Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Người đàn bà sinh con trong tù vì đa đoan

Thuê nhà để kinh doanh "vốn tự có"

Trò chuyện với chúng tôi, phạm nhân Ma Thị Doanh, sinh năm 1979, quê ở Trung Yên, Sơn Dương (Tuyên Quang) bảo đằng nào cũng phải trả án thì đi sớm để về lo cho con. Quê ở Sơn Dương nhưng Doanh lại lưu lạc về đất Thái Nguyên và kiếm sống bằng việc kinh doanh nhà nghỉ. Ngôi nhà đó ở trung tâm thành phố Thái Nguyên, Doanh thuê của một bà góa trẻ dư tiền, vài tháng mới đến thu tiền nhà một lần nên việc Doanh chứa gái trẻ trong nhà phục vụ khách, bà ta không hề biết.

Mẹ con Ma Thị Doanh

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Vợ chỉ có 1 thôi con à, mày không thương nó thì có thể thương nổi ai đây?

Hắn chưa bao giờ nghĩ người mẹ khó tính của mình lại có thể thương con dâu như thế. Là con một trong gia đình nên hắn được bố mẹ chiều chuộng lắm, nhưng không phải chiều theo kiểu thích cái gì cũng cho. Bố mẹ hắn cũng có những cái nghiêm khắc nhất định.
Ngày hắn đưa người yêu về nhà ra mắt, người yêu hắn đến thở cũng không dám. Thấy mẹ chồng có vẻ nghiêm nghị và khó tính nên vợ hắn lúc đó thấy hoang mang lắm. Nhưng vì khuôn mặt xinh xắn lại con nhà gia giáo hơn nữa đó lại là người con gái đầu tiên hắn sống chết muốn lấy và đưa về nhà giới thiệu nên cô lọt qua vòng sơ khảo.
Khi lấy nhau và về sống với nhau rồi, ban đầu vợ hắn còn khép nép lắm. Làm gì cũng xem xét thái độ của bố mẹ chồng, thấy cô con dâu nấu ăn ngon lại đảm đang nên mẹ hắn mỉm cười tin tưởng. Ngày con trai cô chào đời món quà bố mẹ hắn tặng cho vợ chồng là 1 căn nhà nhỏ xinh đẹp và ấm cúm. Vợ hắn hạnh phúc đến rơi nước mắt, cô không nghĩ bố mẹ lại thương cô nhiều như vậy.

Mẹ chồng chăm chút cô từng li từng tý. Cuộc sống mẹ chồng nàng dâu không thực sự khó khăn như vợ hắn nghĩ. Hắn yêu vợ nhưng lại khá vô tâm, đang còn ham chơi nên cứ đủng đỉnh. Mọi việc trong nhà hắn yên tâm giao hết cho vợ, nhiều khi thấy chồng vô tâm mà vợ hắn tức đến phát khóc.

Mỗi lần góp ý thì hắn cứ cười trừ hứa hứa, nói sẽ sửa nhưng được vài ngày đâu lại vào đấy hết. Một hôm hắn đi sinh nhật với cơ quan tít mít đến 12 giờ mới chịu về. Vợ hắn sốt gọi cho hắn nhưng hắn còn bận hát hò uống bia không nghe máy.

Mẹ chồng hắn cuống cuồng chạy qua trông cháu chăm con dâu. Khi vợ hắn uống thuốc vào hạ sốt hơn và nằm ngủ li bì thì hắn mới mò mặt về nhà. Vừa bật đèn hắn giật bắn mình khi thấy mẹ ngồi ở ghế sô pha tay cầm cái chổi.

– Mẹ, sao mẹ lại ngồi đây ạ?

Mẹ hắn không nói không rằng đi đến nện cho hắn mấy cán chổi. Hắn nhảy lên nhảy xuống vì đau:

– Sao mẹ lại đánh con?

– Mày đi đâu giờ này mới về hả?

– Con đi sinh nhật cơ quan.

– Mày đi hát hò nhậu nhẹt sung sướng để vợ sốt li bì ở nhà mà được à?

– Vợ con sốt hả mẹ?

– Xem kìa, ăn nói vô tâm chưa kìa, điện thoại đâu hả? Tao gọi cho mày bao nhiêu lần sao không chịu nghe máy, muốn vợ chết mới hối hận à?

– Con… con để im lặng, con xin lỗi.

– Vợ chỉ có một thôi con à, mày không thương nó thì có thể thương được ai? Lấy vợ về rồi thì phải có trách nhiệm với nó chứ, tao thấy mày bỏ bê vợ quá. Sống với nhau cả đời mà như vậy thì sao mà sống nổi hả con.

– Dạ, con biết rồi. Con sai rồi, từ nay con sẽ sửa đổi. Mẹ về nghỉ đi để con lên thăm vợ.

Mẹ chồng ném cán chổi xuống:

– Mày qua ngủ với vợ để cu Bin đó mẹ lo.

– Dạ con cảm ơn mẹ.

Sau hôm đó hắn quan tâm vợ con hơn hẳn, vợ hắn biết ơn mẹ chồng lắm. Cô nghĩ mình thật có phúc khi làm dâu trong 1 gia đình như vậy.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Đàn ông nên đọc, phụ nữ nên nhớ lấy điều này...

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.
Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.
Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.
Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.
Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng.

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

15 năm đồng cam cộng khổ vẫn bị chồng "triệu đô" phụ bạc

Người bạn của chồng tôi vừa kết thúc cuộc hôn nhân 15 năm của anh ấy trong im lặng, không ầm ĩ không hề thông báo đến bạn bè. Chỉ là một ngày đẹp trời bỗng facebook cũ biến mất, một facebook mới của anh ấy gửi lời mời kết bạn với tôi và ảnh đại diện được chụp cùng với người phụ nữ khác, đẹp hơn, sexy hơn. 
Thực ra giữa họ cũng chưa thể gọi là hôn nhân bởi còn thiếu một đám cưới và một mảnh giấy đăng kí kết hôn. Cái họ có chỉ là 15 năm đồng cam cộng khổ. Họ của lúc đó 17 tuổi chẳng có gì trong tay, chỉ có tình yêu và nhiệt huyết tuổi trẻ. 
Thế rồi sau 15 năm họ có trong tay một tổ ấm 2 thiên thần nhỏ mà như ông bà mình nói là có nếp có tẻ. Họ có trong tay cơ sở kinh doanh vốn đầu tư triệu đô. Họ từ Canada đến London thăm chúng tôi vài ngày và đi châu Âu trong vài tuần để kỉ niệm 15 năm ngày yêu nhau.....

Nhưng cuộc đời chẳng ai biết được chữ ngờ, người đàn ông sẵn sàng từ bỏ gia đình nhỏ để chạy theo tiếng gọi của tình yêu, một cô gái trẻ hơn đẹp hơn, làm việc cho họ, một cách chóng vánh . Anh ấy vẫn là chủ của cơ sở kinh doanh để lại căn nhà cho vợ cũ và 2 con để đến với người mới. Hẳn là anh ấy sẽ không để vợ cũ phải nhọc nhằn, con cái phải thiếu thốn. Và anh ấy có lẽ nghĩ rằng đã làm tròn trách nhiệm.

Anh ấy cho con trai đi chơi và chụp ảnh tình cảm với người đàn bà mới của bố. Nếu người ta nhìn vào sẽ tưởng rằng họ là một gia đình hạnh phúc. Riêng tôi chỉ thấy xót xa cho đứa bé ngây thơ không biết nụ cười của ba người họ đã giết chết trái tim mẹ nó.

Sự bù đắp về vật chất không thể nào đủ, bởi người đàn bà 33 tuổi với hai đứa con cùng một trái tim tổn thương sẽ biết bắt đầu lại từ đâu? Có sự bù đắp nào lấp đầy được? Nếu có thể hãy trả lại họ của ngày chưa yêu anh, trả lại những năm tháng hy sinh để anh có ngày hôm nay, trả lại tuổi xuân và trái tim đầy nhiệt huyết. Những điều đó anh có dùng cả cuộc đời cũng không trả được.

Đàn ông khi đã có chút địa vị lại ngu xuẩn nghĩ rằng người vợ tào khang chỉ là nghĩa, cho đến gặp người mới họ mới thực sự biết thế nào là yêu. Có thể họ không ngu nhưng họ lấy đó làm lý do bào chữa cho việc làm tội lỗi mà có thể trong lòng họ cũng không thể tự tha thứ cho mình.

Người ta nói thử thách phụ nữ lúc người đàn ông của họ nghèo nhất. Thử thách đàn ông lúc người đàn bà của họ xấu nhất. Điều đó đúng nhưng đến cả điều đúng đắn đó cũng mang theo sự thiệt thòi lớn cho phụ nữ. Bởi người phụ nữ dám ở bên đàn ông lúc họ nghèo chưa chắc đã được đối xử tử tế khi trở nên xấu xí.
Bởi vậy phụ nữ cần phải quan tâm giữ gìn nhan sắc triệt để, có kinh tế độc lập và phải yêu bản thân mình hơn người đàn ông bên cạnh. Và phải dạy cho đàn ông biết rằng không có người phụ nữ nào tự nhiên đầu bù tóc rối hay càu nhàu. Trước khi làm vợ anh họ cũng là cô gái 20 trẻ trung năng động. 

Đàn ông phải nhớ một điều nếu tình yêu đích thực của anh gặp anh vào lúc anh chỉ có bàn tay trắng thì liệu ả có chịu khổ cùng anh? Hay vội vàng vén váy theo thằng khác. Nếu có ngày người đàn ông của mình muốn hạnh phúc với người khác thì hãy bình tĩnh nói với ả đó là: “Em ơi ăn nhau lúc mới thời ngon lành thì chị dùng rồi. Tiền bạc trong tay chị nếu em yêu anh ấy thì em chỉ có anh ấy thôi”.
Độc giả Millie Nguyễn (Từ London, Anh)

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Hôn nhân là tình yêu đã toan về già!

Nếu tình yêu như thiên thần được khoác thêm bao nhiêu áo đẹp, khiến cho các cắp đôi hút lại với nhau, thì hôn nhân như một cuộc thoát y. Ban đầu ai cũng thấy hấp dẫn, nhưng sau lại ê chề chán chường.
Bước chân vào hôn nhân, nhiều người sẽ cảm giác như hụt chân. Bởi vì những cảm xúc yêu đương một thời say đắm đã trôi qua. Tâm trạng tiếc nuối sẽ theo chân bạn bước vào cuộc sống hôn nhân đôi lúc tẻ nhạt.

Chắc chắn sẽ có những lúc bạn cảm giác mình đơn độc. Sẽ có những lúc bạn cảm giác hoài nghi, khiến cho ý nghĩ hoài nghi thỉnh thoảng khiến cho bạn cảm giác hối hận. Bởi đôi lúc bạn sẽ cảm thấy tình yêu thực của hôn nhân chả là gì cả. Song khi bước chân vào cánh cửa hôn nhân thì tình yêuđã biến ảo thành một thói quen thường xuyên hiện hữu.
Hôn nhân là một cuộc hành trình sống động, luôn luôn mở rộng và phát triển đều đặn trong suốt cuộc đời của cả hai người vợ và chồng. Lễ cưới chỉ có một hai ngày, nhưng hôn nhân là cả một cuộc đời.

Mọi người vẫn thường cảm thấy hôn nhân đang dần biến tình yêu trở nên già cỗi. Thực tế thì cuộc sống hôn nhân khiến bạn phải đối mặt rất nhiều va chạm và mâu thuẫn. Tình yêu tự bản thân nó cũng phải biến đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới. Tình yêu trở nên chín chắn hơn, sâu sắc hơn để đối phó với những tình huống phát sinh ngoài ý muốn.

Đôi khi người ta không thể chịu đựng được những gánh nặng trong cuộc sống vợ chồng. Bản thân tình yêu cũng không đủ sức mạnh để lai dắt cả những mệt mỏi đó tiến đến bờ hạnh phúc. Và rồi những trách móc, giận hờn, chì chiết... như những vật cản đẩy lùi niềm vui dạt theo hướng khác.

Đã bước chân vào hôn nhân, bạn cần phải biết điều chỉnh cuộc sống của bản thân. Có người cho rằng nếu tình yêu như thiên thần được khoác thêm bao nhiêu áo đẹp, khiến cho các cắp đôi hút lại với nhau, thì hôn nhân như một cuộc thoát y. Ban đầu ai cũng thấy hấp dẫn, nhưng sau lại ê chề chán chường.
Chính vì vậy, để hôn nhân luôn giữ sức cuốn hút ban đầu, người trong cuộc đôi khi cũng phải biết bí ẩn một tí, riêng tư một tí, thậm chí học cách diễn xuất một tí. Đừng cho rằng diễn viên diễn khéo, cái quan trọng là trong đó còn có sự đồng cảm thì mới đủ sức dẫn dắt cái hồn của độc giả. Hôn nhân đòi hỏi bạn cũng như vậy.

Hôn nhân giống như hai người xa lạ bị rơi xuống một dòng sông. Người may mắn thì gặp người biết bơi như mình, cùng động viên nhau, trợ giúp nhau bơi vào bờ. Người kém may mắn hơn thì một biết bơi một không biết bơi: khéo léo cũng giúp họ cùng được sống. Người biết bơi mà gặp kẻ không biết bơi không hiểu chuyện, cũng dễ bị nhấn chìm, chết oan. Xui xẻo thì cả hai đều không biết bơi, không chết là kỳ tích, chết cả là điều dễ hiểu.
Hôn nhân như pháo bông nhiều màu. Khi đã đi qua đủ cung bậc của buồn vui hạnh phúc, trắc trở khó khăn thì mới đủ tình cảm để bung hoa hạnh phúc. Màu sắc của bức tranh hôn nhân không chỉ như 7 sắc cầu vồng, mà còn biến hóa vạn thiên thành đủ các màu trong cuộc sống. Cảm nhận về bức tranh hôn nhân đẹp hay xấu đều phụ thuộc vào bản thân mỗi người.

Điều quan trọng là nếu muốn bức tranh đó càng đẹp hơn thì người trong cuộc phải dốc hết toàn tâm toàn ý để hoàn thiện nó, để tô lên nó những gam màu rực rỡ, tươi tắn.

Mẹ dạy con gái: Phẩm chất cần có để luôn được yêu thương

Sau này con có trở thành một người đàn bà, hãy làm một người đàn bà thật sự. Một người đàn bà luôn ngẩng cao đầu để đi chứ không phải là một người đàn bà chỉ biết lam lũ và cúi đầu trước những lỗi lầm
Đừng bao giờ quyết định trao thân vì yêu một người, nếu điều đó xảy ra người

chịu tổn thương nhiều nhất là con. Khi một con tim từng bị tổn thương chúng sẽ làm hàng rào ngăn cách mọi lối đi và luôn đề phòng với bất cứ người nào, vì chúng đã thực sự mất niềm tin và sẽ chẳng bao giờ để con tim tổn thương thêm lần nào nữa.

Con gái yêu, mẹ chắc rằng khi con đọc điều này con sẽ hiểu được những gì mà mẹ đang nói. Là một người con gái con phải biết giữ gìn trinh tiết. Chắc con sẽ thắc mắc rằng chẳng lẽ mẹ không tin con sao, con đâu có hư đến nỗi vội vàng yêu và trót trao thân cho một người khi cả hai không là gì cả chỉ đơn giản là người yêu thôi.
Con gái à! là một người mẹ ai mà chẳng tin con, nhưng mẹ chỉ xin nhắc cho con thêm một điều đừng bao giờ trao thân cho một người chỉ vì yêu. Con biết không khi một người lâm vào tình trạng yêu cuồng nhiệt thì họ sẵn sàng trao thân cho người mà họ yêu vì đó là hạnh phúc, còn gì tuyệt vời hơn khi được chung đôi với người mình yêu. Nhưng con gái ơi không phải bất cứ một người đàn ông nào cũng có thể đảm nhận được trách nhiệm mà họ đã gây ra. Khi con bắt đầu lên giường với một người đàn ông có nghĩa là con đã trở thành đàn bà, một người đàn bà thật sự.

Khi con bắt đầu trở thành một người đàn bà thì người đàn ông bên cạnh con sẽ ít chú ý đến con hơn, lâu dần họ sẽ hắt hủi con và đi tìm một phương trời mới. Con biết tại sao không? Đó là vì những gì họ cần ở con cũng giống như một quyển sách mà con đang cầm trên tay, khi con bắt đầu đọc một cuốn tiểu thuyết con sẽ cảm thấy rất thích thú khi vừa khám phá phần đầu của tác phẩm và càng thích thú hơn khi con đọc được đến phần diễn biến cao trào mà tác phẩm đem lại. 

Con đọc và con nghiền ngẫm nó, con sẽ thấy con yêu quyển sách con đang cầm trên tay đến mức nào, yêu đến nỗi con không bao giờ muốn rời bỏ chúng. Con sẽ trau chuốt chúng từng chút từng chút một nhưng đến khi con đọc hết tác phẩm đó rồi, dù kết quả như thế nào đi chăng nữa con vẫn sẽ gác chúng ra một bên, dù bên trong con còn lưu luyến và mẹ chắc rằng khi đã khám phá xong quyển sách mà còn yêu quý thì ngay lập tức con sẽ tìm kiếm sự mới mẻ hơn ở quyển sách tiếp theo.

Một người đàn ông yêu con cũng vậy, họ sẽ nâng niu con khi họ chưa khám phá hết những gì mà con có được nhưng họ sẵn sàng gạt bỏ con ra ngoài khi họ thật sự biết hết con người của con: tình cảm, tính cách và sự trinh tiết. Họ sẽ tìm bất cứ lí do nào để có thể gạt bỏ con ra khỏi tâm trí của họ, con biết không khi một cuộc tình đi qua người chịu tổn thương nhiều nhất vẫn là người con gái.

Tại sao mẹ lại nhắc nhở con điều này? Vì mẹ muốn con biết rằng khi con quyết định lên giường với một người đàn ông con nên suy nghĩ và cân nhắc thật kĩ, cái nào có lợi cho con thì cứ làm và đừng quên bảo vệ bản thân mình trước. Con nên nhớ rằng không ai yêu bản thân mình ngoài chính họ. Khi một người đàn ông muốn lên giường với con thì hãy nói cho họ biết rằng “nếu anh thật sự yêu em thì đừng làm điều đó với em và em cũng chắc rằng chẳng có một thằng đàn ông nào muốn lấy một người con gái không còn trinh về làm vợ”.
Những lúc như thế này, con phải dùng lí trí để thắng tình cảm. Con biết không nếu một người con trai thực sự yêu con thì họ chẳng bao giờ đòi hỏi con về mấy vấn đề về tình dục vì họ tôn trọng con, tôn trọng tình yêu bất diệt ấy họ muốn giữ đêm hạnh phúc nhất vào ngày tân hôn.

Mẹ biết, mẹ hiểu con sẽ nói rằng đến thời đại này rồi sao mẹ còn cổ hủ thế, sao không tiến bộ cùng với nền văn hóa phương Tây, tình yêu mà không có tình dục thì làm sao có thể bền chặt và yêu thương nhau nhiều hơn. Nhưng con có biết không chính cái gọi tình yêu phải cần tình dục ấy đã giết biết bao nhiêu con tim yếu mềm đang thổn thức về một tình yêu chân thành, họ đã yêu hết khả năng có thể, đã trao hết niềm tin có thể nhưng cái mà họ nhận được là một trái tim tan vỡ.

Vì vậy đừng bao giờ quyết định trao thân vì yêu một người, nếu điều đó xảy ra người chịu tổn thương nhiều nhất là con. Khi một con tim từng bị tổn thương chúng sẽ làm hàng rào ngăn cách mọi lối đi và luôn đề phòng với bất cứ người nào, vì chúng đã thực sự mất niềm tin và sẽ chẳng bao giờ để con tim tổn thương thêm lần nào nữa.

Sau này con có trở thành một người đàn bà, hãy làm một người đàn bà thật sự. Một người đàn bà luôn ngẩng cao đầu để đi chứ không phải là một người đàn bà chỉ biết lam lũ và cúi đầu trước những lỗi lầm để chuộc tội do quá khứ dại dột gây ra, để giờ đây ôm nỗi đau dày vò cả cuộc đời vì bị người đời khinh bỉ không còn “trinh” khi bước vào nhà chồng.

Dù sao đi nữa với nền văn hóa phương Đông chúng ta vẫn luôn coi trọng sự “trinh tiết” của người một phụ nữ, đừng quên con nhé. Hãy giữ sự tự tôn và cái tôi cho riêng mình, đừng để tình yêu mù quáng cướp mất để rồi người chịu tổn thương nhiều nhất là con.

Kết hôn là việc của em, còn thương em là việc của tôi

Về nước, tôi lập tức được bổ nhiệm làm giám đốc điều hành của công ty. Tôi đi tìm em. Và tôi tưởng như trái tim mình đã ngừng đập khi hay tin: Em đã lấy chồng.

Em đã kết hôn rồi.

Kết hôn rồi là việc của em.

Còn thương em, lại là việc của tôi…

Tôi đã về quá muộn hay tại chúng ta có duyên mà không phận?

Tôi và em yêu nhau từ thời Đại học, chúng tôi đã dự tính đến tới chuyện ra trường, xin việc làm và kết hôn. Nhưng mọi chuyện không đẹp như chúng tôi tưởng, ba mẹ em không chấp nhận tôi. Ngày em đưa tôi về ra mắt ba mẹ, họ thể hiện thái độ xa cách tôi ra mặt. Sau này qua cô bạn thân của em tôi mới biết, ba mẹ em phản đối chuyện tình của chúng tôi vô cùng. Họ nói thẳng với em, em muốn yêu tôi thì yêu, nhưng kết hôn thì phải cưới người ba mẹ sắp xếp.

Ba mẹ em phản đối vì em là con gái thành phố, nhà họ lại thuộc dạng khá giả, có công ty tư nhân kinh doanh cũng thuộc loại tầm trung, còn tôi chỉ là thằng sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học đạo học tính chuyện bám trụ lại mà lập nghiệp. Với ba mẹ em, tôi không xứng với con gái họ, và họ cũng có một nỗi lo, là tôi là thằng đào mỏ ăn bám, yêu em chỉ vì tiền tài của gia đình em.
Biết được những chuyện đó, tôi tức giận vô cùng. Tự ái và kiêu hãnh của một thằng đàn ông khiến tôi cảm thấy mình bị ba mẹ em xúc phạm ghê gớm. Tôi đến gặp em hỏi rõ có phải ba mẹ em coi tôi là con người như thế không. Em cúi đầu ấp úng hồi lâu rồi thỏ thẻ thừa nhận, thấy tôi tức giận em áy náy nói xin lỗi tôi. Em mong tôi đừng giận ba mẹ, em sẽ cố gắng làm cho họ hiểutình yêu của chúng tôi, em mong tôi sẽ cùng em dành thời gian và công sức để chứng minh cho ba mẹ thấy con người tôi thế nào mà chấp nhận hai đứa. Nhìn nước mắt em rơm rớm khi đứng giữa người yêu và ba mẹ, tôi thương em ghê gớm.

Sau đó tôi lao đầu vào học tập ngày đêm, tôi muốn một tấm bằng loại giỏi để tốt nghiệp ra làm ở một công ty tốt, chúng tỏ với ba mẹ em. Và công sức của tôi được đền đáp hơn cả tôi mong đợi. Ra trường, tôi không những nhận được vào làm ở một công ty nước ngoài lớn, mà còn nhanh chóng thăng tiến và đươc cử đi nước ngoài tu nghiệp 3 năm.

Ngày tôi đi, tôi năm chặt tay em xin em hãy đợi tôi, chỉ cần tôi tu nghiệp xong trở về tôi sẽ trở thành giám đốc của chi nhánh của công ty tại Việt Nam, chúng tôi sẽ xứng tôi, ba mẹ em sẽ không còn lý do gì chê tôi và ngăn cấm chúng tôi kết hôn nữa.

- Đợi anh về nha em. Anh nhất định công thành danh toại trở về kết hôn với em. – Tôi nhìn thẳng vào mắt em chân thành nói.

Em không nói gì chỉ nước mắt giàn giụa gật đầu rồi ôm chầm lấy tôi.

Ở nước ngoài, tôi và em vẫn thường xuyên liên lạc, trò chuyện cùng nhau. Niềm hạnh phúc của cả ngày dài học tập, làm việc của tôi chính là tối về có thể trò chuyện cùng em. Nhìn em qua màn hình máy tính, trong tôi càng thêm động lực phấn đấu cho tương lai hai đứa. 2 năm đầu, tôi và em thường xuyên trò chuyện cùng nhau, gần như đêm nào chúng tôi cũng skype với nhau. Nhưng sau đó, em mất tích một tháng, rồi trở lại gửi cho tôi vỏn vẻn 3 chữ rồi cắt đứt liên lạc.

“Em xin lỗi”

Tôi cuống quít không hiểu chuyện gì. Tìm hiểu qua bạn bè ở Việt Nam, thì họ chỉ nói với tôi hãy quên em đi chứ không trả lời cho tôi đã có chuyện gì xảy ra. Thời điểm đó dự án ở công ty lại đang trong giai đoạn nước rút nên tôi không thể trở lại Việt Nam. Tôi mang trong lòng nỗi băn khoăn và nỗi nhớ về em mà hoàn thành hết thời gian tu nghiệp của mình.

Về nước, tôi lập tức được bổ nhiệm làm giám đốc điều hành của công ty. Tôi đi tìm em. Và tôi tưởng như trái tim mình đã ngừng đập khi hay tin: Em đã lấy chồng.

Tìm hiểu qua bạn bè và người quen tôi mới biết, một năm trước công ty của gia đình em gặp khốn khó lao đao suýt phá sản, may có người ra tay giúp đỡ để bình ổn lại. Người này là con trai của gia đình quen thân với gia đình em, anh ta thích và theo đuổi em đã lâu, đây cũng là đối tượng mà trước kia ba mẹ em nhắm tới cho em mà phản đối tôi. Nợ ơn lớn của anh ta, gia đình em ra sức thúc đẩy hai người đến với nhau, em vì gia đình mà chấp nhận kết hôn với anh ta. Tôi biết tin mà nghe tiếng tim mình vỡ vụn.
Tôi nhờ bạn bè giúp lên hệ với em và hẹn gặp. Nhìn em, trái tim tôi đau nhói. Em vẫn đẹp, giờ nhìn em ra dáng một phu nhân sang trọng, nhưng đôi mắt em không còn ánh lên niềm vui như ngày xưa. Trong đôi mắt em, tôi chỉ thấy trống rỗng. Em nhìn tôi, mỉm cười nhẹ rồi mở lời.

- Anh đã về rồi à? Anh vẫn khỏe chứ.

- Anh khỏe. Anh về rồi nhưng hình như cũng đã muộn rồi phải không em…

- Muộn gì anh? Anh bây giờ về là đúng tuổi kết hôn rồi đấy, công việc ổn thỏa thì nên tính chuyện kết hôn đi anh, kẻo để hai bác trông – Nghe em nói mà tôi muốn khóc.

- Em…

- Em kết hôn rồi. Chồng em thương em lắm, em sống rất tốt. Anh cũng mau chóng kết hôn đi rồi mời vợ chồng em đến chung vui nhé. Mình… tính ra cũng là bạn cũ phải không anh?

Câu hỏi của em như cứa một nhát dao vào tim tôi. Bạn cũ, giờ chúng tôi chỉ có thể là bạn cũ thật rồi sao em? Chúng tôi nói thêm vài chuyện phiếm sáo rỗng, em không ngừng nhắc tôi mau tìm đối tượng mà kết hôn đi, em…là đang lo cho tôi sao?

Lúc em đứng dậy quay lưng ra về, tôi không kềm được mình mà thốt lên:

- Em kết hôn rồi, anh biết. Nhưng kết hôn là việc của em, còn thương em là việc của anh.

Em đứng khựng lại, chôn chân tại chỗ rồi sau đó kiên quyết bước đi. Tôi cứ đứng đó nhìn theo bóng lưng em xa…

Thương em, yêu em; con tim tôi như bị trăm ngàn mũi dao cứa nát. Quên em ư? Tôi không quên được. Trái tim tôi đã thuộc về em rồi. Tôi có nên chờ đợi, hay giành lại em từ người mà em không yêu?