
Tôi là một người phụ nữ đa cảm. Tôi khao khát sự lãng mạn, nhưng chồng hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh ấy thiếu nhạy cảm và không có khả năng tạo ra sự lãng mạn, vì thế mà làm tôi chán nản sau mấy năm bên nhau.

Cuối cùng một ngày tôi quyết định nói với anh rằng muốn ly dị.

"Tại sao?" Anh hỏi, sửng sốt. "Em mệt mỏi vì mối quan hệ này. Nó đang vắt kiệt sức em, thay vì mang đến sức lực cho em", tôi trả lời. Anh im lặng.

Anh không nói gì với tôi cả đêm và càng làm tăng sự thất vọng cho tôi, rằng người đàn ông tôi đã yêu thậm chí không thể bộc bạch tình cảm với tôi. Cuối cùng anh hỏi tôi: "Anh có thể làm gì để thay đổi quyết định của em?"

Lúc này tôi không biết phải nói gì với anh. Bạn biết đó, chúng ta không thể thay đổi tính cách của một ai đó chỉ vì ta muốn họ thay đổi. Tôi cảm thấy vô vọng. Nhìn sâu vào mắt anh, tôi chậm rãi trả lời: "Đây là câu đố, nếu anh có thể trả lời và thuyết phục trái tim em, em sẽ thay đổi quyết định của mình. Câu đố đó là, em muốn có một bông hoa nằm cheo leo trên vách núi và cả hai chúng ta đều biết chắn hái hoa sẽ gây ra cái chết cho anh, anh sẽ hái nó cho em chứ?"

Chồng tôi dừng lại một lát và nói: "Anh sẽ cho em câu trả lời vào ngày mai..." Hy vọng của tôi chìm hơn nữa khi thấy phản ứng của anh.

Sáng hôm sau tôi thức dậy và anh đã đi đâu mất. Tôi chợt nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết lôi thôi của anh trên đó, bên trên là một ly sữa nóng. Tôi đọc dòng đầu tiên: "Anh sẽ không hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho phép anh giải thích lý do...", tôi thất vọng nhưng vẫn tiếp tục đọc.

"Anh cần những ngón tay của mình để khôi phục lại máy tính mỗi khi em làm rối tung nó lên. Em hay để quên chìa khóa ở nhà, vì vậy anh cần phải có chân để chạy thật nhanh về nhà mở cửa cho em. Em luôn bị lạc mỗi khi chúng ta đi du lịch, anh cần đôi mắt mình để dõi theo em, dẫn đường cho em. Em luôn bị đau mỗi tháng đến kỳ kinh nguyệt, anh cần phải giữ bàn tay mình để nhẹ nhàng xoa dịu những cơn co rút ở bụng em.

Anh cần có miệng để đùa, để kể cho em những câu chuyện trị chứng hay nhàm chán của em. Đôi mắt em gần đây đã yếu, vì vậy anh cần phải sống để nắm tay em và dắt em đi dạo trên bãi biển khi mà em muốn tận hưởng ánh mặt trời đổ lên khuôn mặt và xuống kẽ chân trần dính cát của em. Trừ khi một ai đó có thể mang đến cho em nhiều tình yêu hơn anh, nếu không anh không thể chọn bông hoa kia và chết..."

Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, làm nhòe mực, tôi tiếp tục đọc. "Bây giờ em đã đọc xong, nếu em hài lòng thì anh đang đợi em ở bên ngoài với món bánh mỳ và sữa tươi yêu thích của em".

Tôi chạy xuống cầu thang, mở cửa và thấy anh đang đứng lo lắng bên ngoài nhưng khi anh nhìn thấy tôi, anh mỉm cười.

Vào lúc này đây tôi biết rằng sẽ không có ai yêu tôi nhiều như anh và tôi đã quyết định không cần lãng mạn gì nữa hết.

Khi bạn sống trong tình yêu thì cảm giác hứng thú có thể phai mờ đi, nhưng nó không có nghĩa là không còn tồn tại. Chúng ta quên mất thực tế là tình yêu đích thực nằm ở giữa cảm giác bình yên và buồn chán.

Tình yêu xuất hiện trong tất cả giây phút cuộc sống của bạn mỗi ngày, hoa và những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là một biểu hiện trực quan của nó. Trong mọi hoàn cảnh, tình yêu chân thật mới trụ được và đó là cuộc sống của chúng ta ... Tình yêu luôn chiến thắng mọi lý lẽ.

Tôi chết điếng khi cánh cửa phòng bật mở...

Đúng là trớ trêu thay, khi cánh cửa phòng bật mở, sự thật đập vào mắt...
Gia đình tôi là một gia đình thuần nông nên khá nghèo khổ. Nhưng trong mắt tôi, bố mẹ tôi luôn là những anh hùng. Nói không ngoa, tôi thần tượng bố đến nỗi lấy chồng cũng phải tìm người có tính cách giống bố để lấy. Ông là mẫu người chọn những việc nặng nhọc để ba mẹ con tôi được sung sướng. 

Cũng chính ông dẫn tôi đi thi đại học. Ngày nhận trường, bố tôi trước khi về còn mua cho tôi 2 gói xôi để ăn sáng và ăn trưa. Nhìn bố gầy còm, cười thật tươi động viên tôi ở lại ráng học mà tôi thương bố nhiều lắm. Đối với tôi, bố tôi là người đàn ông vĩ đại nhất thế giới này.

Sau này, khi ra trường đi dạy, tôi vẫn hay kể cho học sinh tôi nghe về bố. Thậm chí, có khi, tôi vừa kể vừa khóc vì thương bố. Học sinh của tôi đều im lặng, có em còn rưng rưng theo.

Vậy mà, hình tượng vĩ đại ấy trong tôi đã sụp đổ hoàn toàn khi hay tin bố tôi ngoại tình. Lúc đầu nghe mẹ nói, tôi còn không tin. Bố tôi tốt như vậy, sống vì con, vì gia đình như vậy, sao lại làm cái việc đó chứ. Nhưng khi âm thầm theo dõi hành động của bố, tôi mới tin đó là sự thật. Cũng vì cái sự thật nghiệt ngã ấy mà mấy tháng nay, tôi không thể vui vẻ nổi. Tôi buồn, đau đớn và thấy cay đắng thay cho mẹ mình, sống với nhau gần 30 năm, vậy mà cuối đời, bà lại bị bố phản bội.

Lần đầu tiên tôi nghi ngờ ông là hôm vợ chồng tôi dẫn con về chơi ngày chủ nhật. Khi đang ăn uống thì bố tôi có điện thoại. Ông bắt máy và nói với giọng rất nhẹ nhàng, khác hẳn phong cách bình thường của ông. Đợi bố nghe xong, tôi bảo ông đưa điện thoại tôi xem thì ông vùng vằng rồi xóa cuộc gọi đó đi. Sau đó còn tìm lí do biện minh nhưng ông không biết rằng, chính những hành động, thái độ của ông đã tố cáo chính ông.
Mẹ và em tôi bắt đầu theo dõi ông sát sao hơn và càng nhận thấy nhiều điểm bất thường. (Ảnh minh họa)
Mẹ và em tôi bắt đầu theo dõi ông sát sao hơn và càng nhận thấy nhiều điểm bất thường. Trước đây, bố tôi để điện thọai ở mọi nơi, nhưng bây giờ, đi đâu ông cũng kè kè nó bên người. Thậm chí đi vệ sinh hay đi tắm. Hiếm hoi ông mới để điện thoại ra bàn, nhưng kiểm tra các cuộc gọi đều mất hết. Riêng tiền điện thoại thì hết liên tục, dù ông mới nạp. 

Mẹ tôi u uất hẳn đi. Rồi gia đình tôi quyết định họp mặt để nói, khuyên bố tôi. Nhưng ông không nhận lỗi mà còn làm ầm lên và mắng mỏ tôi và em gái tôi. Ông cho rằng chúng tôi đang làm ông mất tự do, làm ảnh hưởng đến danh dự của ông. Ông còn đòi chia tài sản rồi ăn riêng để dằn mặt mẹ tôi. Thậm chí, ông còn nói : “Trong mắt tụi mày chỉ có mẹ mà chứ không có bố”. Tôi đã khóc khi nghe câu nói đó. Bố nào hiểu trong lòng tôi, tôi thần tượng bố như thế nào.

Cho đến khi em gái gọi điện, báo tôi đi bắt quả tang bố ngoại tình, tôi vẫn không thể tin được. Trên đường đến nhà nghỉ, tôi luôn cầu mong em gái tôi nhìn nhầm người. Nhưng em nói em đã theo dõi bố tôi suốt cả tháng mới bắt được ngày hôm nay.

Chúng tôi phải năn nỉ, dọa nạt nhân viên nhà nghỉ mới chịu đưa chìa khóa dự phòng. Khi cánh cửa bật ra, tôi chết điếng khi thấy bên trên chiếc giường là 2 con người đang quấn lấy nhau. Cũng từ đây, chúng tôi biết được người ông đang qua lại là ai. Đúng là trêu ngươi khi đó lại là người chơi thân với gia đình tôi từ khi tôi còn nhỏ. Đây là một người đàn bà khôn lanh nhưng li hôn từ trẻ. Tôi chỉ không ngờ, ả ta lại nỡ lòng phá hoại hạnh phúc gia đình tôi. Thật là tàn nhẫn và ích kỉ.
Vậy mà, tôi chỉ vừa chạm vào ả đã nhận lại một cái tát trời giáng từ chính tay bố tôi. (Ảnh minh họa)
Bố thấy chúng tôi thì hốt hoảng chụp chăn che người. Chẳng hiểu sao, máu nóng bốc lên tận não, tôi lao tới giật chăn trên người mụ đàn bà kia và bao nhiêu căm hận tôi dồn hết lực cho một cái tát. Vậy mà, tôi chỉ vừa chạm vào ả đã nhận lại một cái tát trời giáng từ chính tay bố tôi. Ông đánh mạnh đến nỗi khiến tôi ngã lăn xuống giường. Sau đó, ông còn chửi rủa chị em chúng tôi và dẫn người tình ra về.

Tối đó, chúng tôi họp gia đình. Bố tôi thừa nhận yêu người đàn bà kia và muốn chuyển ra sống với bà ta. Mẹ tôi sững người, khóc lóc xin ông suy nghĩ lại. Quá căm hận, tôi nói : “Nếu bố muốn đi thì đợi con chết rồi hãy đi”. 

Chẳng ngờ, ông nghe xong thì chạy đi tìm chai thuốc trừ sâu rồi hét toáng lên: “Chết thì để tao chết cho mẹ con mày hài lòng. Tao ngoại tình thì sao, tụi bay là con mà muốn mắng bố thế nào cũng được hả? Tụi mày không xem tao ra gì, tao chết cho tụi mày xem”. Chồng tôi phải chạy tới gắng sức lắm chai thuốc mới rơi ra. Ông còn chạy như điên khắp nhà tìm chai khác, miệng không ngừng chửi rủa mẹ và chúng tôi. Nhìn mẹ khóc mà tim tôi đau nhói.

Giờ tôi phải làm sao để cứu vớt hạnh phúc gia đình đây? Tôi chẳng thể làm được gì khi trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện bố tôi ngoại tình. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Đứng tim khi biết gia thế thật sự của bạn gái

Tôi mất hết tất cả sự tự tin khi đối diện với khách hàng. Tôi chỉ biết nhìn em đang cúi gằm mặt xuống và lắp bắp trả lời ứng phó cho xong.
Tốt nghiệp đại học, tôi vào làm trong bộ phận marketing của một công ty lớn. Vì thường xuyên tiếp xúc khách hàng nên phong cách ăn mặc, nói chuyện của tôi cũng khá lịch sự và khéo léo. Vào công ty 3 năm, bằng sự chăm chỉ và cố gắng, tôi đã leo lên được chức phó phòng. 

Do gia cảnh không tốt nên hồi đại học tôi không dám yêu ai. Phần vì không có tiền chiều người yêu, phần vì tôi không thích những cô nàng trẻ con đó. Tôi muốn bạn gái (vợ tôi trong tương lai) phải là người có thể giúp ích cho chồng. Mọi người đừng chê cười tôi, nếu các bạn ở trong hoàn cảnh của tôi, mọi thứ đều phải vươn lên từ hai bàn tay trắng, buộc phải thành đạt để chăm sóc bố mẹ già bệnh tật và hai đứa em nhỏ nữa, các bạn sẽ hiểu tâm tư của tôi. 

Chính vì thế, tôi rất kỹ tính trong việc lựa chọn bạn đời. Tôi cũng từng được rất nhiều cô gái tán tỉnh, bật đèn xanh đèn vàng, nhưng tôi đều không yêu ai. Cho đến khi tôi gặp em, một sinh viên vừa ra trường và vào thực tập trong công ty. Đọc hồ sơ của em, tôi chỉ biết em đến từ Hà Nội, nhỏ hơn tôi 2 tuổi và bố mẹ là dân kinh doanh. Thành tích học tập của em khá tốt, dáng vẻ cũng xinh xắn nhanh nhẹn nên tôi chọn hướng dẫn em. 

Càng tiếp xúc, tôi càng thích em. Mặc dù tự nhủ không được yêu một cô gái như vậy. Tôi cần đầu tư thời gian theo đuổi những cô gái có gia thế tốt hơn, nhưng tôi không chống lại được tình cảm. Em cũng có tình ý với tôi nên chúng tôi nhanh chóng trở thành một đôi.
Lúc này tôi đã bị lung lay bởi quyền thế nên tìm cách tấn công V và lạnh nhạt bạn gái. (Ảnh minh họa)
Yêu em, tôi cảm thấy rất vui, song trong đầu thì luôn tự nhủ, chỉ yêu thôi và quyết không đi quá xa, bởi vì tôi không thể lấy em được. Lấy em rồi, cuộc sống sẽ tiếp tục bế tắc. Hai tay tôi phải lo cho bố mẹ và các em thì lấy tay nào lo cho vợ con? Vì thế, tôi cần người vợ con nhàđại gia mạnh về kinh tế để trợ giúp tôi chứ không phải để kéo tôi xuống. 

3 năm yêu nhau, tôi nhận ra em dành cho tôi rất nhiều tình cảm, em yêu tôi thật lòng, lúc nào cũng quan tâm chăm sóc tôi. Còn tôi thì thấy mình quá hờ hững và đề phòng. Tôi không dám đưa em về phòng mình, sợ đi quá giới hạn rồi phải chịu trách nhiệm và có lỗi với em. Chúng tôi chỉ loanh quanh đi cà phê hoặc đi dạo phố đêm với nhau. Sinh nhật em, tôi đã mua quà, nhưng tôi dặn lòng không được thể hiện sự quan tâm, mà chỉ làm như chợt nhớ, đưa quà muộn cho em một ngày. 

Tôi biết em buồn, nhưng tôi cũng chẳng khá hơn em. Trong tình yêu, tính toán thiệt hơn như vậy chắc chỉ có mình tôi. 

Thế rồi trong một lần hợp tác với một công ty nội thất văn phòng, tôi quen V, là trưởng phòng kế hoạch của công ty đó. V không đẹp, không dịu dàng, nhưng sành điệu và là con gái của giám đốc nhân sự công ty đó. V có vẻ thích tôi nên từng nhắn tin hỏi han và hẹn tôi đi cà phê. Lúc này tôi đã bị lung lay bởi quyền thế nên tìm cách tấn công V và lạnh nhạt bạn gái.

Có lẽ em cũng nhận ra được điều đó nên thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi, gọi điện thoại kiểm tra tôi liên tục và quá đáng hơn, em bắt đầu kiểm tra cả điện thoại, facebook của tôi. Chúng tôi cãi cọ nhau rất nhiều vì chuyện này. Thậm chí, có lần tôi đã quát thẳng vào mặt em rằng tôi muốn chia tay, tôi hết yêu em rồi. Em giận dỗi bỏ về nhưng chỉ một ngày sau lại nhắn tin xin lỗi tôi. Tôi cũng mềm lòng nên lại tiếp tục dây dưa với em, mặt khác vẫn theo đuổi V.

Cho tới một lần em bắt gặp tôi đi ăn với V khá tình cảm, em đã làm ầm lên ngay tại nhà hàng khiến tôi rất mất mặt. Tôi nổi nóng nói chia tay với em, lần này sẽ không quay lại nữa. Em vừa khóc vừa bỏ chạy còn tôi thì xin lỗi V và đưa V về.

Đêm đó, em gọi điện nói với tôi rằng, em đồng ý chia tay, từ giờ em sẽ không bám theo tôi nữa. Nhưng có một điều em luôn băn khoăn và muốn tôi thẳng thắn trả lời. Em hỏi tôi vì sao lại bỏ em để theo đuổi V, em nói em có gì kém V? Tôi cũng thẳng thắn thừa nhận với em rằng, mọi thứ em đều hơn V từ ngoại hình, nhan sắc tới tính tình, nhưng V có thể cho tôi thứ tôi cần. Cái tôi cần là địa vị xã hội. 
Từ hôm đó, tôi mới biết em là con gái đại gia. (Ảnh minh họa)
Tôi nhớ mãi, lúc đó em đã gào lên là: “Em cũng có thể cho anh được địa vị xã hội. Anh muốn làm trưởng phòng hay giám đốc công ty, bố em có thể giúp được anh. Anh có biết bố em là ai không?”. Em nói ra một cái tên mà tôi sững sờ. Đó là tên tổng giám đốc công ty tôi. Nhưng sau đó tôi lại gạt đi ngay, nếu là con gái đại gia thì chẳng ai lại chịu khổ cực như vậy, huống chi, em vào công ty 3 năm, chưa từng thấy em mặc hàng hiệu hay có hình ảnh gì chứng minh bố em là ông chủ công ty.

Chúng tôi âm thầm chia tay, tôi không theo đuổi V quyết liệt nữa vì cảm thấy mệt mỏi vì tình cảm và cũng không còn cảm xúc. Em vẫn đi làm bình thường, dù nhìn em buồn rười rượi. Mãi tới thứ 2 vừa rồi, đại hội công ty. Tổng giám đốc xuất hiện và có bài phát biểu trước toàn bộ nhân viên công ty.

Sau buổi họp, có tiệc nhẹ. Tôi thấy em đứng cùng ông, còn ông thì cười vẫy tôi lại gần. Tôi vừa chào xong, ông đã nói thẳng: “Bác nghe T (tên em) nhắc đến cháu nhiều, mãi hôm nay mới gặp. Hai đứa dạo này có việc không vui hay sao mà T khóc lóc buồn bã hoài khiến bác không yên tâm chút nào?”.

Tôi mất hết tất cả sự tự tin khi đối diện với khách hàng. Tôi chỉ biết nhìn em đang cúi gằm mặt xuống và lắp bắp trả lời ứng phó cho xong. May mắn, chỉ vài phút sau, trợ lý của ông đã nhắc ông một cuộc họp khác nên tôi thoát nạn. Em cũng trở về cùng bố luôn mà không nói với tôi lời nào.

Từ hôm đó, tôi mới biết em là con gái đại gia. Tôi rất hối hận đã đối xử tệ với em, đã phụ tình cảm của em, nhưng không còn mặt mũi nào để xin lỗi và quay lại nữa. Tôi biết em vẫn cho tôi cơ hội, có thể vì tình yêu, cũng có thể vì trả thù. Đến giờ tôi thấy những thứ mình theo đuổi quá phù phiếm, người thực lòng yêu tôi và có thể cho tôi tất cả, ở ngay bên cạnh nhưng tôi lại không trân trọng. Đáng đời tôi lắm phải không? Giờ tôi phải đối mặt thế nào với em đây?

Đến khi mẹ mình gặp nạn, bộ mặt thật của gia đình chồng mới lộ ra

Sau khi xả hết nỗi bực tức, mình quay sang nhìn chồng đầy kiêu ngạo “Anh viết đơn đi, tôi kí là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu”. Nói rồi mình kéo mẹ mình bỏ đi.
Mình tên là H, 26 tuổi đã lấy chồng và có một nhóc 2 tuổi. Mình lấy chồng cách đây 3 năm, vợ chồng mình không phải là yêu nhau từ đầu mà mình được một bà chị cùng công ty mai mối cho. Sau 5 tháng tìm hiểu, mình thấy gia đình anh khá nề nếp và anh cũng có công việc ổn định nên chấp nhận cưới.

Năm mình lên 8 tuổi, bố bỏ mẹ con mình để đi theo người đàn bà khác và từ đó đến nay chưa bao giờ ông quay về tìm lại mình. Từ nhỏ mình đã luôn ao ước có một mái ấm như nhà chồng, có cả cha, lẫn mẹ, có anh chị em đề huề vì lúc nào mình cũng cảm thấy thiếu vắng tình thương của ba. Bên cạnh đó, ông bà nội cũng chẳng mấy ai yêu quý cô cháu gái là mình nên cuộc sống của mẹ con mình rất vất vả. Nhìn nhà chồng đầy đủ, sum vầy nên mình rất thích về làm dâu, chẳng ngờ đó lại là sau lầm lớn nhất đời mình. Hiện tại mình đang phải trả giá cho cái quan điểm “ yêu nhanh, cưới vội” và không chịu tìm hiểu kĩ lưỡng.

Nhà chồng mình khắt khe thái quá từ chuyện ăn uống đến chuyện sinh hoạt, mỗi người trong nhà lại có một khẩu vị khác nhau nên lúc nào mình cũng phải nấu tới 5 đến 6 món trong một bữa ăn. Mẹ chồng vốn dĩ chẳng ưa gì mình. Bà luôn coi mình là cái gai trong mắt, là sao chổi đến ám gia đình nhà chồng nên từ ngày có mình bà khoán trắng tất cả mọi việc trong nhà cho mình làm.

Từ ngày mình về làm dâu chưa bao giờ bà xưng với mình một tiếng mẹ con, bình thường bà vẫn xưng mày- tao, chỉ khi có khách đến nhà bà mới xưng tôi gọi chị. Mình về làm dâu mà không khác gì ô sin không công của nhà chồng, lúc nào cũng tối mắt tối mũi làm việc nhà, chăm từ mẹ chồng cho đến cô em chồng đang đi làm,đến đồ lót cô ấy thay ra mình cũng phải giặt. Còn chồng mình từ sau khi cưới thì bỏ mặc vợ để vui chơi với đám bạn bên ngoài.
Mình thấy gia đình anh khá nề nếp và anh cũng có công việc ổn định nên chấp nhận cưới. (Ảnh minh họa)
Có những ngày mình phải dậy từ 4h sáng và đến 11h đêm mới được đặt lưng xuống giường, vậy mà lúc nào trong mắt mẹ chồng, mình lúc nào cũng là đứa vô tích sự, ăn không ngồi rồi. Mỗi lần mình làm gì không đúng ý bà là mẹ chồng lại mỉa mai: “Con không cha như nhà không nóc, mày không có bố dạy dỗ nên ngu thế cũng phải”.

Mỗi lần mẹ chồng mình nói câu đó nước mắt mình cũng chỉ trực trào ra vì vừa tủi vừa hận. Đã hơn một lần mình có ý định bỏ chồng, nhưng mỗi lần gập quần áo rồi, mình lại nghĩ đến bé Tôm còn quá nhỏ. Mình không muốn con gái mình lớn lên cũng phải chịu cảnh bị người ta sỉ nhục vì không có cha như mình. Chính vì vậy mình nuốt nước mắt vào trong phục dịch họ, để con mình có ông bà, có cha và có cô chú như bao đứa trẻ khác.

Mình sẽ mãi sống trong nỗi đau khổ và nhẫn nhịn đó nếu như không có chuyện mẹ mình chẳng may bị tai nạn lao động phải vào viện. Bà nằm viện nhưng chẳng có ai chăm sóc vì họ hàng bên ngoại mình đều ở xa. Mình xin phép nhà chồng cho mình về quê chăm sóc mẹ nhưng mẹ chồng và em chồng nhất quyết không đồng ý. Mẹ chồng nói mình đã làm dâu nhà này thì phải có trách nhiệm với gia đình nhà chồng, mình về quê thì lấy ai đi chợ, cơm nước, giặt giũ và đưa đón con đi học? Mình không ngờ gia đình nhà chồng và mẹ chồng lại ích kỉ đến thế, hóa ra họ cưới mình về chỉ để làm ô sin và bắt mình phải họ cả đời.

Quá phẫn uất, hôm sau mình tự thu dọn quần áo và mang bé Tôm về chăm mẹ mà không thèm xin phép. Bởi mình biết có xin bà cũng sẽ chẳng bao giờ cho mình đi. Trong thời gian mình ở quê, không ai gọi điện hỏi han hay nhắn nhủ gì mình và mẹ mình.
Cứ mỗi lần thấy bé Tôm bi bô nhắc đến bố, đến cô và ông bà nội là mình lại không cầm được nước mắt. (Ảnh minh họa)
Nửa tháng sau mẹ mình khỏi, bà khăn gói cùng mình lên nhà chồng tạ lỗi. Nhưng mẹ chồng lại lu loa mình là đứa không ra gì, định bỏ nhà đi theo trai chứ chăm mẹ nỗi gì. Bà nhất quyết không nhận cô con dâu hỗn láo như mình. Mẹ chồng và em chồng xúi chồng mình bỏ vợ. Bà còn tuyên bố trừ khi cả mẹ mình và mình quỳ xuống xin bà tha lỗi thì may ra bà mới cho mình bước chân vào nhà.

Mình nhìn sang chồng thì anh bảo mình hãy làm theo lời mẹ. Mình không chịu nổi nữa, mình nói thẳng luôn: “Tôi chịu đựng các người đủ rồi, tưởng tôi cần làm dâu nhà các người sao?”. Rồi mình quay sang nhìn chồng đầy kiêu ngạo: “Anh viết đơn đi, tôi kí là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu”. Nói rồi mình kéo mẹ mình bỏ đi.

Mấy hôm nay mẹ mình luôn khuyên bảo mình hãy quay lại, nhưng mình nhất định không muốn về nơi địa ngục đó thêm một giây phút nào nữa. Nhưng cứ mỗi lần thấy bé Tôm bi bô nhắc đến bố, đến cô và ông bà nội là mình lại không cầm được nước mắt. Chả lẽ sau này bé Tôm cũng sẽ phải chịu cảnh bị người ta coi thường vì không có bố như mình sao? Bé làm gì có lỗi trong chuyện này chứ, theo các bạn mình phải làm sao bây giờ?