Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

Sự thật xót xa đằng sau 2 triệu rưỡi hàng tháng tôi được nhận

3 năm trước, chồng tôi bỏ nhà ra đi sau khi quẳng vào mặt tôi lá đơn ly hôn. Lý do anh đưa ra rất nực cười, anh cảm thấy khổ quá, không sống tiếp cảnh nghèo khó này được nữa. 
Vì thế, anh theo đám bạn vào nam làm ăn, nhưng do không chắc chắn bao giờ quay về nên anh cứ ly hôn trước, để tôi có thể tự do lấy chồng mới. Anh hứa rằng sau này giàu có sẽ gửi tiền nuôi con cho tôi. 
Vậy là chồng tôi lên đường, bỏ lại sau lưng tôi và 2 đứa con thơ. Gia đình nhà chồng cũng khuyên hết mực, nhưng anh không nghe lời ai. Bố mẹ chồng tôi thì già yếu, lại sống với anh chị cả khó tính nên ít dám sang thăm cháu. Những người khác cũng bận rộn và toan lo cuộc sống, dần dần chẳng còn ai chú ý tới mẹ con tôi nữa. 

Thời gian đó, tôi lâm vào cảnh nghèo túng vô cùng. Con trai lớn của tôi vừa bước vào lớp 3, con gái út học lớp 1. Tôi đi làm cả ngày, tối mịt mới về nên tôi gửi con trai học thêm lớp cô giáo chủ nhiệm vào mỗi buổi chiều. Con gái thứ hai cũng đi theo anh chứ không được ở nhà một mình. Tiền đóng học, rồi tiền học thêm, tiền ăn uống, tiền chi tiêu cho con, tiền xăng xe đi làm và các khoản tiền lặt vặt khác nữa khiến tôi lâm vào cảnh nợ nần cùng cực. 

Tôi cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng chẳng biết làm thế nào được. Đến giờ nhìn lại, những người quen, bạn bè xung quanh đều đã từng bị tôi vay tiền. Có người bị tôi vay tới 4 lần, lần nào cũng vài tháng sau mới trả được.

Cuộc sống của 3 mẹ con lúc nào cũng lâm vào cảnh thiếu thốn. Con trai lớn tuy nhỏ tuổi nhưng đã có thể nấu cơm giúp mẹ. Tối về, tôi cũng được nghỉ ngơi hơn một chút. Vất vả là vậy, nhưng may mắn rằng 2 đứa con của tôi đều biết suy nghĩ nên rất chăm chỉ học hành và là học sinh giỏi. Tuy nhiên, vì lo xa, sợ con nghịch ngợm, hư người, tôi vẫn quyết gửi các con đi học thêm nhà cô giáo. 

8 tháng trước, kinh tế của gia đình tôi bỗng dưng tốt hơn. Đồng lương của tôi được tăng thêm 1 triệu mỗi tháng. Thêm vào đó, tháng nào tôi cũng nhận được 2,5 triệu trong tài khoản ngân hàng. Tôi đoán chồng cũ gửi tiền nuôi con, tuy có hơi muộn, nhưng cũng đỡ đần được bao nhiêu việc.

Trả hết nợ nần, tôi muốn sắm cho hai con mấy bộ quần áo mới. Không ngờ, con trai tôi bảo rằng nó không cần, nó vẫn còn số quần áo anh Huy cho (Huy là con trai của anh cả chồng tôi, hơn con tôi 3 tuổi). Nó bảo tôi để tiền mà mua thêm quần áo đi làm, nó đi học có đồng phục rồi, còn ở nhà mặc gì chẳng được. Con gái tôi thấy anh nói vậy cũng bảo mẹ không phải mua quần áo mới nữa. Trước sự quyết tâm của hai đứa trẻ, tôi vẫn âm thầm mua cho mỗi đứa một bộ quần áo mới nhưng nhờ chị dâu cả gửi tặng. 

Mọi chuyện cứ bình thường như thế, cho tới thứ tư tuần trước, tôi được tan làm lúc 3 giờ chiều nên vòng qua nhà cô giáo đón các con. 

Đến nơi, tôi sững sờ khi biết con trai tôi đã thôi học thêm từ cách đây 8 tháng. Con nói rằng con học nhóm với đám bạn và đây là ý của mẹ. Vì tin tưởng con trai tôi không nói dối nên cô giáo cũng không gọi điện hỏi lại tôi. Còn tôi thì tự trách mình quá bận rộn, không quan tâm tới con cái. Tôi thất thần chạy về nhà nhưng không có ai, tới nhà đứa bạn thân của con, cũng không thấy hai con ở đó. Tôi phóng xe lang thang khắp nơi tìm con, lòng giận vô cùng. Tôi còn tự nhủ, tối nay tôi sẽ đánh cho hai đứa một trận, tội nói dối cô giáo và bỏ học mà không bảo mẹ. Tôi cũng thấy mình sai lầm khi giao cho con cả tiền đi đóng học thêm mà chẳng bao giờ hỏi han tới.

Đi khắp các phố mà vẫn không tìm ra chúng, tôi ngồi gục ở một gốc cây mà khóc. Đúng lúc này tôi nhìn thấy bóng dáng con gái tôi với cái giỏ kẹo đang mời chào một phụ nữ mua hàng ở vỉa hè bên kia đường. Còn con trai tôi thì đang hì hụi đánh giày cho một người đàn ông ngay bên cạnh. Tôi không tin được ở mắt mình, dụi mắt mấy lần mới biết chắc chắn mình không nhìn nhầm. Tôi muốn lao sang tóm hai đứa về, nhưng cũng muốn tìm hiểu xem chúng cần tiền vào mục đích gì. Vì sao phải làm như vậy? 

Tôi âm thầm đi theo hai con suốt buổi chiều hôm đó, và những buổi chiều sau, tôi cũng xin nghỉ làm để đi theo con. Buổi tối tôi về muộn giống như không hề có chuyện gì xảy ra. Thấy các con đã tắm rửa, cơm canh dọn ra nóng hổi. Có lẽ vì sơ ý nên giờ tôi mới biết, bữa ăn được cải thiện đi rất nhiều. Nếu trước kia chỉ có một món canh luộc, thêm hai quả trứng rán, thì giờ đôi lúc có cả thịt gà, thịt chân giò. Con trai lớn gắp thức ăn cho tôi, nó giục tôi ăn cho khỏe có sức làm việc, mà tôi thấy cay cay hai khóe mắt. Nước mắt tôi rơi đầy vào bát cơm, tôi phải lén lau mặt, sợ hai đứa biết. Tôi đã để các con tôi phải thiếu thốn quá sao?

Đi theo con thêm 2 buổi chiều nữa, tôi định bụng tối đến sẽ nói chuyện lại với các con, yêu cầu các con ngừng việc này lại. Tôi sẽ đưa thêm tiền mua thức ăn cho con. Nhưng gần 4 giờ chiều hôm đó, tôi thấy hai con đến gặp một bác xe ôm. Rồi ông bác đi cùng hai đứa vào một ngân hàng gần đó. Tôi không kìm chế được, vội vã gửi xe rồi đi vào ngân hàng. Bên trong, bác xe ôm đang viết giấy gửi tiền. Còn con tôi ngồi đếm những đồng tiền lẻ mới kiếm được, gộp vào một tập tiền nhàu nát trước đó, đưa cho nhân viên ngân hàng. Tôi bước đến, hai đứa giật thót mình nhìn tôi đầy sợ hãi. Tờ giấy gửi tiền có tên và số tài khoản của tôi đang nằm ngay trên bàn. Số tiền là 2,5 triệu. 

Hai đứa nhấm nháy bác xe ôm không gửi tiền nữa, rồi theo tôi ra ngoài. Đến lúc này tôi mới biết, hai đứa con của tôi 8 tháng nay đi đánh giày và bán kẹo, gom tiền gửi vào tài khoản cho tôi, chính số tiền tôi đinh ninh chồng cũ gửi cho. Bác xe ôm này ban đầu được bọn trẻ thuê đi gửi tiền cùng, với giá 20 ngàn một lần. Về sau biết hoàn cảnh, bác ấy không lấy tiền mà tình nguyện giúp đỡ, còn trông chừng hai đứa giúp tôi. 

Nghe bác xe ôm kể lại mà tôi khóc như mưa vì thương các con. Tôi cũng tự trách mình cứ mải kiếm tiền mà không chú ý, để các con tôi phải vất vả như thế này. Tôi đưa hai con đi ăn, cũng mời bác xe ôm để cảm ơn, nhưng bác ấy từ chối. Ba mẹ con vào một quán phở, gọi 3 tô phở nhiều thịt bò và ăn trong nước mắt.

Sau hôm đó, tôi bảo con trai và con gái tiếp tục đi học thêm, nhưng chúng không chịu vì sợ tốn tiền. Chúng muốn được giúp đỡ tôi. Cả hai còn vỗ ngực hứa rằng sẽ không để kết quả học tập bị tụt dốc. Đêm đó, tôi khóc ướt đẫm gối, suy tính mãi, tôi cũng không biết có nên kiếm cái gì đó về cho hai đứa làm ở nhà, để không phải lang thang ngoài đường nữa. Hay bắt ép tụi nó tiếp tục đi học thêm, vì kiếm tiền nuôi con là việc của bậc cha mẹ?

Làm chồng, chứ đừng làm cục nợ!

Hãy thử tưởng tượng bức ảnh dưới đây là 1 cặp vợ chồng xem, bạn sẽ thấy gì??? 
Còn tôi thì thấy 2 điều như sau :

❤ Thứ nhất là: Người chồng thảnh thơi nhắn tin với người tình còn vợ thì tất bật với việc nhà. 

Cũng cùng là đi làm 8 tiếng/ 1 ngày như nhau nhưng khi về nhà thì người vợ còn phải cơm nước, nhà cửa, con cái và đủ thứ việc không tên trên đời. Còn các anh chồng thì sao? Mấy ai lao vào bếp cùng vợ, mấy ai nói được câu " để anh làm cùng em" hay chỉ rung chân rung đùi xem phim, chơi game và chờ cơm chín ? Tôi biết, vẫn có rất nhiều anh làm được điều này nhưng đó chỉ là số ít, vì sao ? Vì đàn ông luôn có 1 suy nghĩ mặc định rằng : việc nhà là việc của đàn bà. Các anh cho rằng rửa cái bát cho vợ hay cắm hộ nồi cơm cho vợ, lau cái nhà thay vợ là mất mặt, là không phải đàn ông ư ??? Nực cười ! 

Tôi đã từng chứng kiến 1 chuyện, ông chú tôi rửa bát giúp thím tôi sau mỗi bữa ăn, có 1 hôm... có người bạn sang chơi, chú bảo :" Ngồi đợi tao tí, tao rửa nốt mấy cái bát " ...và rồi người bạn đó thản nhiên nói to :" Bát đũa gì? Ra đây làm vài ván cờ, bát để đó cho vợ con rửa, việc đó là của đàn bà, mày việc đ** gì phải làm" ... Tôi nghe xong chỉ biết thương vợ người đàn ông đó mà thôiiii. Cái vấn đề ở đây không phải là việc của đàn ông hay việc của đàn bà....mà nó là sự chia sẻ, quan tâm, yêu thương nhau, là tình cảm giữa vợ với chồg. Các anh cứ thử nghĩ, nếu 1 ngày vợ các anh ốm thì sẽ như nào, chắc gọi cơm hộp về ăn, quần áo vài ngày giặt cũng được, nhà vài ngày lau cũng ko sao... đúng ko ? Nếu như thế thì các anh muôn đời ko hiểu được nỗi khổ và vất vả của vợ. Hãy 1 lần nếm trải cảm giác ..hết giờ tan làm vội lao ngay đến trường đón con, vừa đi chợ vừa nghĩ xem ăn gì, rồi về nhà tất bật nấu cho con ăn,sau đó là nấu cơm cho cả nhà, tắm táp cho con, rút quần áo, gấp gọn quần áo, dọn dẹp nhà cửa ...v..v.. thì khi đó chắc các anh sẽ không bh nói câu " việc đó là việc của đàn bà " nữa 

❤ Thứ 2 : Hãy để ý nhan sắc của người chồng và vợ. 

Người vợ đầu xù tóc rối, nhìn già hơn hẳn người chồng, còn người chồng thì đầu tóc bóng lộn,trẻ trung phơi phới. 

Đã bao giờ các anh tự hỏi tại sao vợ mình lúc nào cũng lôi thôi hay nhìn già hơn hẳn mình ko ? Đơn giản vì vợ các anh không có nhiều thời gian chăm sóc cho bản thân mình, lúc nào cũng bị cuốn vào guồng quay công việc, con cái, không có thời gian để thở thì lấy đâu ra thời gian để làm đẹp? Sáng phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho con, rồi đưa con đi học và đi làm, tối về đón con và làm việc nhà. Ăn xong rửa bát, tắm rửa giặt giũ, dạy con học , thanh thơi thì xem được nửa tập phim, lướt fb được 1 chút. Tầm đó thì tiệm tóc cũng đã đóng cửa, spa cũng đóng cửa, lấy đâu ra thời gian dành cho mình làm đẹp. Cuối tuần thì lại phải trông con, chăm con. Làm gì cũng phải tranh thủ, vội vã, áp lực sinh ra cáu bẩn, cau có... Chưa kể tối đến còn mệt, không có sức " trả bài" thì bảo sao tình cảm đi xuống. Làm quần quật cả ngày, đặt lưng xuống giường là ngáy o o, chồng thì lại cho là hờ hững, rồi lại đi gái...

Hy sinh nhiều là vậy nhưng khả năng mất chồng lại cao. Vì vừa già vừa xấu, chồng chán chồng chê, chồng mê các em còn trẻ, chưa vướng bận gia đình, không bao giờ càu nhàu, cũng ko bh than vãn, lúc nào cũng ngọt ngào nhẹ nhàng Thế đó, đời là thế đó. Giá kể đôi khi vợ và chồng đổi vai cho nhau thì hay biết mấy 

Tôi viết bài này ko vơ đũa cả nắm vì thực ra trên đời cũng có anh đàn ông thương vợ, xót vợ, chia sẻ cùng vợ, còn các anh chưa làm được những điều trên thì hãy thử ngẫm thật kĩ và nghĩ thật sâu xem mình đã làm tròn bổn phận người chồng chưa? Chỉ cần mỗi sáng các anh thức dậy sớm 1 chút, cho con đi học để vợ ngủ thêm 1 chút. Tối về phụ vợ nấu cơm, ăn xong giúp vợ dọn dẹp, dạy con học bài ...thì đảm bảo vợ các anh sẽ luôn luôn đẹp rạng ngời . Có câu nói " phụ nữ hạnh phúc sẽ luôn luôn toát lên vẻ đẹp rạng ngời khó tả" Đừng để vợ đầu xù tóc rối vì công việc nội trợ mà không có thời gian dành cho mình...... Hãy biết xót vợ mình các anh nhé!

Người đàn ông đó không phải chồng tôi
Chồng tôi xấu, nhưng kết cấu não tốt hơn anh!
Vợ tôi chân ngắn đi guốc sẽ cao, chứ não ngắn như cô thì không có thuốc chữa đâu!

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Vợ là vật báu quý nhất đời nên luôn phải canh giữ

Ngày chưa lấy vợ anh cũng phong độ lắm với chiều cao lý tưởng và thân hình cân đối, nhưng nhờ tài nấu ăn ngon của vợ nên cứ nhích ra từ từ. Còn Vợ thuộc mẫu phụ nữ hai giỏi, dáng vóc nhỏ bé và rất nhanh nhẹn hoạt bát, thế nhưng từ khi mang bầu cô trở nên tròn quay vì chiều ngang giãn nở trong khi chiều cao thì đã bị chốt sổ từ lâu.
Dù Vợ bị xuống cấp và khá “xộc xệch” nhưng Chồng lúc nào cũng săn đón như hồi mới yêu. Đi làm về, chồng lăng xăng vào bếp phụ vợ, vừa đút cho con ăn vừa làm hoạt náo viên khiến thằng nhóc cười sằng sặc văng cả bột lên áo và mặt mũi bố. Thế mà Chồng cứ để nguyên vậy cho đến khi vô bàn ăn, khiến Vợ nhìn mà cười muốn văng khỏi ghế. Vậy mà chồng còn nhăn răng ra trêu vợ: “Kệ tui, tui xấu và vô duyên vậy cho vợ tui nhờ!”.
Số là có lần vô tình gặp nhau tại quán cơm bình dân giờ ăn trưa, một đồng nghiệp của Chồng ngồi cùng bàn với Vợ và kể cho Vợ nghe rằng Chồng đã nói tỉnh queo với một cô bạn đồng nghiệp: “Vô duyên cho vợ tui nhờ!” Nguyên do là cô ta cứ “tán” hoài mà không được, giả vờ hỏng xe để quá giang thì anh không chịu chở, cô làm bộ nhờ vả rồi mời đi uống nước thì anh từ chối, ỏng ẹo trước mặt anh thì anh cứ như bị mù, nhắn tin à ơi với anh thì anh xóa cái rột rồi chẳng trả lời trả vốn gì hết…

Đỉnh điểm là bữa đó cô nàng lại mượn cớ xe bị hư để quá giang về nhà nhưng lại bị anh từ chối, tức quá cô nàng mới bảo: “Sao anh khó chịu và vô duyên thế?”. Anh nói luôn “Vô duyên cho vợ tui nhờ!”. Bị ghét thì cũng đành chịu, anh cho rằng đó là cách hiệu quả nhất để giữ vợ, giữ hạnh phúc gia đình. Mình có đàng hoàng, đâu ra đó thì mới mong vợ mình tôn trọng mình, mới không mơ màng đến người đàn ông khác và không hát bài “nửa đêm nhớ ai…”.

Mà đó không phải là lần duy nhất Chồng bị rủa là “vô duyên”, bởi sự hấp dẫn của người đàn ông trí thức, đạo mạo cũng làm nhiều phụ nữ liêu xiêu lắm. Mà thói đời, cái gì càng khó với tới thì lại càng cuốn hút đến ma mị. Chồng càng đứng đắn bao nhiêu thì càng có nhiều phụ nữ “xáp vô” bấy nhiêu. Mới cách đây chưa lâu có cô gái đẹp ơi là đẹp dọn vào căn hộ duy nhất còn trống của cái chung cư hai vợ chồng nhà Mít ở. Đợt đó Vợ đi công tác mấy hôm, định mang con gửi ông bà ngoại nhưng Chồng bảo không phải gửi, để con cho Chồng trông.

Thế là ban ngày thằng nhóc ở nhà với bà giúp việc, chiều thì bà giúp việc về, giao thằng nhóc lại cho bố. Tối đó cô hàng xóm trẻ đẹp ở căn hộ đối diện gõ cửa nhà Chồng bảo đau đầu quá, hỏi xin trái chanh tươi pha nước uống giã rượu. Hồi sau cô ta lại gõ cửa bảo buồn quá, muốn tâm sự với ai đó. Chồng tỉnh khô bảo thế thì cô gọi cửa nhà kế bên, chị ấy rất tâm lý và hiểu biết. Cô nàng cụt hứng mắng Chồng: “Chưa thấy ai vô duyên như anh!”. Chồng cười hi hi “Ừa, vô duyên cho vợ tui nhờ!”, rồi đóng cửa vô nhà ôm con ngủ một mạch đến sáng. Sáng hôm sau, bà giúp việc được bà cô nhiều chuyện trong chung cư kể lại câu chuyện “vô duyên” của Chồng tối qua. Không hiểu bằng cách nào bà cô nhiều chuyện ấy đã nghe hết, biết hết sự việc đó. Rồi bà giúp việc sau đó kể lại cho Vợ nghe, khiến nàng cứ tủm tỉm cười suốt quãng đường từ nhà đến cơ quan.

Biết mình “vô duyên” nên Chồng rất sợ mất vợ và giữ vợ kỹ lắm. Vợ đi làm, anh luôn chu đáo để chiếc áo mưa trên xe, theo dõi đồng hồ công-tơ-mét để đi thay nhớt bảo trì xe cho vợ đi an toàn, biết cách thắt chặt tình cảm với nhà vợ… Anh chưa bao giờ chủ quan cho rằng lấy nhau rồi, hiểu nhau hết rồi thì cần chi phải tinh tế, hoa lá cành. Trong cuộc sống vợ chồng, những nguy cơ đến từ cả bên ngoài lẫn bên trong, và một khi người đàn ông không còn sợ mất vợ, không lo giữ vợ thì cuộc hôn nhân ấy sẽ nhạt dần và tàn lụi. Chồng vẫn trêu vợ rằng thời buổi này đất chật người đông, đàn ông thì lắm… lơ mơ tí là mất vợ như chơi. Chồng cũng hiểu rằng một người đàn ông tốt không phải chỉ biết mang tiền về nhà là đủ mà còn phải biết tắm cho con, biết nhặt rau, nấu cháo, biết nói không trước những cuộc vui và biết nói có với những yêu cầu chính đáng của vợ…

Có người nói “Ủa, tại sao lại phải giữ khi vợ đã thuộc về mình, chắc chắn là… của mình?”. Người khác lại bảo: “Vợ tui vốn rất chung thủy nên không phải lo giữ”. Hoặc có kẻ thì “Vợ tui không có khả năng ‘tạo phản’ vì không có ai theo đuổi, nên không cần giữ”, hay tệ hơn nữa là: “Vợ tui xấu như ma, ai thèm dòm mà phải giữ!?”. Nói thế là quá chủ quan, bởi không thiếu những bài học thất bại cho những người chồng có suy nghĩ coi thường hôn nhân và người bạn đời, bởi lẽ một khi người ta thấy mình không được “giữ”, không “sợ mất” thì cũng chẳng còn động lực để mà vun đắp. Chẳng lẽ… khi có vợ đẹp, hoặc vợ có tính lẳng lơ, hay có người theo đuổi vợ thì mới cần giữ? Xin đừng quên rằng, hạnh phúc không phải là đích đến mà là một hành trình. Trên hành trình đó, nếu không biết cách “giữ lấy đời nhau” thì một ngày nào đó người ta sẽ phải đối mặt với mất mát.

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Chồng giận vợ bỏ đi 10 ngày về tá hỏa thấy nhà đang dựng rạp cưới

Chị đâu có vừa, chị né được cái tát của anh, còn thuận tay vớ lấy cái chổi gần đó quật lia lịa vào người anh và đuổi ra khỏi nhà.
Ngày lấy chị về làm vợ, anh đã biết cuộc sống hôn nhân sẽ không êm đềm, vì chị không chỉ đanh đá mà còn chua ngoa và vô cùng đỏng đảnh nữa. 2 năm yêu nhau ai biết cũng đều trêu hai anh chị là cặp đôi “tiểu thư – đầy tớ” cũng vì chị tối ngày bắt nạt anh còn anh thì cam chịu bị đày đọa. Nhưng mà yêu rồi, biết làm sao, anh vẫn cương quyết lấy chị làm vợ.

Từ ngày làm vợ anh chị thay đổi hẳn tính nết, đảm đang, thục nữ hơn hẳn. Điều này khiến anh vô cùng bất ngờ, còn nghĩ có khi nào chị đi đường xong nhỡ va đập vào đầu nên đổi tính đổi nết không.

Sống với nhau 7 năm, con cái có đủ cả nếp cả tẻ, anh cũng đã quen với sự dịu dàng, chỉn chu của chị, không còn nhớ đến cô người yêu đanh đá ngày nào nữa. Anh lại dần dần trở thành một ông chồng gia trưởng, tối ngày cằn nhằn và đòi hỏi. Anh trở nên vô tâm, không cònquan tâm chiều chuộng vợ như trước nữa. Mỗi lần chị hỏi anh mua cái này cái nọ anh lại kêu ca chị tiêu xài hoang phí, có đôi khi anh để ý gương mặt thật buồn của vợ mình, có chạnh lòng một chút nhưng rồi thôi.
Từ ngày làm vợ anh chị thay đổi hẳn tính nết, đảm đang, thục nữ hơn hẳn. (ảnh minhhọa)
Hôm đó anh chị cãi nhau to, vì vợ giấu anh đem tiền cho em trai vay nóng. Em trai vợ anh vốn trước đây ăn chơi lêu lổng nên anh không ưa. Dù bây giờ cậu ta có tu chí làm ăn hơn nhưng vì ấn tượng xấu từ trước nên anh vẫn không có cảm tình. Biết chị lén cho vay đến hơn 60 triệu, anh giận tím mặt. Lúc cãi nhau vô tình động đến gia đình chị. Chị sững lại một chút rồi thẳng tay tát anh một cái. Anh biết mình lỡ lời nhưng bỗng dưng bị tát lại càng điên tiết, cũng vung tay định đánh lại chị. Nhưng chị đâu có vừa, chị né được cái tát của anh, còn thuận tay vớ lấy cái chổi gần đó quật lia lịa vào người anh và đuổi ra khỏi nhà.

Anh xách xe đi một mạch sang nhà bạn, cũng may ví tiền vẫn mang theo người, anh lại còn mới lĩnh lương nên chẳng phải sợ bố con thằng nào.

Ở nhà bạn 2-3 ngày thấy phiền phức, anh ra thuê nhà nghỉ ở. Anh tức anh ách vì chờ cả ngày chẳng có cuộc gọi nào từ chị. Anh kiểm tra facebook của chị, thấy còn đăng ảnhcheck-in sang chảnh mà càng thêm lộn ruột. Anh quyết đi luôn cho chị biết mặt.

Đến ngày thứ 10, tiền hết, người mệt, anh quyết định về nhà. 10 ngày thì cả 10 chị không thèm gọi điện cho anh, chỉ có duy nhất ngày thứ 7 có cái tin nhắn: “Còn sống không?”, anh nhắn lại: “Còn”, chị đáp: “Tốt!”. Thế là lại im lặng. Dù thế 10 ngày xa vợ xa con anh cũng thấy hối hận rồi, biết mình lỡ lời, biết mình cư xử không đúng, anh nhớ chị quayquắt nhưng vì sĩ diện nên cứ trì hoãn mãi.

Nào ngờ về đến nhà, từ xa anh đã thấy nhà mình có cái gì xanh xanh như rạp cưới. Anh chạy như bay về thì thấy đúng thế thật, cả phòng khách bày biện bàn ghế hệt cái đám cưới. Trên tường còn dán rành mạch tên vợ anh là cô dâu, chú rể thì đang bỏ trống. Anh cứ đừng tần ngần nhìn phòng khách nhà mình, không biết phải làm gì.
Chị từ trên nhà, mặc váy cô dâu thủng thẳng bước xuống (ảnh minh họa)
– Ơ tưởng đi luôn – Chị từ trên nhà, mặc váy cô dâu thủng thẳng bước xuống

– Cái gì thế này? Cô lấy ai đấy?

– Anh đi rồi tôi phải lấy chồng mới chứ, không thì mẹ con tôi ai lo

– Cô muốn lấy thì lấy à? Tôi vẫn là chồng cô đấy nhé!

– Cái thứ chồng gì mà đi biệt đến 10 ngày không thèm lo vợ con sống chết thế nào chứ? Tôi không cần loại chồng đấy. Anh đi thì đi luôn đi, nhà này muốn khuân gì thứ gì thì khuân. Nhanh còn kịp, không chồng mới tôi đến thấy lại khó xử ra.

– À được, tôi mà ra khỏi đây thì sống chết thế nào cũng phải mang theo 3 thứ.

– Đấy, thứ gì lấy luôn đi

– Cô – Anh chỉ vào chị: Và thằng Tít con Tẹt!

Thế là chị phì cười. Gớm, cưới xin gì, chị cố tình làm trò cho anh xem thôi. Cả 10 ngày qua ngày nào chỉ chả lượn qua cái nhà nghỉ của anh mấy bận xem anh thế này, thấy anh râu ria lởm chởm, quần áo lôi thôi chị cũng thương lắm mà muốn cho anh chừa đấy chứ. Biết tin anh về hôm nay chị mới lôi rạp ra dựng rồi giả vờ mặc váy cô dâu cho anh hốt hoảng mộtphen.
Nghe chị nói xong, anh thở phào nhẹ nhõm, lại đến chịu cô vợ lắm chiêu của mình. Thì ra móng vuốt của người phụ nữ chỉ tạm cất đi khi cô ấy làm mẹ làm vợ mà thôi, khi cần vẫn có thể lôi ra bất cứ lúc nào, mà khi đó thì cánh đàn ông chỉ có nước ôm gối mà khóc hận.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

'Hết bình xăng', vợ mới nhận ra tình yêu của chồng là vĩnh cửu

Mới hôm qua khi chồng nghe thấy vợ khen chồng đã đỏ mặt, rồi đi chỗ khác mỉm cười một mình.
Lúc đó, vợ chợt nhận ra, lâu nay vợ đã 'bỏ đói' tình yêu của chúng mình chồng ạ!

Vợ và chồng quen nhau trong một buổi chiều mùa hạ, khi đó chồng vào ký túc xá trường vợ đá bóng.

Sau buổi nói chuyện làm quen, mình đã nhắn tin cho nhau.
Cho tới một ngày mùa đông chồng chạy vào phòng vợ 'Mình đi ăn sáng đi'. Em còn chưa kịp nói gì chồng đã tiếp lời 'Vào thay quần áo rồi đi'.
Còn vợ lúc đó chỉ biết tủm tỉm cười.
Cứ thế sau gần 3 năm yêu nhau chúng mình đã có một đám cưới hạnh phúc trong sự vui mừng của gia đình hai bên.

Cuộc hôn nhân tưởng chừng đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng của hai bên ấy, đôi khi cũng rơi vào những khoảng lặng. Mà có lẽ, vợ là người vô tâm chưa hiểu được hết suy nghĩ của chồng.

Mỗi ngày trôi qua chồng đều dậy sớm, hỗ trợ vợ làm việc nhà, chăm con. Chồng chưa một lần kêu ca, phàn nàn về cuộc sống khó khăn này.

Chồng vẫn chăm chỉ kiếm tiền để lo cho cuộc sống của vợ chồng mình. Về đối nội đối ngoại khỏi phải nói, chồng luôn chu đáo trong mức chồng có thể làm.

Nhưng rồi, chính vợ lại là người phá vỡ nguyên tắc trong hôn nhân khi mỗi ngày vợ cảm thấy mình không được quan tâm đúng mực.
Vợ đã sai khi chỉ nhìn vào vật chất, quần áo, giày dép hay những thứ mà người ta có được.

Mỗi ngày vợ đều ghen tị với những người có chồng làm sếp mà quên đi rằng 'hạnh phúc đâu chỉ là những thứ nhìn thấy được'.
Chồng người ta đưa về nhiều tiền, nhưng lại đi biền biệt để vợ con ở nhà cô đơn vò võ, còn em có chồng ở bên mỗi ngày, chiếc xe em đi lúc nào cũng sáng bóng, bình luôn đầy xăng và thường xuyên được chồng đưa đi kiểm tra định kỳ thay dầu…

Tuy thế, em chưa một lần cảm ơn chồng vì những điều đó.
Em quá vô tâm khi chỉ chăm chăm bắt bẻ từng lỗi nhỏ của chồng nào là 'ở bẩn', 'suốt ngày chăm chăm điện thoại', 'kiếm tiền ít', 'đi làm về muộn'…Những lúc đó, chồng chỉ lặng im không nói gì.
Mới hôm kia, em còn hào hứng kể với chồng về việc em bị hết xăng giữa đường, có một cậu thanh niên đã phóng xe đi mua 50.000 đồng tiền xăng.

Em kể mãi như một sự cảm kích hàm ơn mà quên mất rằng 'chồng em còn làm nhiều hơn thế'.
Lúc đó, chồng cười nhưng nét mặt thoáng chút buồn. Có lẽ em chưa kịp nhận ra hết thì chồng đã đi lên phòng nằm xem tivi. Bữa cơm tối, tự tay chồng đã chuẩn bị mà nhà mình chưa kịp ăn.

Em chợt hiểu ra rằng, còn điều gì tuyệt vời hơn thế. Lẽ ra em thường xuyên nói lời yêu thương và cảm ơn chồng mình.
Bởi anh đã âm thầm làm cho em nhiều hơn thế. Anh đã lo lắng cho em như chính bản thân mình.

Giờ vợ đã hiểu được vợ ngốc nghếch, vợ sai rồi. Chồng hãy tha thứ cho vợ nhé! Với vợ, tình yêu của chồng là vĩnh cửu...

Từ - Bi - Hỉ - Xả : 4 chữ cần có trong tình yêu

Thích Nhất Hạnh đã kể một câu chuyện tình yêu: Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. 
Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?

Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản.Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, thiền sư kết luận.

Muốn thương phải hiểu
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.
Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?…” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

Tình dục và tình yêu
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!.

Phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con

"Đàn ông kết hôn chỉ có thêm chứ không mất, phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con...", chia sẻ của Cao Mai Quỳnh Trang đã có 47.000 người like.
Gia đình nhỏ của Quỳnh Trang - Ảnh: NVCC
Xuất hiện trên trang cá nhân từ chiều 26/10, đến nay, dòng trạng thái của Cao Mai Quỳnh Trang nói về thiệt thòi của phụ nữ trong hôn nhân đã thu hút được 47 nghìn lượt like, 31 nghìn lượt chia sẻ và hơn 1.500 ý kiến bình luận.

“Đàn ông kết hôn, chỉ có thêm chứ không mất!

Họ được còn cả ba mẹ gia đình, lại có thêm người vợ chăm lo phụ cho gia đình, sinh con đẻ cái cho mình, cùng mình phát triển sự nghiệp...

Phụ nữ cũng được sinh ra từ nỗi đau và máu của mẹ, cũng được nuôi dạy ăn học ngang mọi người, kết hôn rồi coi như mất gia đình, rời xa cha mẹ xóm làng. Ba mẹ ốm đau không thể chăm sóc, có điều kiện thì giúp cái này biếu cái kia, không có tiền thì lon gạo cũng không cho nổi! 

Phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con, còn gần như mất đi mọi thứ: ba mẹ đẻ, thanh xuân, nhan sắc, sự tự do và quyền bình đẳng. Họ cũng kiếm tiền như chồng, lại phải thêm công việc nhà cửa, lại phải bầu bì sinh đẻ, nuôi dạy con cái.

Sau sinh, sức khoẻ lẫn sự trẻ trung của người vợ mất đi. Người chồng hiểu chuyện thì cho vợ tân trang ăn diện. Chồng tệ thì chê, chán và đi cặp bồ.

Kết hôn, phụ nữ phải rời xa những ngày tháng vui vẻ, tự do đi đâu đi đó, bớt vui chơi, bớt làm những thứ mình thích. Thay vào đó là áp lực từ chồng, từ con, từ gia đình chồng, bên nội bên ngoại... Người thương thì ít, kẻ ganh ghét đâm thọt thì bao vây...

Sống vui thì bị nói là vô lo vô nghĩ. Sống trầm uất thì bị chửi là "sướng thế có gì mà than, không biết điều". Kiếm ra tiền thì người ta bảo là nhờ chồng mà có. Không kiếm được tiền thì bị bảo là thứ ăn bám, gánh nặng cho đàn ông.

Làm tốt 10 lần thì không ai biết, không ai thấy. Sai sót vài lần thì bị nhắc tới nhắc lui. Mỗi lần có chuyện là đưa đầu ra hứng trọn tội lỗi.

Có bao nhiêu ông chồng thấy, hiểu được nỗi khổ, mệt mỏi, căng thẳng, buồn phiền mà vợ mình phải trải qua mỗi ngày. Có bao nhiêu ông chồng dám bảo vệ vợ như lời hứa trước khi cưới? Có bao nhiêu ông chồng chấp nhận rời xa gia đình lớn để xây dựng và bảo vệ cho gia đình nhỏ của mình trước sóng gió và mâu thuẫn? Có bao nhiêu ông chồng hiểu được ý nghĩa của cụm từ "khác máu tanh lòng", hiểu cảm giác cô độc giữa một "gia đình"? Có bao nhiêu?

Hay ông nào cũng muốn thêm mà không muốn bớt! Thà để vợ khổ chứ không để mình thiệt!

Mọi lời hứa trước hôn nhân đều màu hồng, bay bổng. Cái làm được trong hôn nhân mới là cái khẳng định bản lĩnh người làm chồng, làm cha.

Tôi đã thấy bao nhiêu đôi trẻ phải chia tay, bao nhiêu đứa trẻ phải sống trong thiếu thốn tình thương cha mẹ... Không phải vì do 2 người hết yêu nhau, mà là do không thể "tránh" và "không chịu tránh" những nguyên nhân gây tổn thương nhau trong cuộc sống!

Ai làm chồng làm vợ thì hãy nhớ. Hãy bảo vệ gia đình trước khi sóng gió ập tới. Cái cây bật gốc rồi thì không thể hồi sinh".

Tác giả của bài chia sẻ này lấy chồng được hơn hai năm, có con trai 2 tuổi, hiện là bà chủ của một quán cà phê tại Đà Nẵng. Cô cho biết cuộc sống gia đình của mình đang rất hạnh phúc. Trước nhiều ý kiến phản hồi về bài viết của mình, cô chia sẻ: "Đáng vui vì tâm sự của mình chạm được vào trái tim và cảm xúc nhiều người. Và đáng buồn cũng chính vì điều đấy! Tại sao lại nhiều phụ nữ cảm thấy "như đang nói thay lòng mình" như vậy? Vì quá nhiều người chồng không hiểu được nỗi lòng của họ hay vì họ đã trải qua những cảm xúc không mấy nhẹ nhàng như vậy”.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

CUỘC ĐỜI ĐAU THƯƠNG CỦA LOÀI CHIM YẾN

Có 1 lần lâu lắm rồi tôi có gặp người bạn nói ngày xưa ở VN trước năm 75 có lần ông trúng thầu để lấy tổ yến…
Sau lần đó ông giải nghệ luôn vì thấy ác độc quá…Ông nói tội lắm cô ơi…đôi khi phải vứt trứng yến hay chim non xuống biển để lấy tổ…Chim mẹ bay về quanh quẩn nơi tổ yến đã mất kêu thảm thiết lắm…Nghe ông nói mà tôi ứa nước mắt thương cho chim mẹ…
CHUYỆN CỦA CHIM YẾN
Câu chuyện ray rức lòng người.Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim trống…Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến.Yến, sống trung thành – chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.

Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến trống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.

Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có “nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.

Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.
Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.

Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn xác đẫm máu mang tên “Yến Sào”.

Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được một số giống người man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”…

Cuộc đời loài chim yến hiện nay thật quá thương tâm, vì lòng tham và sự tàn nhẫn của con người chưa từng giảm bớt…Hãy dừng lại việc nuôi yến, bán tổ yến cho đến tiêu thụ các sản phẩm từ chim yến.
Nhân nào quả đấy, nếu mình phá hoại nhà cửa của người ta, chia rẽ gia đình người ta, cướp đoạt cái mà chẳng phải thuộc về mình, ăn nuốt vật phẩm dựa trên máu, nước mắt và sinh mạng của chúng sanh thì tương lai gia đình mình, con cháu mình, và cá nhân mình chẳng lẽ không bị quả báo tương tự hay sao? 
Vì vậy: Trước khi làm điều gì, hãy nghĩ đến hậu quả của nó.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

“Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”

Hơn 1h sáng, cả Vân và Vũ đều không ngủ được. Vũ bắt đầu sờ soạng người Vân khiến cô giật bắn mình. Một hồi lâu, dường như không chịu đựng được, Vũ bèn thì thầm vào tai Vân: “Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”.
Vũ cứ nằng nặc đòi ở lại phòng Vân với lý do: “Trời mưa to, đường sá xa xôi anh ngại về lắm”. Vũ nhảy lên giường, lôi chăn ra đắp rồi nằm cố thủ một góc. Thấy người yêu làm vậy, Vân cứ như “ngồi trên đống lửa”, cô không muốn mấy người ở cùng dãy trọ xì xào bàn tán vì chuyện Vũ qua đêm ở đây, nhưng với tình cảnh hiện giờ, cô cũng không biết phải làm thế nào.

Vũ và Vân yêu nhau đã được 3 năm và cũng đã dự tính đến chuyện làm đám cưới. Tuy nhiên, Vân là cô gái cổ điển, bạn bè cô xem chuyện vào nhà nghỉ, “ăn cơm trước kẻng” là chuyện bình thường còn cô thì kiên quyết cự tuyệt. Thế nên việc đêm nay Vũ ở lại phòng khiến Vân vô cùng lo lắng.
Vũ tìm mọi cách để được ở lại với Vân (Ảnh minh họa)
- Anh trải đệm dưới đất mà nằm nhé. Em ngủ trên giường – Vân nói với Vũ sau một hồi tranh luận với người yêu.

- Em không thương anh gì cả. Để anh nằm trên giường cho đỡ lạnh chứ. Em không thấy trời mưa lạnh à?

- Chúng ta đã nhất trí việc không “ăn cơm trước kẻng” rồi còn gì? Anh làm thế là em ghét đấy.

- Anh nằm cùng chứ có “ăn” em đâu mà sợ. Nhé, nhé!

Rồi Vũ kéo Vân lên giường, lấy chăn cuộn tròn lại. Vân không biết làm gì khi đôi tay săn chắc của Vũ như gọng kìm siết chặt người cô lại. Vân đành chấp nhận nằm im thin thít trong vòng tay của Vũ.

Hơn 1h sáng, cả Vân và Vũ đều không ngủ được. Vũ bắt đầu sờ soạng người Vân khiến cô giật bắn mình. Một hồi lâu, dường như không chịu đựng được, Vũ bèn thì thầm vào tai Vân: “Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”. Vân nghe thế thì hét lên đầy sợ hãi. Nhưng rồi tiếng mưa rơi mỗi lúc một mạnh, hơi thở nóng hổi của Vũ cứ phả thẳng vào gáy Vân khiến cô chùn bước. Rồi Vân cũng đành buông xuôi cho Vũ làm gì thì làm.

Sau cái hôm định mệnh đấy, Vân cứ lo ngay ngáy. Vũ thì có vẻ đắc thắng vì đã chinh phục được cô bạn gái nổi tiếng khó của mình. Nhiều ngày sau đó, Vũ cứ tìm cách ở lại phòng của Vân hoặc rủ rê Vân đi nhà nghỉ.

Tưởng rằng mọi chuyện êm xuôi, nào ngờ vào một sáng nọ, Vân hét lên thất thanh rồi cầm cái que thử thai có hiện 2 vạch ra cho Vũ xem. Cô khóc không thành tiếng vì sự cố bất ngờ này. Cứ nghĩ đến cảnh bố mẹ cô phát điên khi biết con gái có bầu trước là Vân đã run cầm cập. Kiểu gì rồi làng xóm cũng bàn ra tán vào cho mà xem.
Vũ bảo Vân rằng: “Có bầu thì cưới” (Ảnh minh họa)
Vũ thì chẳng thấy vấn đề gì to tát. Anh chỉ ôm người yêu vào lòng rồi nhẹ nhàng bảo: “Có bầu thì cưới. Em cứ cuống lên làm gì”. Nào ngờ sau khi Vũ về đặt vấn đề với gia đình thì mẹ anh bắt đi xem bói. Đến thầy bói thì ông ta lại bảo tuổi của anh phải đợi 5 tháng nữa mới cưới được. Vân nghe người yêu kể lại thì hốt hoảng. 5 tháng nữa thì bụng cô đã lùm lùm rồi, kiểu gì những người xung quanh cũng biết.

Thế nhưng trong thời gian Vân lo dưỡng thai, đợi ngày Vũ đến rước cô về dinh thì bố mẹ Vũ đã âm thầm tìm con dâu mới. Thì ra trong lần đi xem bói, ông thầy bói đã nói rằng, tuổi Vân và Vũ không hợp, lại mang bầu trước nên khi về làm dâu sẽ mang lại điềm gở cho gia đình Vũ. Do chưa biết thuyết phục con trai thế nào nên bố mẹ anh mới nói dối về thời gian làm đám cưới.

Đến lúc Vũ thấy bố mẹ dắt một cô gái về nhà, giới thiệu đây là con giám đốc công ty của bố anh và bắt anh làm quen thì Vũ mới giật mình. Thì ra bố mẹ anh đã tính sẵn đường đi nước bước mà lại giấu anh. Vũ giận lắm, anh kiên quyết bảo với bố mẹ rằng, ngoài Vân ra, anh sẽ không lấy ai hết.

Vũ đến phòng trọ của Vân, thấy cô đang khệ nệ đưa áo quần đi phơi. Nhìn cái dáng nhỏ bé, mệt mỏi của Vân, Vũ chợt chảy nước mắt. Vân đang mang trong mình giọt máu của anh, vì anh mà chịu khổ cực, anh không thể để cô chịu oan ức được. Nghĩ thế, Vũ chạy đến đỡ lấy mấy bộ áo quần trên tay người yêu rồi nói nhỏ vào tai Vân: “Tháng này mình làm đám cưới nhé, không phải đợi 5 tháng nữa đâu vợ à”.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Chồng tử tế mà không nuôi nổi vợ con thì cũng bỏ

Gần 10 năm chung sống, anh chưa mua nổi cho con hộp sữa, bộ quần áo vì không có tiền. Mọi chuyện anh đều phải ngửa tay xin tiền vợ.
Tôi cũng đã đắn đo rất nhiều, đấu tranh tư tưởng và đau khổ trước khi quyết định viết lá đơn ly hôn và đề nghị chồng kí. Khi nhìn vào tờ giấy đó, chồng tôi say xẩm mặt mày. Tôi né tránh không dám nhìn vào mặt anh vì tôi cũng cảm thấy phần nào thương chồng mình. Nhưng tôi không có cách nào khác. Tôi đã quá mệt mỏi khi lấy một người chồng ai ai cũng khen tốt tính, tử tế nhưng tiền làm không đủ tiền ăn cơm trưa.

Tôi nhớ ngày tôi cưới anh ai ai cũng bảo tôi số may. Tôi không có ngoại hình xinh xắn, thậm chí là xấu. Trong khi đó chồng tôi cao ráo, đẹp trai, vạm vỡ. Nhưng đó không phải là ưu điểm duy nhất của anh. Cái khiến anh được đánh giá cao chính là vì anh rất hiền lành, tốt bụng, biết điều sống. Tôi nghĩ thời buổi này tìm được người đàn ông như anh cũng không nhiều.
Hồi đó tôi cũng ái ngại khi quyết định cưới anh bởi vì thực sự chúng tôi có chênh lệch ngoại hình rất lớn. Tôi mặc cảm khi thấy mình kém sắc hơn chồng. Nhưng chính anh là người chủ động tấn công tôi. Rồi mọi người động viên, tôi quyết định cưới anh.

Không thể phủ nhận anh là người chồng lí tưởng. Về sống cùng nhau, từ lời ăn, tiếng nói đều rất nhã nhặn, tôi trọng vợ. Tôi sinh con xong anh cũng vẫn rất yêu thương vợ con. Ai cũng nghĩ tôi sung sướng lắm nhưng thực sự có những nỗi khổ tâm không nói được cùng ai.
Chúng tôi lấy nhau được gần 10 năm nhưng tôi chưa nhận được một đồng chồng đưa. Hàng tháng tiền anh kiếm được chỉ đủ xăng xe đi làm và ăn cơm trưa. Mỗi khi có công việc, đám cưới, đám ma là anh lại phải xin tiền vợ. Tôi nuôi con chưa bao giờ anh mua nổi cho con hộp sữa vì không có tiền.

Tới giờ con tôi đi học cấp 1, bố chưa bao giờ mua được cho con bộ quần áo, sách bút. Tôi không phải người tham lam, ích kỉ nhưng đã gần 10 năm chung sống anh không giúp được gì mẹ con tôi. Thậm chí các khoản chi tiêu của anh tôi cũng phải cáng đáng thêm. Tôi quá mệt mỏi vì người chồng tốt tính đấy nhưng chẳng giúp gì được cho vợ, cho con. Tôi đã cố chờ đợi, khuyên nhủ anh cố gắng cải thiện bản thân mình nhưng anh chẳng thay đổi gì, an phận với công việc chỉ mang lại khoản tiền đủ cho anh ăn cơm trưa và đi làm.

Tôi là người làm ra tiền, là người trụ cột chính trong nhà. Chồng tôi tốt, nhưng tốt mà làm gì nếu không nuôi nổi vợ, nổi con? Tôi có cảm giác năm xưa anh lấy tôi cũng vì anh thấy tôi có thể thay anh cáng đáng gia đình này.

Cân nhắc, đắn đo mãi cuối cùng tôi quyết định ly hôn. Tôi cũng nói rõ vì chúng tôi không phải đánh cãi, chửi nhau mà ly dị, nên sau khi đã đường ai nấy đi, chúng tôi vẫn là bạn bè, cùng nhau vun vén cho con. Tôi muốn tập trung toàn bộ sức lực lo cho con thay vì phải nuôi thêm một người chồng. Tôi biết quyết định này khiến anh và rất nhiều người bất ngờ nhưng tôi không còn cách nào khác cả.