Hiển thị các bài đăng có nhãn CuocSong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CuocSong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Đàn ông nên đọc, phụ nữ nên nhớ lấy điều này...

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.
Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.
Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.
Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.
Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng.

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

‘Bật mí’ 5 chiêu khiến chàng luôn ‘phát cuồng’ vì bạn

Một số “chiêu thức” mà những bạn gái có kinh nghiệm “rỉ tai” nhau để luôn được chàng yêu thương.
Không ít chị em rơi vào trạng thái “vỡ mộng” sau khi kết hôn, bởi dường như ông xã của họ đã biến thành người hoàn toàn khác. Trước đây, chàng yêu bạn bao nhiêu, giờ chàng lơ đãng bấy nhiêu.

Và đây là một số “chiêu thức” mà những chị em có kinh nghiệm “rỉ tai” nhau để chị em luôn được chồng yêu thương. Biết đâu, sau khi đọc xong những tuyệt chiêu này bạn sẽ tìm thấy thành công trong việc “cưa cẩm” lại chồng mình.

Nên có những người bạn khác phái
Lấy chồng không có nghĩa là bạn tuyệt giao hết với những người bạn khác phái vì chồng bạn. Đôi khi “ngoan” và khép mình trong các mối quan hệ một cách cứng nhắc cũng khiến bạn trở thành người khô khan.
Một chút ghen tuông cũng khiến cho hôn nhân của bạn thú vị hơn.
Một chút ghen tuông của chồng khi nghe bạn khen ngợi một anh chàng nào đó, cũng là gia vị điểm tô cho cuộc hôn nhân của bạn. Ở mức độ vừa phải sẽ khiến cho cuộc sống của bạn thêm phần lãng mạn hơn.

Thi thoảng ‘biến mất’
Yêu không có nghĩa là bạn luôn phải ở bên người đó. Đôi khi sự “biến mất” bất ngờ của bạn cũng là một yếu tố tạo nên sự nhung nhớ nhất thời trong cuộc sống vợ chồng. Có thể chàng sẽ chủ động gọi điện hỏi bạn đang ở đâu, hoặc chàng sẽ tự hỏi “Lạ nhỉ, vợ mình đang ở đâu’,…Chàng sẽ cảm nhận được vai trò, cũng như sự quan trọng của bạn đối với gia đình.

Yêu thích làm đẹp
Bản chất của việc làm đẹp là điều rất tốt đẹp, đúng đắn. Mỗi người chúng ta đẹp hơn lên là một nhánh lan rừng điểm xuyến thêm cho mùa xuân muôn sắc. Vì vậy, ai cũng cần làm đẹp và nên biết cách làm đẹp cho bản thân, nhất là phụ nữ hiện đại.

Tuy nhiên cũng không hiếm phụ nữ bỏ bê sắc đẹp. Không phải vì họ không muốn đẹp, mà có thể họ tự cho mình cái quyền “được xấu” khi đã đạt được một thành quả nào đó như lấy được chồng hay “trói” được một anh chàng nào đó đúng kế hoạch…

Họ không biết rằng chiến lợi phẩm họ vừa mới chiếm đoạt được không phải là một cái tivi hay một cái ipad mà là một loại động vật bậc cao có tâm hồn, có mắt để nhìn, có óc để suy và đặc biệt là có chân để chạy!

Trau đồi kinh nghiệm trong ‘chuyện ấy’
Bạn đừng quên rằng “chuyện ấy” là sợi dây kết nối giữa hai vợ chồng với nhau. Để một cuộc hôn nhân hạnh phúc không nhàm chán, bạn phải tự mình tìm rèn luyện trau dồi những kỹ năng cơ bạn về nữ công gia chánh. Ngoài ra bạn cũng phải biết cách làm mới chuyện phòng the. Như thế bạn sẽ không bị nhàm chán.

Hãy diện một chiếc áo ngủ mới, một chiếc váy mỏng manh khi chỉ có hai người. Thậm chí bạn có thể chủ động yêu cầu anh ấy hợp tác cùng bạn trong một vài tư thế mới nào đó. Chắc hẳn chồng bạn sẽ bị thu hút, bạn hãy thử xem?

Luôn vui vẻ, lạc quan
Là phụ nữ hãy tự biết cách tạo nên hạnh phúc cho mình.
Là người phụ nữ, đừng thường xuyên ủ rũ quá bạn nhé! Hãy luôn tìm cách để bản thân mình luôn hứng khởi có niềm vui trong cuộc sống. Hẳn điều đó sẽ truyền cảm hứng cho người chồng của bạn. Sau mỗi ngày mệt mỏi, anh ấy sẽ luôn nhớ đến bạn đến người vợ luôn vui cười chào đón anh ấy trở về.

Còn chờ gì nữa mà không thử nghiệm để tình yêu vợ chồng của bạn luôn luôn bền chặt nhỉ? Ngoài những bí kíp trên còn có muôn vàn bí kíp mà các chị em rỉ tai nhau. Nếu có thời gian bạn hãy tự mình trải nghiệm để xem hôn nhân thú vị đến mức nào nhé!

Đúng người nhưng sai thời điểm, mọi thứ cũng hóa hư không…

Yêu nhau sẽ có ngày trở về với nhau ư? Ai tin vào điều đó cũng thật là ngốc. Đúng người nhưng sai thời điểm, mọi thứ cũng hóa hư không...
Mấy ngày nay trời mưa, thời tiết bất ổn nên lòng cũng theo đó mà ảnh hưởng. Em ngồi và chợt nghĩ về chuyện hai đứa
Chúng ta bắt đầu cũng lạ, mà xa nhau cũng rất lạ. Nhanh chóng tới nỗi em còn tưởng chúng ta mới chỉ giận hờn hôm qua đây thôi. Con người ta khó nhất là chấp nhận sự thật. Kể cả khi đã chấp nhận rồi, chúng ta vẫn cứ cố chấp không chịu tỏ ra ngoài. Ngắm mưa, ngắm dòng người qua lại, em bất chợt nghĩ là: Hình như chúng ta chưa cùng nhau dạo bước dưới mưa bao giờ.

Khoảng thời gian bên nhau, sự lãng mạn nhất của hai đứa đối với các cặp đôi khác cũng rất đỗi bình thường. Nhưng đối với em, nó vô cùng ấm áp. Giữa chúng ta có rất nhiều sự khác biệt. Người ta nói khoảng cách lớn nhất là từ trái tim tới trái tim. Em không tin vào điều đó. Với em, khoảng cách lớn nhất là khi một trong hai không coi trọng đối phương, cho dù tình cảm có lớn như thế nào đi nữa-Sự xem thường, đó chính là khoảng cách to lớn nhất.

Em bước xa anh 1 bước, anh lại tình nguyện bước xa em 10 bước. Em không cứng rắn và mạnh mẽ như anh, nói được nhưng chưa chắc em làm được. Cũng giống như khi em nói em chắng cần anh vậy, đó là lời nói dối tệ nhất. Em cũng không đủ tự tin níu kéo thêm một lần nào nữa, vì em biết tới cuối cùng, người bị tổn thương chắc chắn sẽ là em. Yêu nhau sẽ có ngày trở về với nhau ư? Ai tin vào điều đó cũng thật là ngốc. Đúng người nhưng sai thời điểm, mọi thứ cũng hóa hư không…

”Mặt trời đi mất rồi, liệu em còn đủ kiên nhẫn ngắm nhìn thêm vì sao nào không?”

Con dâu: 'Tôi hiền đấy nhưng cũng không phải dạng vừa đâu'

Tính tôi ít nói và hiền lành nên mẹ chồng cũng hay quát mắng mỗi khi tôi làm gì không vừa ý. Cứ có việc là bà lại lôi bên nhà mẹ đẻ tôi ra so sánh với bên này.
Tình yêu của tôi kéo dài được 2 năm mới bắt đầu tiến tới hôn nhân. Suốt những năm tháng yêu nhau anh chăm lo và đối xử với tôi rất tốt. Nhưng anh lại có tật thích tụ tập nhậu nhẹt với bạn bè.

Tôi cứ nghĩ khi lấy nhau về chắc anh sẽ bỏ được cái tật nhậu nhẹt, đàn đúm. Vì một người đàn ông khi có gia đình mới chắc chắn sẽ ý thức được trách nhiệm trụ cột của mình. Bước vào cuộc sống hôn nhân tôi mới thấy thật mệt mỏi và chán nản.

Chồng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy, cứ hết giờ làm việc là anh lại rủ bạn bè làm vài chầu bia. Hôm nào mà có trận bóng hay thì y rằng đến nửa đêm anh mới về đến nhà. Từ khi lấy vợ về, anh nghiễm nhiên coi tôi như một thứ tài sản anh sở hữu trong nhà, chẳng bao giờ mất đi được nên anh không cần coi trọng nữa.

Gia đình anh thì khá giả hơn nhà tôi nên nhiều khi mẹ chồng cũng nhìn tôi với ánh mắt khinh thường, không vừa với bà ấy. Tôi nghĩ có lẽ mình làm tốt vai trò của con dâu thì mẹ sẽ thông cảm hơn với con dâu.
Mẹ chồng suốt ngày lôi nhà mẹ đẻ của con dâu ra để so sanh hai bên.
Sau những giờ tan sở tôi luôn cố gắng làm tốt làm tròn vai của người vợ, người con dâu. Mọi việc trong nhà từ chợ búa bếp núc tôi đều tự tay lo liệu. Chồng chẳng giúp vợ được một việc nhỏ nhoi nào cả. Ngay cả cái bàn ăn sau bữa ăn anh cũng không lau dọn được. Còn mẹ chồng suốt ngày than đau ốm, không có sức khỏe nên không làm được gì. Mọi công việc dồn vào cho tôi.

Tính tôi ít nói và hiền lành nên mẹ chồng cũng hay quát mắng mỗi khi tôi làm gì không vừa ý. Cứ có việc là bà lại lôi bên nhà mẹ đẻ tôi ra so sánh với bên này. Nhiều lúc tôi khó chịu lắm nhưng tôi cũng cứ im lặng, nhịn mẹ chồng.

Bố chồng tôi mất sớm nên chỉ có mẹ chồng ở vậy nuôi con khôn lớn. Chồng tôi thì cũng nghe lời mẹ răm rắp chứ chẳng dám sai một lời nào. Nhưng mẹ cưng chiều anh nên những tật xấu của anh chẳng bao giờ mẹ để ý. Với mẹ chồng, con trai của mẹ là nhất chẳng ai bằng.

Chúng tôi cũng có với nhau được một đứa con gái bé bỏng lên 5 tuổi. Bao nhiêu việc nhà, việc cơ quan, chăm con tôi cũng phải cáng đáng hết. Mẹ chồng chăm cháu cũng chỉ lấy lệ, bà vẫn thích tụ tập với mấy bà hàng xóm chơi bài hơn là trông cháu giúp con.

Một hôm, trời tối, tôi vừa trông con vừa nấu ăn. Mẹ chồng đi chơi về thấy tôi chưa nấu xong bữa bèn quát: “Cô làm gì ở nhà cả buổi chiều mà nấu có bữa cơm cũng không xong? Ăn với đẻ thôi mà cũng không làm được à?”. Tôi cũng trả lời mẹ có phần ấm ức: “Cháu ốm sốt với quấy khóc cả chiều, mẹ rảnh rỗi đi chơi sao không giúp con nấu cơm, sao mẹ lại trách con”.

Chồng tôi vừa về đến đó, thấy tôi cãi lại mẹ liền xông vào tát tôi mà chẳng cần biết như thế nào? “Láo, dám cãi lại cả mẹ chồng cơ à, cô giỏi nhỉ, cô có coi mẹ chồng cô ra cái gì không?”. Con tôi nghe tiếng ồn lại khóc rống lên cũng chẳng ai dỗ cho, bực quá tôi quẳng luôn cả nồi canh ở đấy để vào dỗ con. Cả tối, chồng và mẹ chồng thay nhau đay nghiến khiến tôi nhức óc.

Vài hôm sau, chị gái tôi có gửi cho bé con mấy bộ quần áo, tôi hí hửng đem ra cho bé mặc. Mẹ chồng tôi ở bên hàng xóm đi về thấy tôi thay đồ mới cho cháu liền kêu lên: “Con bé có thiếu đồ mặc đâu sao cứ mua liên tục thế, cô đúng là hoang phí chẳng biết tiết kiệm gì cả”. Tôi trả lời mẹ rằng: “Đây là đồ của chị gái con mua cho bé, có gì đâu mà mẹ làm lớn chuyện thế”.

Được thể mẹ chồng tôi lại lớn tiếng: “À! Thì ra cô cho rằng cái nhà này không lo được cho mẹ con cô nên phải lấy đồ bên nhà mẹ đẻ chứ gì? Cô định khiến hàng xóm cười chê cái nhà này à?”. Chồng tôi về thấy hai mẹ con đang lời qua tiếng lại thì anh lôi tôi ra phòng khách rồi đánh: “Tại sao cô mồm mép thế, ngày nào cô không nói lại mẹ chồng cô không chịu được à”.
Không chịu được cảnh tủi nhục bên nhà chồng tôi ôm con về nhà mẹ đẻ.
Bị đánh oan ức, tôi không thể chịu được nữa, tôi giơ tay tát lại chồng: “Anh là cái thằng hèn, anh không biết đầu đuôi thế nào anh đã lôi tôi ra đánh, bao năm qua tôi chịu đựng cái cuộc sống như này là đủ lắm rồi. Anh khinh thường vợ và gia đình bên vợ thì rước người khác về mà sống. Tôi không cần”, nói rồi tôi dọn dẹp đồ đạc và đưa con về bên nhà mẹ.

5 năm qua sống bên nhà chồng là những ngày tủi nhục, mẹ chồng suốt ngày nói nặng nói nhẹ, đay nghiến con dâu, còn chồng thì chẳng có trách nhiệm với gia đình. Tôi hiền lành, tôi ít nói đấy nhưng không có nghĩa là tôi không biết nổi giận. Tôi mặc kệ những cuộc điện thoại của chồng gọi đến. Gọi cho tôi không được anh gọi cho bố mẹ vợ bảo họ khuyên nhủ tôi về nhưng tôi không thèm về. Bao giờ chồng tôi đến cầu xin tôi tha thứ thì tôi mới trở lại.

Để xem một ngày không có tôi thì ai chăm lo gia đình cho mẹ chồng. Tôi hiền đấy nhưng cũng không phải dạng vừa đâu.

'Đàn bà xấu thì làm gì có cơ hội hạnh phúc!'

Chả lẽ đàn bà xấu thì không có cơ hội để hưởng hạnh phúc. Tôi cũng đâu phải là người đòi hỏi nhiều nhặn gì cho cam. Tôi chỉ mong có người đàn ông thực sự yêu thương mình, sống chung hạnh phúc với nhau
Trời sinh ra tôi đã phải chịu khổ từ nhỏ. Tôi vốn bị hở hàm ếch từ khi mới sinh ra. Dù đã phẫu thuật từ bé song dấu vết vẫn không thể nào xóa mất được.

Là phụ nữ, tôi biết được những khiếm khuyết của bản thân. Đã bao nhiêu lần tôi khóc lặng lẽ khi nhìn hình ảnh mình trước gương. Tôi cố gắng để sống thật tốt, cố gắng học, cố gắng trau dồi mình. Tôi không muốn bất kỳ ai có cớ để chê bai mình. Song rốt cuộc, trời không có mắt. Bao nhiêu nỗ lực của tôi cũng không thể nào khiến người ta bỏ qua đi khiếm khuyết ngoại hình của mình.

12 năm học, tôi không hề được con trai đeo đuổi như các bạn nữ trong lớp. Tôi từng tủi thân khóc vì mình phải đưa thư tình của người con trai tôi thích cho bạn gái trong lớp. Ai cũng bỏ qua tôi và cho rằng một người như tôi không đáng để cho đàn ông phải vất vả tán tỉnh, quan tâm.
Chả lẽ làm đàn bà xấu thì không có cơ hội sống hạnh phúc?
Năm tôi 22 tuổi, năm cuối cùng đại học, tôi cũng có người để ý. Song tình cảm vừa mới nhen nhúm đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ gia đình bạn trai vì mọi người chê tôi xấu, sợ sau này lấy nhau con cái sẽ bị ảnh hưởng. Từ đó trở đi tôi không quen ai, tự ti mặc cảm cứ bám theo tôi suốt.

Tôi gói mình trong vẻ lạnh lùng để cố quên đi những điều đau khô này. Ngày tôi gặp anh là hôm sinh nhật của em họ tôi. Anh cố gắng xin số điện thoại để làm quen nhưng tôi từ chối. Tôi không tin được là trên đời này có người đàn ông muốn gặp gỡ và quan tâm đến tôi.

Nhưng không ngờ anh cũng tìm cách xin bằng được số điện thoại và địa chỉ phòng tôi thuê trọ. Anh tìm đến năm lần bảy lượt tôi mới chịu nói chuyện. Thế rồi, sau 1 năm tôi mới chịu gật đầu nhận lời làm bạn gái anh.

Chuyện tình mới bắt đầu, ngày nào anh cũng nhắn tin hỏi han tôi. Lúc tôi đang sung sướng hạnh phúc vì rốt cuộc cũng có người đàn ông yêu thương, nhớ nhung tôi thì cũng chính là lúc tôi phát hiện anh đã có vợ.

Tôi đã rất hận anh. Tôi không biết tại sao một người đàn ông có vợ có 2 con lại phải mất công đeo đuổi tôi làm gì. Anh sững người khi biết tôi đã rõ mọi điều về anh. Anh uông rượu say, khóc trước cửa nhà tôi suốt mấy đêm. Những câu nói vô nghĩ của anh cứ bám theo tôi mãi. Anh nói vợ anh bỏ theo nhân tình 3 năm nay chưa ngoái cổ nhìn bố con anh lấy một lần. Anh chưa ly dị vợ, nhưng đã coi cô ấy không còn sống. Anh làm việc vất vả để nuôi hai con. Anh chỉ mong tôi là người vợ hiền lành ở bên cạnh anh, chăm sóc cho 2 con mà thôi.

Bạn bè tôi ai cũng khuyên tôi nên chấm dứt với anh. Bởi người đàn ông lương công nhân 3 cọc 3 đồng, lại nuôi 2 con đang độ tuổi ăn học. Còn tôi hơi xấu, không đến nỗi tệ lắm, ngoài ra cái gì cũng được theo đánh giá của mọi người. Bởi tôi làm nhân viên văn phòng, lương thưởng ổn định, cơ hội thăng tiến nhiều do học hành thuộc loại giỏi giang. Việc gì lại phải ôm lấy đống nợ mà người đàn bà khác vứt lại giữa đường. Ai cũng cho rằng sau này tôi phải chịu khổ nhiều khi đồng ý làm vợ anh. Bởi con không phải của mình, vất vả nuôi con người khác mà biết đâu có ngày bị cô vợ cũ trở về thì có ngày tôi lại đứng ra rìa.

Chả lẽ đàn bà xấu thì không có cơ hội để hưởng hạnh phúc. Tôi cũng đâu phải là người đòi hỏi nhiều nhặn gì cho cam. Tôi chỉ mong có người đàn ông thực sự yêu thương mình, sống chung hạnh phúc với nhau, tiền bạc, sắc đẹp cũng đâu phải đánh đổi được mọi thứ trong cuộc sống này đâu.

Tôi chưa biết phải làm thế nào, dù gì trong thâm tâm cũng muốn được làm vợ anh và sẽ làm "dì" của mấy đứa nhỏ. Tôi muốn bù đắp tình cảm thương yêu của mẹ dành cho con mà mấy đứa nhỏ đã thiếu từ lâu. Con của anh tôi chưa gặp mặt bao giờ, chỉ thấy qua hình anh cho xem.

Mẹ tôi lại không thích tôi quen anh, vì thế anh buồn mới đi nhậu. Mẹ khuyên tôi quen một anh ở dưới quê nhưng tôi lại không thích người đó lắm, chỉ thích anh và yêu anh thôi. Giờ tôi phân vân không biết tiếp tục hay chấm dứt. Mong mọi nguời cho tôi lời khuyên.

Choáng váng với những trò bẩn của người yêu sau chia tay

Đẹp trai, nhà giàu, lại ga lăng như anh, vậy mà sau chia tay lại có thể sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu như thế thì thật khó tưởng tượng.
Tôi mới chia tay một anh chàng đẹp trai, nhà giàu, lại ga lăng hết mực. Chúng tôi yêu nhau hơn nửa năm và cũng đã làm chuyện người lớn với nhau. Anh tỏ ra là người có trách nhiệm khi liên tục đòi cưới sau khi chúng tôi quan hệ. Nhưng tôi mới đi làm, lại đang là nhân viên tập sự nên tôi muốn dành thời gian nhiều cho công việc hơn. Tôi hứa khi nào hết thời gian tập sự, kí kết hợp đồng chính thức, tôi sẽ đồng ý cưới ngay.

Vậy mà người yêu tôi lúc nào cũng tỏ ra nghi ngờ tôi không chung tình. Nói thật ra, tôi cũng là một cô gái có ngoại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học loại giỏi. Còn anh, anh đẹp trai, nhà giàu nhưng không có công ăn việc làm. Hiện tại, anh chỉ trông coi một quán ăn cho mẹ mình.

Từ khi đi làm, bên cạnh tôi luôn có những người con trai khác theo đuổi. Gia đình họ có thể không giàu bằng anh, nhưng họ lại có việc làm, có khả năng lo lắng kinh tế gia đình sau này. Có lẽ vì thấy tôi đào hoa nên người yêu tôi ghen tuông dữ dội. Mặc dù tôi đã thề thốt là chỉ yêu một mình anh thôi nhưng anh vẫn không tin.

Anh thường xuyên kiểm tra ví tiền, điện thoại di động của tôi. Thấy số lạ, anh lại lấy máy anh điện lại hỏi xem đó là ai? Anh quản lí tôi gắt gao đến mức không cho tôi thời gian giao lưu bạn bè, đồng nghiệp. Có lần, anh còn đánh một anh bạn đồng nghiệp, chỉ vì nhìn thấy anh ấy dắt xe giùm tôi. Sau lần đó, tôi chịu đựng không nổi nữa nên quyết định chia tay.
Tôi hứa khi nào hết thời gian tập sự, kí kết hợp đồng chính thức, tôi sẽ đồng ý cưới ngay.
Người yêu tôi ban đầu tìm mọi cách níu kéo. Anh gọi hàng trăm cuộc mỗi ngày, tin nhắn gởi đến tới tấp. Thấy tôi không chuyển ý, anh bắt đầu sang nhà tôi ở lì, tôi đuổi cũng không về. Gần 1 tháng trời như vậy, tôi khổ sở vô cùng nhưng nhất quyết không quay lại. Tôi sợ, nếu lấy trúng người cuồng yêu như thế, sau này tôi sẽ khổ cả đời.

Thấy tôi lâm vào cảnh khó xử như thế, một người bạn của tôi bàn mưu giúp tôi. Anh ấy sẽ đóng giả người yêu tôi cho anh chàng người yêu cũ thấy vậy mà tự động rút lui. Tôi chỉ không ngờ, đây là nước cờ sai lầm, khiến tôi lâm vào cảnh sống dở chết dở hiện nay.

Khi thấy tôi và người bạn thân tình tứ đi cạnh nhau trong siêu thị (chúng tôi cố tình để anh thấy). Người yêu cũ của tôi đã tới, thẳng tay tát tôi một cái trời giáng ngay chỗ đông người, kèm theo lời đe dọa. Nói thật, tôi cũng rất bất ngờ trước thái độ và sự hung hãn của anh ta. Nhưng sau đó cả tuần không thấy anh ta đến nữa, tôi mừng muốn rơi nước mắt. Chẳng ngờ, anh ta đang lên kế hoạch trả thù tôi.

Sáng thứ 2, tôi đến công ty thì nghe tiếng xì xào quanh mình. Chưa kịp hỏi chuyện gì, tôi đã bị sếp gọi lên nói chuyện. Sếp đưa tôi một xấp hình, và gằn giọng nói chính sếp và 2 anh bảo vệ đã cố gắng thu dọn hết số hình này trước khi những nhân viên khác đến. Tôi mở ra nhìn thì chết đứng khi thấy một loạt hình bán khỏa thân của tôi. Xem hình, tôi biết ngay ai là thủ phạm trong chuyện này.
Chẳng ngờ, anh ta đang lên kế hoạch trả thù tôi.
Tức tối gọi điện cho người yêu cũ, tôi càng điên và lo lắng hơn khi nghe anh ta thách thức tôi sẽ còn nhiều trò vui khác, tôi cứ từ từ mà cảm nhận. Vì những tấm hình ấy, đi đâu tôi cũng thấy những ánh mắt soi mói nhìn mình.

Chiều về, tôi nhận được một món quà lớn gởi chuyển phát nhanh. Mở ra, tôi bàng hoàng khi thấy một con gấu bông to đùng nhưng dính sơn đỏ bẩn lem bem. Nhìn con gấu, da tôi cứ sởn cả lên. Đọc dòng chữ trên tấm bưu thiếp, tôi càng hoảng sợ hơn: “Anh biết em thích gấu bông nên mua tặng em”.

Giờ tôi đang hoảng loạn thật sự. Mấy tấm hình và con gấu bông đó chưa đủ để chứng minh anh ta đang đe dọa tôi, nhưng nếu cứ để tình trạng này, tôi sợ anh ta sẽ gây ra nhiều chuyện hơn nữa. Nếu dọn đến ở nhờ một người bạn, thì tôi chỉ sợ anh ta lại gây khó dễ cho bạn tôi. Làm sao với người yêu cũ điên cuồng đây?

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

Mọi người nói tôi điên vì làm đám cưới với một người đã qua đời

Mọi người cho rằng tôi điên vì làm đám cưới với một người đã qua đời, bởi họ không phải là tôi làm sao hiểu được tình yêu tôi dành cho người ấy.
Đám cưới của tôi vừa diễn ra cách đây gần 1 tháng. Lẽ ra, thời điểm này theo kế hoạch, tôi đang tận hưởng những ngày nghỉ của kỳ trăng mật với người vợ của mình. Nhưng thực tế, tôi lại đang ngồi trong căn phòng của hai vợ chồng với một tấm ảnh cưới vẫn còn đây và tự mình gặm nhấm nỗi buồn cô đơn.

Tôi và bạn gái quen biết nhau trong một lần tình cờ đi chụp ảnh. Cô ấy nhỏ nhắn xinh xắn và có đôi lông mi cong vút. Giống như bao đôi khác, chúng tôi trò chuyện, trao đổi số điện thoại và facebook, sau đó hẹn hò đi cà phê và rồi yêu đương. Tôi và em khá hợp nhau trong mọi chuyện. Vì thế mà chúng tôi nhanh chóng bàn bạc tới chuyện làm đám cưới.

Gia đình tôi có 2 anh em trai, anh trai tôi đã lấy vợ từ lâu, chỉ còn mình tôi độc thân và ham chơi. Vì thế, tin tôi muốn kết hôn trong năm nay vừa được tung ra, cả nhà đã chúc mừng và cùng tôi lên kế hoạch. Đầu tiên là nhà ở. Bố mẹ đưa cho tôi 600 triệu, anh trai cho tôi 300 triệu, tôi bỏ ra 500 triệu, bạn gái xin tiền gia đình góp vào 500 triệu. Vậy là đủ mua một căn hộ nhỏ xinh ở phía Đông thành phố. Ngày đi nhận bàn giao nhà, bạn gái tôi vui vẻ vẽ ra rất nhiều phong cách để trang trí căn nhà. Tôi hân hoan lắm, phấn khởi đến mức trong mơ cũng cười.
Ảnh cưới vẫn còn đây, nhưng cô dâu thì đã đi rồi (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, mọi chuyện không bao giờ được tốt đẹp và hoàn hảo như những gì chúng tôi nghĩ. Khi chỉ còn 3 tuần nữa là tới lễ cưới, vợ tôi gặp tai nạn trên đường từ quê trở lại thành phố. Nghe được tin này từ nhân viên y tế, tôi vội vàng bắt xe chạy tới. 

Khi tôi chạy được tới bệnh viện, lúc đó là 4 giờ sáng, cô ấy đã không nói được gì nữa. Nhưng cô ấy vẫn cố mỉm cười, đôi mắt lúc nào cũng như biết cười của cô ấy giờ đây long lanh nước mắt. Tôi nắm chặt tay người yêu, thẽ thọt rằng rồi em sẽ khỏe lại thôi, chỉ cần em cố gắng kiên cường, các bác sĩ sẽ giúp em. Em đừng vội tuyệt vọng, đừng vội buông tha mọi thứ. Xin em hãy vì tôi, vì đám cưới của chúng tôi.

Nhưng cô ấy dường như không chịu nghe lời tôi nói. Gắng gượng đến 7 giờ sáng thì cô ấy ra đi. Bàn tay mà tôi vẫn nắm chặt 3 tiếng đồng hồ cứ dần lạnh đi và không còn mềm mại, ấm áp như trong trí nhớ nữa. Rồi mặc kệ tôi gào gọi tên em, cô ấy cũng không mở mắt nhìn tôi thêm một lần nào nữa. 

Sáng hôm sau, bố mẹ đưa thi thể cô ấy về quê. Tôi xin được ôm di ảnh của vợ chưa cưới và tiễn chân người yêu, nhưng bố mẹ cô ấy không cho. Tôi lững thững thuê xe đi theo sau, trở về nhà người yêu ngồi lỳ một chỗ mặc sự chỉ trỏ tò mò của những người xung quanh. Khi mọi người đưa cô ấy ra nghĩa địa, tôi bị anh trai tôi ngăn không cho đi theo. Anh ấy sợ tôi biết nơi cô ấy nằm xuống rồi suốt ngày tới đó. Ngay chiều hôm đó, tôi bị anh áp tải về thành phố. 

Gần 3 tuần sau đám tang của bạn gái thì người bên tổ chức tiệc cưới gọi điện nhắn tôi đến xem sân khấu và chốt thực đơn. Lúc này theo phản xa, tôi nói với nhân viên là chốt hết và làm hết dù cô dâu của tôi thì đã không còn. Và thế là, tôi vẫn đến xem cách bố trí sân khấu, vẫn đặt thực đơn và bánh cưới giống như kế hoạch. Chỉ khác là lần này không còn người líu ríu bên tai tôi rằng “Anh thấy cái này đẹp hay cái kia đẹp hơn?” nữa mà thôi. 

Đúng 6 giờ sáng hôm lễ cưới, tôi tỉnh giấc. Một mình thay đồ, một mình thắt cà vạt, một mình gắn hoa cưới lên áo trắng. Tôi nhìn mình trong gương, cảm thấy thần sắc hơi kém nên lấy chút phấn trong túi của bạn gái quết qua mặt mũi. Thấy ổn rồi tôi mới xuống nhà tự tới nhà hàng. Lúc mở cổng đi ra, tôi biết bố mẹ và anh trai chị dâu nhìn theo, nhưng không ai cản tôi cả. Tôi biết mẹ tôi đang khóc nhưng trái tim tôi cũng không biết mình bị làm sao thì sao an ủi được mẹ.

Tới nơi, tôi đi loanh quanh cùng người phụ trách, chỉ một lúc sau, đồng nghiệp và bạn bè đã đến. Có hai phù rể nữa cũng tới, còn 3 người khác thì không thấy đâu. Nhưng như vậy cũng đủ rồi. Khách đến ngày một đông, nhưng ai cũng mang sắc mặt kỳ lạ khi thấy một mình tôi đứng đó với bức ảnh cô dâu cười rạng rỡ bên cạnh và 2 chàng phù rể trơ trọi. Còn nhà gái thì nghiễm nhiên không thấy một ai. Tôi loáng thoáng nghe thấy mọi người bàn tán nhau có lẽ cô dâu chạy trốn. Giá mà được như thế thì tôi cũng không đau đớn như lúc này. 

Đến giờ làm lễ, lúc này có lẽ mọi người đã biết vợ sắp cưới của tôi đã qua đời, không ai còn xôn xao bàn tán nữa nhưng họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Có người còn nói tôi điên vì đã cưới một người đã chết. Nhưng tôi mặc kệ tất thảy, tôi cố cầm dòng nước mắt chực trào ra vì nghĩ tới người bạn gái mấy ngày trước còn cười nói với tôi rằng cô ấy chờ giây phút này lâu lắm rồi. 
Có thể rất nhiều người nói tôi điên vì đã làm đám cưới với cô dâu đã mất, nhưng họ không phải là tôi, làm sao hiểu được tình yêu của tôi (Ảnh minh họa)
Tôi nắm tay thật chặt, để mặc móng tay ghim vào da thịt cho cái đau làm tôi tỉnh. Tôi bước lên sân khấu, nói lời cảm ơn khách mời đã tới tham dự. Tôi biết, chắc chắn ở dưới kia, mấy chục con người đó, có người sẽ nghĩ tôi điên vì cưới người chết. Bởi vì họ không phải là tôi, họ không thể hiểu được tình yêu của tôi dành cho cô ấy. 

Trưa ngày hôm đó, cuối cùng bố mẹ tôi cũng có mặt. Mẹ ôm tôi vào lòng, nước mắt mẹ làm ướt khoảng ngực nơi trái tim tôi. Anh trai cũng vỗ vai tôi. Sau đó bố mẹ và anh chờ cho tới khi khách khứa về hết, mới cùng tôi ra về. 

Suốt gần 1 tháng nay từ sau hôm làm đám cưới không có cô dâu, tôi vẫn đến trang trí lại căn nhà mà chúng tôi đã mua. Nhà đã sơn màu xanh dương - màu mà vợ sắp cưới thích, trần nhà đã gắn rất nhiều sao. Ga trải giường tôi cũng mua màu xanh dương, nhưng sẽ chẳng còn ai nằm lên đó ngắm bầu trời sao và làm nũng đòi tôi chỉ cho cách nhận biết từng chòm sao nữa. Tôi phải làm gì để vơi đi được nỗi buồn này đây? Làm sao để có thể quên người vợ, người yêu bạc mệnh của tôi đây?

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Kết thúc bất ngờ cho người vợ đòi ly hôn vì chồng không lãng mạn

Trong bức thư gửi cho tờ Diply, một người phụ nữ chia sẻ về sự nhàm chán về mối quan hệ với chồng. Sau 5 năm ​bên nhau, cô không còn cảm giác lãng mạn nữa. Cô nói với chồng muốn ly hôn và người chồng đã làm một việc khiến cô thấy rằng những cử chỉ lãng mạn không phải là những gì tạo nên tình yêu đích thực. 

Chồng tôi là một kỹ sư, chúng tôi đã ở bên nhau 5 năm, trong đó có ba năm yêu đương và hai năm kết hôn. Tôi ghét phải thừa nhận điều này nhưng tôi nhận thấy đang rất mệt mỏi vì mối quan hệ này. Tôi yêu tính kiên định ở anh và cảm giác được gối đầu lên ngực anh. Nhưng đến nay có một cái gì đó không hoàn toàn đúng nữa.
Tôi là một người phụ nữ đa cảm. Tôi khao khát sự lãng mạn, nhưng chồng hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh ấy thiếu nhạy cảm và không có khả năng tạo ra sự lãng mạn, vì thế mà làm tôi chán nản sau mấy năm bên nhau.

Cuối cùng một ngày tôi quyết định nói với anh rằng muốn ly dị.

"Tại sao?" Anh hỏi, sửng sốt. "Em mệt mỏi vì mối quan hệ này. Nó đang vắt kiệt sức em, thay vì mang đến sức lực cho em", tôi trả lời. Anh im lặng.

Anh không nói gì với tôi cả đêm và càng làm tăng sự thất vọng cho tôi, rằng người đàn ông tôi đã yêu thậm chí không thể bộc bạch tình cảm với tôi. Cuối cùng anh hỏi tôi: "Anh có thể làm gì để thay đổi quyết định của em?"

Lúc này tôi không biết phải nói gì với anh. Bạn biết đó, chúng ta không thể thay đổi tính cách của một ai đó chỉ vì ta muốn họ thay đổi. Tôi cảm thấy vô vọng. Nhìn sâu vào mắt anh, tôi chậm rãi trả lời: "Đây là câu đố, nếu anh có thể trả lời và thuyết phục trái tim em, em sẽ thay đổi quyết định của mình. Câu đố đó là, em muốn có một bông hoa nằm cheo leo trên vách núi và cả hai chúng ta đều biết chắn hái hoa sẽ gây ra cái chết cho anh, anh sẽ hái nó cho em chứ?"

Chồng tôi dừng lại một lát và nói: "Anh sẽ cho em câu trả lời vào ngày mai..." Hy vọng của tôi chìm hơn nữa khi thấy phản ứng của anh.

Sáng hôm sau tôi thức dậy và anh đã đi đâu mất. Tôi chợt nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết lôi thôi của anh trên đó, bên trên là một ly sữa nóng. Tôi đọc dòng đầu tiên: "Anh sẽ không hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho phép anh giải thích lý do...", tôi thất vọng nhưng vẫn tiếp tục đọc.

"Anh cần những ngón tay của mình để khôi phục lại máy tính mỗi khi em làm rối tung nó lên. Em hay để quên chìa khóa ở nhà, vì vậy anh cần phải có chân để chạy thật nhanh về nhà mở cửa cho em. Em luôn bị lạc mỗi khi chúng ta đi du lịch, anh cần đôi mắt mình để dõi theo em, dẫn đường cho em. Em luôn bị đau mỗi tháng đến kỳ kinh nguyệt, anh cần phải giữ bàn tay mình để nhẹ nhàng xoa dịu những cơn co rút ở bụng em.

Anh cần có miệng để đùa, để kể cho em những câu chuyện trị chứng hay nhàm chán của em. Đôi mắt em gần đây đã yếu, vì vậy anh cần phải sống để nắm tay em và dắt em đi dạo trên bãi biển khi mà em muốn tận hưởng ánh mặt trời đổ lên khuôn mặt và xuống kẽ chân trần dính cát của em. Trừ khi một ai đó có thể mang đến cho em nhiều tình yêu hơn anh, nếu không anh không thể chọn bông hoa kia và chết..."

Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, làm nhòe mực, tôi tiếp tục đọc. "Bây giờ em đã đọc xong, nếu em hài lòng thì anh đang đợi em ở bên ngoài với món bánh mỳ và sữa tươi yêu thích của em".

Tôi chạy xuống cầu thang, mở cửa và thấy anh đang đứng lo lắng bên ngoài nhưng khi anh nhìn thấy tôi, anh mỉm cười.

Vào lúc này đây tôi biết rằng sẽ không có ai yêu tôi nhiều như anh và tôi đã quyết định không cần lãng mạn gì nữa hết.

Khi bạn sống trong tình yêu thì cảm giác hứng thú có thể phai mờ đi, nhưng nó không có nghĩa là không còn tồn tại. Chúng ta quên mất thực tế là tình yêu đích thực nằm ở giữa cảm giác bình yên và buồn chán.

Tình yêu xuất hiện trong tất cả giây phút cuộc sống của bạn mỗi ngày, hoa và những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là một biểu hiện trực quan của nó. Trong mọi hoàn cảnh, tình yêu chân thật mới trụ được và đó là cuộc sống của chúng ta ... Tình yêu luôn chiến thắng mọi lý lẽ.

Tôi chết điếng khi cánh cửa phòng bật mở...

Đúng là trớ trêu thay, khi cánh cửa phòng bật mở, sự thật đập vào mắt...
Gia đình tôi là một gia đình thuần nông nên khá nghèo khổ. Nhưng trong mắt tôi, bố mẹ tôi luôn là những anh hùng. Nói không ngoa, tôi thần tượng bố đến nỗi lấy chồng cũng phải tìm người có tính cách giống bố để lấy. Ông là mẫu người chọn những việc nặng nhọc để ba mẹ con tôi được sung sướng. 

Cũng chính ông dẫn tôi đi thi đại học. Ngày nhận trường, bố tôi trước khi về còn mua cho tôi 2 gói xôi để ăn sáng và ăn trưa. Nhìn bố gầy còm, cười thật tươi động viên tôi ở lại ráng học mà tôi thương bố nhiều lắm. Đối với tôi, bố tôi là người đàn ông vĩ đại nhất thế giới này.

Sau này, khi ra trường đi dạy, tôi vẫn hay kể cho học sinh tôi nghe về bố. Thậm chí, có khi, tôi vừa kể vừa khóc vì thương bố. Học sinh của tôi đều im lặng, có em còn rưng rưng theo.

Vậy mà, hình tượng vĩ đại ấy trong tôi đã sụp đổ hoàn toàn khi hay tin bố tôi ngoại tình. Lúc đầu nghe mẹ nói, tôi còn không tin. Bố tôi tốt như vậy, sống vì con, vì gia đình như vậy, sao lại làm cái việc đó chứ. Nhưng khi âm thầm theo dõi hành động của bố, tôi mới tin đó là sự thật. Cũng vì cái sự thật nghiệt ngã ấy mà mấy tháng nay, tôi không thể vui vẻ nổi. Tôi buồn, đau đớn và thấy cay đắng thay cho mẹ mình, sống với nhau gần 30 năm, vậy mà cuối đời, bà lại bị bố phản bội.

Lần đầu tiên tôi nghi ngờ ông là hôm vợ chồng tôi dẫn con về chơi ngày chủ nhật. Khi đang ăn uống thì bố tôi có điện thoại. Ông bắt máy và nói với giọng rất nhẹ nhàng, khác hẳn phong cách bình thường của ông. Đợi bố nghe xong, tôi bảo ông đưa điện thoại tôi xem thì ông vùng vằng rồi xóa cuộc gọi đó đi. Sau đó còn tìm lí do biện minh nhưng ông không biết rằng, chính những hành động, thái độ của ông đã tố cáo chính ông.
Mẹ và em tôi bắt đầu theo dõi ông sát sao hơn và càng nhận thấy nhiều điểm bất thường. (Ảnh minh họa)
Mẹ và em tôi bắt đầu theo dõi ông sát sao hơn và càng nhận thấy nhiều điểm bất thường. Trước đây, bố tôi để điện thọai ở mọi nơi, nhưng bây giờ, đi đâu ông cũng kè kè nó bên người. Thậm chí đi vệ sinh hay đi tắm. Hiếm hoi ông mới để điện thoại ra bàn, nhưng kiểm tra các cuộc gọi đều mất hết. Riêng tiền điện thoại thì hết liên tục, dù ông mới nạp. 

Mẹ tôi u uất hẳn đi. Rồi gia đình tôi quyết định họp mặt để nói, khuyên bố tôi. Nhưng ông không nhận lỗi mà còn làm ầm lên và mắng mỏ tôi và em gái tôi. Ông cho rằng chúng tôi đang làm ông mất tự do, làm ảnh hưởng đến danh dự của ông. Ông còn đòi chia tài sản rồi ăn riêng để dằn mặt mẹ tôi. Thậm chí, ông còn nói : “Trong mắt tụi mày chỉ có mẹ mà chứ không có bố”. Tôi đã khóc khi nghe câu nói đó. Bố nào hiểu trong lòng tôi, tôi thần tượng bố như thế nào.

Cho đến khi em gái gọi điện, báo tôi đi bắt quả tang bố ngoại tình, tôi vẫn không thể tin được. Trên đường đến nhà nghỉ, tôi luôn cầu mong em gái tôi nhìn nhầm người. Nhưng em nói em đã theo dõi bố tôi suốt cả tháng mới bắt được ngày hôm nay.

Chúng tôi phải năn nỉ, dọa nạt nhân viên nhà nghỉ mới chịu đưa chìa khóa dự phòng. Khi cánh cửa bật ra, tôi chết điếng khi thấy bên trên chiếc giường là 2 con người đang quấn lấy nhau. Cũng từ đây, chúng tôi biết được người ông đang qua lại là ai. Đúng là trêu ngươi khi đó lại là người chơi thân với gia đình tôi từ khi tôi còn nhỏ. Đây là một người đàn bà khôn lanh nhưng li hôn từ trẻ. Tôi chỉ không ngờ, ả ta lại nỡ lòng phá hoại hạnh phúc gia đình tôi. Thật là tàn nhẫn và ích kỉ.
Vậy mà, tôi chỉ vừa chạm vào ả đã nhận lại một cái tát trời giáng từ chính tay bố tôi. (Ảnh minh họa)
Bố thấy chúng tôi thì hốt hoảng chụp chăn che người. Chẳng hiểu sao, máu nóng bốc lên tận não, tôi lao tới giật chăn trên người mụ đàn bà kia và bao nhiêu căm hận tôi dồn hết lực cho một cái tát. Vậy mà, tôi chỉ vừa chạm vào ả đã nhận lại một cái tát trời giáng từ chính tay bố tôi. Ông đánh mạnh đến nỗi khiến tôi ngã lăn xuống giường. Sau đó, ông còn chửi rủa chị em chúng tôi và dẫn người tình ra về.

Tối đó, chúng tôi họp gia đình. Bố tôi thừa nhận yêu người đàn bà kia và muốn chuyển ra sống với bà ta. Mẹ tôi sững người, khóc lóc xin ông suy nghĩ lại. Quá căm hận, tôi nói : “Nếu bố muốn đi thì đợi con chết rồi hãy đi”. 

Chẳng ngờ, ông nghe xong thì chạy đi tìm chai thuốc trừ sâu rồi hét toáng lên: “Chết thì để tao chết cho mẹ con mày hài lòng. Tao ngoại tình thì sao, tụi bay là con mà muốn mắng bố thế nào cũng được hả? Tụi mày không xem tao ra gì, tao chết cho tụi mày xem”. Chồng tôi phải chạy tới gắng sức lắm chai thuốc mới rơi ra. Ông còn chạy như điên khắp nhà tìm chai khác, miệng không ngừng chửi rủa mẹ và chúng tôi. Nhìn mẹ khóc mà tim tôi đau nhói.

Giờ tôi phải làm sao để cứu vớt hạnh phúc gia đình đây? Tôi chẳng thể làm được gì khi trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện bố tôi ngoại tình. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Đứng tim khi biết gia thế thật sự của bạn gái

Tôi mất hết tất cả sự tự tin khi đối diện với khách hàng. Tôi chỉ biết nhìn em đang cúi gằm mặt xuống và lắp bắp trả lời ứng phó cho xong.
Tốt nghiệp đại học, tôi vào làm trong bộ phận marketing của một công ty lớn. Vì thường xuyên tiếp xúc khách hàng nên phong cách ăn mặc, nói chuyện của tôi cũng khá lịch sự và khéo léo. Vào công ty 3 năm, bằng sự chăm chỉ và cố gắng, tôi đã leo lên được chức phó phòng. 

Do gia cảnh không tốt nên hồi đại học tôi không dám yêu ai. Phần vì không có tiền chiều người yêu, phần vì tôi không thích những cô nàng trẻ con đó. Tôi muốn bạn gái (vợ tôi trong tương lai) phải là người có thể giúp ích cho chồng. Mọi người đừng chê cười tôi, nếu các bạn ở trong hoàn cảnh của tôi, mọi thứ đều phải vươn lên từ hai bàn tay trắng, buộc phải thành đạt để chăm sóc bố mẹ già bệnh tật và hai đứa em nhỏ nữa, các bạn sẽ hiểu tâm tư của tôi. 

Chính vì thế, tôi rất kỹ tính trong việc lựa chọn bạn đời. Tôi cũng từng được rất nhiều cô gái tán tỉnh, bật đèn xanh đèn vàng, nhưng tôi đều không yêu ai. Cho đến khi tôi gặp em, một sinh viên vừa ra trường và vào thực tập trong công ty. Đọc hồ sơ của em, tôi chỉ biết em đến từ Hà Nội, nhỏ hơn tôi 2 tuổi và bố mẹ là dân kinh doanh. Thành tích học tập của em khá tốt, dáng vẻ cũng xinh xắn nhanh nhẹn nên tôi chọn hướng dẫn em. 

Càng tiếp xúc, tôi càng thích em. Mặc dù tự nhủ không được yêu một cô gái như vậy. Tôi cần đầu tư thời gian theo đuổi những cô gái có gia thế tốt hơn, nhưng tôi không chống lại được tình cảm. Em cũng có tình ý với tôi nên chúng tôi nhanh chóng trở thành một đôi.
Lúc này tôi đã bị lung lay bởi quyền thế nên tìm cách tấn công V và lạnh nhạt bạn gái. (Ảnh minh họa)
Yêu em, tôi cảm thấy rất vui, song trong đầu thì luôn tự nhủ, chỉ yêu thôi và quyết không đi quá xa, bởi vì tôi không thể lấy em được. Lấy em rồi, cuộc sống sẽ tiếp tục bế tắc. Hai tay tôi phải lo cho bố mẹ và các em thì lấy tay nào lo cho vợ con? Vì thế, tôi cần người vợ con nhàđại gia mạnh về kinh tế để trợ giúp tôi chứ không phải để kéo tôi xuống. 

3 năm yêu nhau, tôi nhận ra em dành cho tôi rất nhiều tình cảm, em yêu tôi thật lòng, lúc nào cũng quan tâm chăm sóc tôi. Còn tôi thì thấy mình quá hờ hững và đề phòng. Tôi không dám đưa em về phòng mình, sợ đi quá giới hạn rồi phải chịu trách nhiệm và có lỗi với em. Chúng tôi chỉ loanh quanh đi cà phê hoặc đi dạo phố đêm với nhau. Sinh nhật em, tôi đã mua quà, nhưng tôi dặn lòng không được thể hiện sự quan tâm, mà chỉ làm như chợt nhớ, đưa quà muộn cho em một ngày. 

Tôi biết em buồn, nhưng tôi cũng chẳng khá hơn em. Trong tình yêu, tính toán thiệt hơn như vậy chắc chỉ có mình tôi. 

Thế rồi trong một lần hợp tác với một công ty nội thất văn phòng, tôi quen V, là trưởng phòng kế hoạch của công ty đó. V không đẹp, không dịu dàng, nhưng sành điệu và là con gái của giám đốc nhân sự công ty đó. V có vẻ thích tôi nên từng nhắn tin hỏi han và hẹn tôi đi cà phê. Lúc này tôi đã bị lung lay bởi quyền thế nên tìm cách tấn công V và lạnh nhạt bạn gái.

Có lẽ em cũng nhận ra được điều đó nên thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi, gọi điện thoại kiểm tra tôi liên tục và quá đáng hơn, em bắt đầu kiểm tra cả điện thoại, facebook của tôi. Chúng tôi cãi cọ nhau rất nhiều vì chuyện này. Thậm chí, có lần tôi đã quát thẳng vào mặt em rằng tôi muốn chia tay, tôi hết yêu em rồi. Em giận dỗi bỏ về nhưng chỉ một ngày sau lại nhắn tin xin lỗi tôi. Tôi cũng mềm lòng nên lại tiếp tục dây dưa với em, mặt khác vẫn theo đuổi V.

Cho tới một lần em bắt gặp tôi đi ăn với V khá tình cảm, em đã làm ầm lên ngay tại nhà hàng khiến tôi rất mất mặt. Tôi nổi nóng nói chia tay với em, lần này sẽ không quay lại nữa. Em vừa khóc vừa bỏ chạy còn tôi thì xin lỗi V và đưa V về.

Đêm đó, em gọi điện nói với tôi rằng, em đồng ý chia tay, từ giờ em sẽ không bám theo tôi nữa. Nhưng có một điều em luôn băn khoăn và muốn tôi thẳng thắn trả lời. Em hỏi tôi vì sao lại bỏ em để theo đuổi V, em nói em có gì kém V? Tôi cũng thẳng thắn thừa nhận với em rằng, mọi thứ em đều hơn V từ ngoại hình, nhan sắc tới tính tình, nhưng V có thể cho tôi thứ tôi cần. Cái tôi cần là địa vị xã hội. 
Từ hôm đó, tôi mới biết em là con gái đại gia. (Ảnh minh họa)
Tôi nhớ mãi, lúc đó em đã gào lên là: “Em cũng có thể cho anh được địa vị xã hội. Anh muốn làm trưởng phòng hay giám đốc công ty, bố em có thể giúp được anh. Anh có biết bố em là ai không?”. Em nói ra một cái tên mà tôi sững sờ. Đó là tên tổng giám đốc công ty tôi. Nhưng sau đó tôi lại gạt đi ngay, nếu là con gái đại gia thì chẳng ai lại chịu khổ cực như vậy, huống chi, em vào công ty 3 năm, chưa từng thấy em mặc hàng hiệu hay có hình ảnh gì chứng minh bố em là ông chủ công ty.

Chúng tôi âm thầm chia tay, tôi không theo đuổi V quyết liệt nữa vì cảm thấy mệt mỏi vì tình cảm và cũng không còn cảm xúc. Em vẫn đi làm bình thường, dù nhìn em buồn rười rượi. Mãi tới thứ 2 vừa rồi, đại hội công ty. Tổng giám đốc xuất hiện và có bài phát biểu trước toàn bộ nhân viên công ty.

Sau buổi họp, có tiệc nhẹ. Tôi thấy em đứng cùng ông, còn ông thì cười vẫy tôi lại gần. Tôi vừa chào xong, ông đã nói thẳng: “Bác nghe T (tên em) nhắc đến cháu nhiều, mãi hôm nay mới gặp. Hai đứa dạo này có việc không vui hay sao mà T khóc lóc buồn bã hoài khiến bác không yên tâm chút nào?”.

Tôi mất hết tất cả sự tự tin khi đối diện với khách hàng. Tôi chỉ biết nhìn em đang cúi gằm mặt xuống và lắp bắp trả lời ứng phó cho xong. May mắn, chỉ vài phút sau, trợ lý của ông đã nhắc ông một cuộc họp khác nên tôi thoát nạn. Em cũng trở về cùng bố luôn mà không nói với tôi lời nào.

Từ hôm đó, tôi mới biết em là con gái đại gia. Tôi rất hối hận đã đối xử tệ với em, đã phụ tình cảm của em, nhưng không còn mặt mũi nào để xin lỗi và quay lại nữa. Tôi biết em vẫn cho tôi cơ hội, có thể vì tình yêu, cũng có thể vì trả thù. Đến giờ tôi thấy những thứ mình theo đuổi quá phù phiếm, người thực lòng yêu tôi và có thể cho tôi tất cả, ở ngay bên cạnh nhưng tôi lại không trân trọng. Đáng đời tôi lắm phải không? Giờ tôi phải đối mặt thế nào với em đây?

Đến khi mẹ mình gặp nạn, bộ mặt thật của gia đình chồng mới lộ ra

Sau khi xả hết nỗi bực tức, mình quay sang nhìn chồng đầy kiêu ngạo “Anh viết đơn đi, tôi kí là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu”. Nói rồi mình kéo mẹ mình bỏ đi.
Mình tên là H, 26 tuổi đã lấy chồng và có một nhóc 2 tuổi. Mình lấy chồng cách đây 3 năm, vợ chồng mình không phải là yêu nhau từ đầu mà mình được một bà chị cùng công ty mai mối cho. Sau 5 tháng tìm hiểu, mình thấy gia đình anh khá nề nếp và anh cũng có công việc ổn định nên chấp nhận cưới.

Năm mình lên 8 tuổi, bố bỏ mẹ con mình để đi theo người đàn bà khác và từ đó đến nay chưa bao giờ ông quay về tìm lại mình. Từ nhỏ mình đã luôn ao ước có một mái ấm như nhà chồng, có cả cha, lẫn mẹ, có anh chị em đề huề vì lúc nào mình cũng cảm thấy thiếu vắng tình thương của ba. Bên cạnh đó, ông bà nội cũng chẳng mấy ai yêu quý cô cháu gái là mình nên cuộc sống của mẹ con mình rất vất vả. Nhìn nhà chồng đầy đủ, sum vầy nên mình rất thích về làm dâu, chẳng ngờ đó lại là sau lầm lớn nhất đời mình. Hiện tại mình đang phải trả giá cho cái quan điểm “ yêu nhanh, cưới vội” và không chịu tìm hiểu kĩ lưỡng.

Nhà chồng mình khắt khe thái quá từ chuyện ăn uống đến chuyện sinh hoạt, mỗi người trong nhà lại có một khẩu vị khác nhau nên lúc nào mình cũng phải nấu tới 5 đến 6 món trong một bữa ăn. Mẹ chồng vốn dĩ chẳng ưa gì mình. Bà luôn coi mình là cái gai trong mắt, là sao chổi đến ám gia đình nhà chồng nên từ ngày có mình bà khoán trắng tất cả mọi việc trong nhà cho mình làm.

Từ ngày mình về làm dâu chưa bao giờ bà xưng với mình một tiếng mẹ con, bình thường bà vẫn xưng mày- tao, chỉ khi có khách đến nhà bà mới xưng tôi gọi chị. Mình về làm dâu mà không khác gì ô sin không công của nhà chồng, lúc nào cũng tối mắt tối mũi làm việc nhà, chăm từ mẹ chồng cho đến cô em chồng đang đi làm,đến đồ lót cô ấy thay ra mình cũng phải giặt. Còn chồng mình từ sau khi cưới thì bỏ mặc vợ để vui chơi với đám bạn bên ngoài.
Mình thấy gia đình anh khá nề nếp và anh cũng có công việc ổn định nên chấp nhận cưới. (Ảnh minh họa)
Có những ngày mình phải dậy từ 4h sáng và đến 11h đêm mới được đặt lưng xuống giường, vậy mà lúc nào trong mắt mẹ chồng, mình lúc nào cũng là đứa vô tích sự, ăn không ngồi rồi. Mỗi lần mình làm gì không đúng ý bà là mẹ chồng lại mỉa mai: “Con không cha như nhà không nóc, mày không có bố dạy dỗ nên ngu thế cũng phải”.

Mỗi lần mẹ chồng mình nói câu đó nước mắt mình cũng chỉ trực trào ra vì vừa tủi vừa hận. Đã hơn một lần mình có ý định bỏ chồng, nhưng mỗi lần gập quần áo rồi, mình lại nghĩ đến bé Tôm còn quá nhỏ. Mình không muốn con gái mình lớn lên cũng phải chịu cảnh bị người ta sỉ nhục vì không có cha như mình. Chính vì vậy mình nuốt nước mắt vào trong phục dịch họ, để con mình có ông bà, có cha và có cô chú như bao đứa trẻ khác.

Mình sẽ mãi sống trong nỗi đau khổ và nhẫn nhịn đó nếu như không có chuyện mẹ mình chẳng may bị tai nạn lao động phải vào viện. Bà nằm viện nhưng chẳng có ai chăm sóc vì họ hàng bên ngoại mình đều ở xa. Mình xin phép nhà chồng cho mình về quê chăm sóc mẹ nhưng mẹ chồng và em chồng nhất quyết không đồng ý. Mẹ chồng nói mình đã làm dâu nhà này thì phải có trách nhiệm với gia đình nhà chồng, mình về quê thì lấy ai đi chợ, cơm nước, giặt giũ và đưa đón con đi học? Mình không ngờ gia đình nhà chồng và mẹ chồng lại ích kỉ đến thế, hóa ra họ cưới mình về chỉ để làm ô sin và bắt mình phải họ cả đời.

Quá phẫn uất, hôm sau mình tự thu dọn quần áo và mang bé Tôm về chăm mẹ mà không thèm xin phép. Bởi mình biết có xin bà cũng sẽ chẳng bao giờ cho mình đi. Trong thời gian mình ở quê, không ai gọi điện hỏi han hay nhắn nhủ gì mình và mẹ mình.
Cứ mỗi lần thấy bé Tôm bi bô nhắc đến bố, đến cô và ông bà nội là mình lại không cầm được nước mắt. (Ảnh minh họa)
Nửa tháng sau mẹ mình khỏi, bà khăn gói cùng mình lên nhà chồng tạ lỗi. Nhưng mẹ chồng lại lu loa mình là đứa không ra gì, định bỏ nhà đi theo trai chứ chăm mẹ nỗi gì. Bà nhất quyết không nhận cô con dâu hỗn láo như mình. Mẹ chồng và em chồng xúi chồng mình bỏ vợ. Bà còn tuyên bố trừ khi cả mẹ mình và mình quỳ xuống xin bà tha lỗi thì may ra bà mới cho mình bước chân vào nhà.

Mình nhìn sang chồng thì anh bảo mình hãy làm theo lời mẹ. Mình không chịu nổi nữa, mình nói thẳng luôn: “Tôi chịu đựng các người đủ rồi, tưởng tôi cần làm dâu nhà các người sao?”. Rồi mình quay sang nhìn chồng đầy kiêu ngạo: “Anh viết đơn đi, tôi kí là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu”. Nói rồi mình kéo mẹ mình bỏ đi.

Mấy hôm nay mẹ mình luôn khuyên bảo mình hãy quay lại, nhưng mình nhất định không muốn về nơi địa ngục đó thêm một giây phút nào nữa. Nhưng cứ mỗi lần thấy bé Tôm bi bô nhắc đến bố, đến cô và ông bà nội là mình lại không cầm được nước mắt. Chả lẽ sau này bé Tôm cũng sẽ phải chịu cảnh bị người ta coi thường vì không có bố như mình sao? Bé làm gì có lỗi trong chuyện này chứ, theo các bạn mình phải làm sao bây giờ?