Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Tỏ ra cần chồng nhưng đừng phụ thuộc vào chồng

Trong hôn nhân, tự do cá nhân cũng rất quan trọng, là phụ nữ bạn cần làm gì để hôn nhân không trở thành mồ chôn của hạnh phúc?
1. Độc lập về kinh tế
Khi bị phụ thuộc chồng về tài chính, các mối quan hệ xã hội của bạn sẽ không bao giờ được cân bằng. Bạn cũng vô tình phụ thuộc vào anh ấy rất nhiều thứ khác. Quyền quyết định cũng thuộc về chồng và bạn sẽ phải xin anh ấy tiền nếu cần. Điều này sẽ ổn nếu cả hai cảm thấy thoải mái nhưng có thể gây ra vấn đề khi anh ấy không có đủ tiền hoặc khi bạn cần tiền cho một việc gì đó mà không thể giải thích với anh ấy.
Nghèo khiến người ta bất hạnh nhưng giàu có chưa hẳn đã đem lại hạnh phúc. Một người phụ nữ hạnh phúc khi cô ấy được độc lập – có nghĩa là có khả năng làm việc, có học vấn và có nghề nghiệp. Chồng giàu hay nghèo, người vợ vẫn nên đi làm, có thu nhập để lo cho mình và cho con. Nếu sống phụ thuộc hoàn toàn vào chồng, chị em sẽ tự biến mình thành nô lệ của hôn nhân.
2. Nhờ chồng san sẻ công việc gia đình
Dù thế nào thì một người vợ muốn thành công trong công việc, tự do trong hôn nhân đều cần sự chia sẻ của chồng. Hãy để chồng là hậu phương vững chắc của mình, đừng quá mải miết phục dịch gia đình mà quên đi rằng chồng bạn hoàn toàn có thể chia sẻ công việc với bạn.

Nếu việc sếp giao cũng nhiều, việc nhà cũng lắm, chị em nên nói cho chồng biết mong muốn phấn đấu trong công việc của mình để chồng thông cảm và chia sẻ, làm bớt việc nhà. Thái độ biết ơn, lời nói nhỏ nhẹ, chị em dễ dàng tận dụng được sức lao động của ông xã. Như vậy, phụ nữ sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc bản thân và làm những việc mình thích mà không phải quá lo lắng vì công việc gia đình.

3. Chăm sóc bản thân
Được mệnh danh là phái đẹp, việc chăm chút bản thân để ngày một hấp dẫn hơn dĩ nhiên là điều mà mọi phụ nữ cần thực hiện. Giờ đây, phụ nữ không chỉ là nội tướng tại gia đình, họ còn đóng một vai trò quan trọng trong xã hội, vẻ bề ngoài hỗ trợ họ rất nhiều để thành công trên mọi “mặt trận” – đẹp để giữ lửa hạnh phúc gia đình, đẹp để gây ấn tượng tốt nơi công sở.
Vẻ đẹp của phụ nữ không chỉ là một khuôn mặt đẹp hay một vóc dáng chuẩn mà cái đẹp toát ra từ toàn bộ con người. Với một hình ảnh cá nhân được gìn giữ tốt – một cơ thể khỏe mạnh, một làn da mịn màng, mái tóc được chăm sóc chu đáo, phong cách riêng có được từ trang phục, mùi hương, cho tới vẻ duyên dáng quyến rũ từ nụ cười hạnh phúc và cách cư xử tinh tế – phụ nữ sẽ tự tin hơn, có sức cuốn hút đặc biệt với người đối diện. Không thể phủ nhận rằng những ấn tượng ban đầu đó sẽ hỗ trợ rất nhiều cho thành công của người phụ nữ.

Phụ nữ đẹp sẽ tự tin hơn rất nhiều, chính điều đó làm cho cuộc sống gia đình cũng trở nên thoải mái và thật sự hạnh phúc.

4. Tỏ ra cần chồng nhưng không phụ thuộc vào chồng
Tất cả các chàng trai đều mơ ước lấy một cô vợ độc lập chứ không phải kẻ quá phụ thuộc vào họ. Trong khi đó, nhiều bạn gái lại có suy nghĩ rằng nếu mình tỏ ra phụ thuộc vào chồng trên mọi thứ, chồng sẽ có cơ hội thể hiện sự mạnh mẽ của mình, còn mình hành động như thế để chứng tỏ tình yêu tha thiết với chồng.

Tuy nhiên, những người vợ luôn chứng tỏ rằng mình chẳng cần sự nhờ vả, giúp đỡ của chồng, luôn tự mình làm được mọi việc, hay nói cách khác đó là kiểu người quá độc lập, phái mạnh cũng không thích.

Tất cả các ông chồng đều muốn trở thành người mạnh mẽ là chỗ dựa vững chắc cho vợ con. Đó đơn giản là bản năng bảo vệ ở đàn ông hoặc anh ta muốn gây ấn tượng với bạn hay làm vui lòng bạn. Nếu bạn không thực sự cần anh ấy giúp đỡ, bạn vẫn nên để cho chồng mình biết mình mong mỏi anh ấy đến bên mình, chứng kiến việc mình làm. Điều này sẽ khiến chàng thích thú và yêu bạn nhiều hơn.

5. Để chồng tôn trọng bạn
Phụ nữ muốn được đối xử một cách tôn trọng và nam giới hiểu điều đó. Một người vợ hoàn hảo không cần đòi hỏi sự tôn trọng từ các ông chồng mà cô ta giành được sự tôn trọng đó một cách tự nhiên.

Khi bạn tin tưởng vào bản thân và khả năng của chính mình; đồng thời bạn có một cá tính mạnh mẽ và sự quyết tâm, tất cả điều đó sẽ làm cho chồng bạn tôn trọng trước những gì bạn có.

Biết cách khoe khoang khả năng của mình cũng như biết những gì mình lép vế trước anh ấy, chàng sẽ bắt đầu lắng nghe và tôn trọng ý kiến của bạn hơn. Khi ấy, bạn không chỉ là người vợ hoàn hảo của chàng mà còn trở thành người bạn tuyệt vời, biết lắng nghe, chia sẻ và học hỏi trước chàng.
“Vứt” chồng – Là vứt bỏ nỗi ám ảnh của “phụ thuộc” và “ràng buộc”, đôi khi chỉ là 30 phút mỗi ngày của từng năm…, là để tự được tận hưởng đúng nghĩa cuộc sống của mình, để được thỏa mãn những đam mê của bản thân… để rồi sau 30 phút ấy, vun đắp, dựng xây một tổ ấm ngọt ngào với năng lượng sống mới.


“Vứt” chồng – Là sự tự chủ và chẳng “tôn thờ” người đàn ông ấy như chỗ dựa dẫm, bấu víu, mà hãy khiến mình tự trở thành một bờ vai mềm mại, nhưng vững chắc bên cạnh người bạn đời.


Và “vứt” chồng đôi khi phải là dám buông bỏ, dám chia tay để tìm tới cuộc sống đúng nghĩa; Là dám bắt đầu lại, đủ can đảm và sức mạnh để đứng lên từ nỗi đau, mất mát để tìm cho mình một hạnh phúc mới.

Là phụ nữ, đừng quá phụ thuộc vào đàn ông

Và nếu, đàn ông đã làm phụ nữ tổn thương được thì đương nhiên ta cũng làm điều ngược lại được.
Nhưng thôi, nếu ta rộng lượng ta có thể bỏ qua, phụ nữ...luôn phải mạnh mẽ, luôn phải thông minh...luôn phải nghĩ...chẳng có điều gì có thể làm mình tổn thương được thì như vậy mới sống được.. Hãy quên cái quá khứ chết tiệt đi, thôi xấu hổ đi, đứng thẳng vươn vai và khởi đầu cho mình một sự lựa chọn mới, phụ nữ cá tính là khi có thể tự mình kiếm ra tiền nuôi mình cho dù không có đàn ông.

Tôi vốn không phải là người quá yếu đuối trong chuyện tình cảm..hay.. vì quá bi lụy vào tình yêu mà đánh mất luôn cả bản thân mình. Không phải là tôi chưa từng yêu,mà là trải qua nhiều tôi mới hiểu chẳng có gì được gọi là mãi mãi, chẳng có một thứ gì chính xác "được gọi tên"....
Nói như vậy không có nghĩa là mối quan hệ nào trong tình yêu cũng vậy, có mối quan hệ mà giữa hai người không thể nào tách rời nhau,họ thấu hiểu nhau dường như tất cả mọi chuyện, có mối quan hệ đôi khi chưa bắt đầu người ta cũng cảm giác được sự bắt đầu của đổ vỡ...
Bạn có cần yêu không? Mọi người có cần yêu không? Nhưng yêu vào lúc nào? Yêu ra sao mới là điều quan trọng. Đã là phụ nữ, khi yêu cần phải độc lập, đừng dựa dẫm vào đàn ông quá nhiều để rồi lại mất niềm tin,rồi lại đau khổ than vãn này nọ. Không phải là bạn đen đủi đâu,chẳng ai có quyền làm bạn như thế..chỉ là..ta vô tình đã làm ta tổn thương.

Nếu ta mạnh mẽ thì ta có đau đớn,day dứt đến thế không?

Bây giờ, phụ nữ hay đàn ông đều có quyền ngang nhau, đàn ông làm việc lớn được thì đương nhiên phụ nữ cũng vậy, phụ nữ chăm con được thì đàn ông cũng làm được. Và nếu, đàn ông đã làm phụ nữ tổn thương được thì đương nhiên ta cũng làm điều ngược lại được. Nhưng thôi, nếu ta rộng lượng ta có thể bỏ qua, phụ nữ...luôn phải mạnh mẽ, luôn phải thông minh...luôn phải nghĩ...chẳng có điều gì có thể làm mình tổn thương được thì như vậy mới sống được..
Hãy quên cái quá khứ chết tiệt đi, thôi xấu hổ đi, đứng thẳng vươn vai và khởi đầu cho mình một sự lựa chọn mới, phụ nữ cá tính là khi có thể tự mình kiếm ra tiền nuôi mình cho dù không có đàn ông. Đúng, hãy làm như thế, đến lúc đó thử hỏi bạn có được tình yêu đích thực không? Chắc chắn rồi.

Đàn ông suy cho cùng có thành đạt đến đâu, nếu không có phụ nữ thì họ cố gắng cũng chỉ là vô ích, vì chúng ta là một nửa của tạo hóa, là người mang đến sức sống cho họ. Hãy cứ yêu đời đi, đến lúc sẽ xuất hiện một người đàn ông đến với bạn bằng sự yêu thương chân thành và tôn trọng bạn. Bạn không cần phải cất công tìm kiếm nữa đâu...

Cô chó đi 6km mỗi đêm trong 3 năm để đem về chiếc túi này, câu chuyện cổ tích ở Brazil

Mỗi đêm, cô chó liều lĩnh vượt 6km đường quốc lộ để tìm thức ăn cho đàn con và những người bạn của mình. Công việc nguy hiểm này đã kéo dài 3 năm.
Lilica là một chú chó bị bỏ rơi khi còn nhỏ ở Sao Carlos, Brazil. Sau đó, Lilica được một người phụ nữ tên là Neile Vania Antonio đưa về nhà chăm sóc trong một khu ổ chuột. Lilica sống cùng với 1 chú chó khác, 1 chú mèo và gà mái.
Khi Lilica lớn lên, cô nàng trở thành bà mẹ của 8 bé cún con, và câu chuyện kì diệu bắt nguồn từ đây.

Gia đình cô Neire rất nghèo nên không đủ khả năng chu cấp cho đại gia đình của Lilica cùng những con vật khác. Với trách nhiệm trên vai, Lilica bắt đầu đi tìm thức ăn cho đàn con của mình cùng các bạn bằng cách vượt 6km đường quốc lộ mỗi đêm.

Lilica đã gặp một người phụ nữ tên là Lucia Helena de Souza - một giáo viên yêu động vật. và bà đã cung cấp bữa ăn cho Lilica hàng ngày.
Gia đình của bà hiện nay đã có hơn 13 con chó và 30 con mèo. Từ khi biết Lilica, bà Lucia hay chuẩn bị thức ăn mỗi tối và đem ra “điểm hẹn” lúc 9:30 tối cho Lilica. Sau khi ăn xong, bà Lucia sẽ buộc chặt miệng túi và Lilia sẽ lóc cóc đem về cho gia đình mình.

"Tôi để ý đến Lilica khi nó đang sục mõm trong các thùng rác tìm thức ăn. Tôi cứ tưởng nó là chó hoang. Thế là tôi gọi nó lại và cho ăn. Lúc ăn xong, nó cứ nhìn chằm chằm vào cái túi và cắp cái túi chạy đi. Lần đó thức ăn văng hết ra ngoài. Thế là sau đấy, khi nó ăn cơm xong, tôi buộc túi thật chặt cho nó cắp về", bà Lucia kể lại.

Một lần, bà Lucia đi theo Lilica để xem cô nàng mang cơm đi đến đâu và cho ai. Bà đã rất bất ngờ và đưa ra 1 quyết định tuyệt vời:” Tôi sẽ không đi chơi hay du lịch vì biết nó cần tôi. Đó là cam kết giữa tôi và Lilica. Tôi chắc chắn như vậy vì ngày nào nó cũng đến.”

Lilica vẫn âm thầm công việc của mình trong suốt nhiều năm trời. 8 bé con của Lilica nay đã có người nhận nuôi. Thế nhưng, Lilica vẫn đi ra ngoài để kiếm thức ăn cho các bạn mình.

Mãi cho đến một ngày cô chủ Neile thắc mắc về sự vắng mặt bất thường hàng đêm, và bí mật đi theo Lilica, thì câu chuyện cảm động này mới được tiết lộ.

Có lẽ bạn sẽ thấy rằng, câu chuyện của Lilica giống như một thước phim cổ tích vậy

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Tôi đã bỏ vợ vì cô ấy không mặc váy ngắn, không giày cao gót, không son phấn...

Khi đó tôi tự hỏi, cô ấy mang lại cho tôi được gì? Những bữa cơm? Cảm giác yên tình? Hay sự phục tùng? Tôi nghĩ mình không cần những thứ đó.
Tôi biết đã quá muộn màng khi nói ra những điều này nhưng từ trong thâm tâm tôi rất ân hận. Tôi đã hai lần cưới vợ nhưng vẫn không hạnh phúc. Hôn nhân thứ hai sai lầm hơn hôn nhân thứ nhất. Vết trượt này là do tôi mù quáng và nông cạn khi phụ bạc người vợ đầu chỉ bởi vì cô ấy sống quá an phận.

Vợ đầu của tôi là người có suy nghĩ và tính cách giống mẹ tôi. Cô ấy chỉ thích ở nhà chăm lo nhà cửa, không thích son phấn và ra ngoài mở rộng các mối quan hệ giao tiếp xã hội. Lần nào tôi về nhà cũng có cơm canh sẵn sàng. Cô ấy còn giúp tôi thay áo quần, cất cặp hộ tôi, lo lắng cho tôi như khi tôi sống với mẹ. 

Tính cô ấy cam chịu, cho dù bị tôi mắng oan hay vô cớ lớn tiếng cô ấy cũng không giận. Nhưng sự cam chịu và kiên nhẫn vô điều kiện của cô ấy lại khiến tôi mất kiên nhẫn. Cô ấy quá dễ dàng phục tùng chồng làm tôi không còn thấy sức hút phụ nữ ở cô ấy. 

Công việc đưa tôi đến các mối quan hệ với nhiều phụ nữ tự tin và thành đạt. Tôi nhanh chóng bị họ quyến rũ và từ lúc đó tôi bắt đầu chán vợ. Tôi ghét phải trở về nhà với một người vợ nhạt nhòa, mồ hôi nhễ nhại và đầu tóc thì ám mùi thức ăn. 
Khi đó tôi tự hỏi, cô ấy mang lại cho tôi được gì? Những bữa cơm? Cảm giác yên tình? Hay sự phục tùng? Tôi nghĩ mình không cần những thứ đó. Tôi cần một người vợ có thể làm bộ mặt của chồng, tôi không cần thêm một người mẹ hay một người giúp việc.

Tôi đã ước vợ mình lúc đó bằng được một nửa những người phụ nữ tôi quen biết. Tôi đã ước giá như cô ấy cũng mặc váy ngắn, cũng giày cao gót, cũng son phấn, cũng biết ra ngoài làm việc và tham gia vào các hoạt động xã hội thì tốt biết bao.

Tôi không dám đưa vợ đi các buổi họp mặt đồng nghiệp vì sợ cô ấy lạc lõng và sợ mình bị vợ làm cho mất mặt. Cô ấy không sắc sảo nhanh nhẹn như người khác. Cô ấy cũng không hiểu bất động sản hay thị trường chứng khoán là gì. Khi mọi người trò chuyện, cô ấy không có gì để góp vui. Khi được mọi người hỏi han, cô ấy cũng chỉ biết ấp úng trả lời. Tôi đã thấy rất xấu hổ. Tóm lại, cô ấy là một người vợ chỉ có giá trị sử dụng trong khuôn viên nhà riêng, ngoài ra không giúp ích được gì.

Sau 2 năm chung sống, tôi quyết định chia tay và sớm cưới một người phụ nữ khác là người vợ hiện tại. Và bây giờ chỉ mới tái hôn được nửa năm, tôi hiểu ra mình là một thằng đàn ông thiển cận, độc ác, sai lầm. Tôi đã không hiểu gì về giá trị phụ nữ và bản chất của hôn nhân.

Tôi muốn một tờ giấy phải có 2 mặt phải và muốn một người chỉ toàn những điểm tốt. Tôi đã đứng núi này trông núi nọ, làm dở dang cả cuộc đời người vợ đầu tiên để mong cưới được một người hoàn hảo tốt đẹp hơn nhưng hóa ra lại phạm một sai lầm khác.

Đúng là vợ sau khiến tôi rất tự hào mỗi khi ra ngoài cùng nhau. Cô ấy đẹp, năng động và có tài kinh doanh. Ai cũng khen tôi tốt số khi được tái hôn với cô ấy. Nhưng giá trị cuộc hôn nhâncủa chúng tôi cũng chỉ chấm dứt ở đó. Khi về nhà, cô ấy không muốn làm vợ, cô ấy vẫn muốn mình là doanh nhân thành đạt không động đến việc gì ngoài chỉ tay 5 ngón sai bảo chồng. Thuê giúp việc trẻ thì cô ấy sợ tôi cặp kè, thuê giúp việc già thì cô ấy sợ người ta không nhanh nhẹn, không hiểu cách dùng thiết bị hiện đại. Vì thế mà tôi bắt đầu chuỗi ngày trở thành một người dọn dẹp.
Chúng tôi không có những bữa cơm nhà. Khi tôi về thì cô ấy chưa về, khi tôi đi thì cô ấy chưa ngủ dậy vì tối qua xã giao về muộn. Ban ngày cô ấy làm việc, nơi đó không có tôi. Ban đêm cô ấy đi cà phê, bar để hưởng thụ đời sống xa hoa, những nơi đó cũng không có tôi. Là vợ chồng ở chung nhà nhưng tôi chỉ có thể nói chuyện với cô ấy qua điện thoại nhưng cũng không nói được lâu vì cô ấy còn đang bận công việc.

Cô ấy và tôi không khác gì đồng nghiệp ở chung nhà. Cô ấy giúp được tôi trong công việc, gặp nhau chỉ nói đến công việc. Đó là điểm chung duy nhất gắn kết chúng tôi. Cô ấy không biết và không muốn làm vợ. Với cô ấy, chuẩn bị cho chồng một bữa cơm tươm tất là việc nặng nhọc nhất trên đời. Bởi sẽ làm hỏng bộ móng tay cô ấy mới sửa, làm tóc cô ấy có mùi dầu mỡ. 

Vợ tôi thích được ở ngoài hơn ở nhà. Không khí náo nhiệt, áo quần trang sức đắt tiền làm cô ấy vui vẻ. Điều khiến chúng tôi mâu thuẫn với nhau hơn cả là cô ấy chưa muốn sinh con. Tôi thì đã 34 tuổi, không biết phải đợi đến bao giờ mới được làm bố.

Bây giờ, tôi chỉ khao khát một ngôi nhà đúng nghĩa, nơi tôi trở về mỗi ngày với những bữa cơm bình dị và một người vợ đang chờ chồng. Có lẽ là tôi đang già đi vì tự thấy mình không còn phù hợp với những suy nghĩ phù phiếm. Hoặc cũng có thể là tôi đang bắt đầu nhận ra giá trị hôn nhân. Chỉ tiếc tôi đã trưởng thành quá muộn.

Tôi biết nói ra những điều này sẽ bị chê cười và bị cho là “đáng đời lắm”. Chính tôi cũng stress vì đời sống hôn nhân không được như ý. Ân hận thì đã muộn, nhưng chẳng lẽ lại một lần nữa đứt gánh giữa đường? Rất mong mọi người cho tôi một lời khuyên hữu ích.

Tôi đã phải giả điên 8 tháng để thoát khỏi người chồng tệ bạc

Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào ầm lên.
Lấy chồng năm 25 tuổi, tôi nào ngờ cuộc hôn nhân của mình chỉ ngắn ngủi trong 3 năm. Mà trong 3 năm đó, tôi đã trải qua một cuộc sống khủng hoảng về cả tinh thần và thể xác đến mức hàng đêm tôi vẫn gặp ác mộng. 

Khi tôi 24 tuổi, có một người đàn ông hơn tôi 9 tuổi, theo đuổi tán tỉnh tôi. Anh là con nhà khá giả, có công việc đàng hoàng, ăn mặc lúc nào cũng bảnh bao, nói chuyện đầy chữ nghĩa nên bố mẹ tôi đều ưng. Dưới sự thúc giục của hai bên gia đình, chúng tôi kết hôn khi tìm hiểu và yêu nhau được một năm.

Thế nhưng, lấy nhau về tôi mới biết bản chất thực sự của chồng. Ở bên ngoài anh đạo mạo bao nhiêu thì về nhà anh tệ bạc bấy nhiên. Anh thích đi nhậu với một đám bạn xăm mình, ăn mặc hầm hố. Mỗi lần đi nhậu là một lần anh say. Say về, anh sẽ hạch họe đủ thứ, chê tôi chậm chạp, bảo tôi không biết chăm sóc đàn ông say rượu, và sẵn sàng cho tôi bạt tai đau điếng. Những khi đó, tôi vừa khóc, vừa dọn dẹp những gì anh bày ra. Có lần anh nôn hết xuống chăn chiếu, khi tôi đang lúi húi dọn dẹp chưa xong, anh tức giận đạp tôi ngã chúi mặt vào đống bừa bãi đó. Tôi khóc, anh sẽ chửi bới, cấm tôi được khóc. 

Những hôm anh đi uống rượu về mà không có tôi ở nhà, anh sẽ đập vỡ tất cả những gì anh nhìn thấy trong nhà. Có lần anh ném chiếc ghế làm ti vi vỡ tan tành. Để đến khi tôi trở về thì vừa dọn dẹp, vừa nghe tiếng chửi bới mắng mỏ của chồng.

Khi không say, anh rất sĩ diện. Bạn bè có gì là anh cũng phải có. Vì thế mà bao lần tôi phải muối mặt đến gặp mẹ chồng để xin tiền cho anh mua này mua nọ. Mỗi lần như vậy, mẹ chồng sẽ mắng tôi, có lần thì bà cho, có lần bà không cho. Lần nào mang tiền về thì tôi không bị anh hành hạ, còn nếu mẹ chồng không cho thì anh bắt tôi nhịn cơm hôm đó... 
Ở với anh được 2 năm, sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn. Vì thế, tôi đưa đơn ly hôn. Không ngờ chồng tôi xé ngay lá đơn và ném vào mặt tôi. Anh nói anh không ly hôn, ly hôn làm tổn hại tới danh tiếng của anh. Giờ anh đang thành đạt, bao nhiêu người ngưỡng mộ, anh sẽ không để tôi làm hỏng phần tốt đẹp anh đang xây dựng.

Chính vì thế, có lần nghĩ quẩn, tôi đã gọi điện chào tạm biệt mẹ và định tìm đến cái chết cho giải thoát. Nhưng giọng mẹ tôi rất ân cần hỏi han khiến tôi không nỡ làm mẹ thêm buồn. Thế rồi có một lần tình cờ tôi nghe được chuyện có người hóa điên vì chồng ngoại tình. Thế nên tôi nảy ra cách khiến anh chán ghét tôi, buộc phải bỏ tôi. Từ đó, tôi quyết định giả điên.

Mới đầu, tôi giả vờ lảm nhảm suốt ngày, không đi làm, nấu ăn thì cho thật mặn để trừng phạt chồng. Khi bị chồng đánh, tôi cứ cười khanh khách mà không ôm mặt khóc như trước. Mới đầu, chồng tôi giật mình sợ hãi. Sau đó một tuần, anh bắt đầu lo lắng. Anh không đánh đập chửi mắng tôi nữa, thay vào đó anh chăm sóc tôi bằng cách trở về nấu cơm, giặt quần áo, không cho tôi đụng vào cái gì nữa. 

Tôi thấy anh có vẻ cũng quan tâm tới tôi hơn, bằng chứng là trong nhà, những vật sắc nhọn như dao, kéo... được anh cất kỹ trên cao. Ổ điện đều dán băng dính. Lò vi sóng, bàn là và các dụng cụ điện khác đều cất vào phòng chứa đồ rồi khóa kỹ cửa. Bếp gas cũng được anh vặn chặt khiến tôi muốn nấu ăn cũng không mở được. Tôi hiểu anh có lẽ sợ tôi gây ra thương tích cho mình hoặc vô ý làm cháy nhà.

Tôi vẫn giả điên mọi lúc mọi nơi dù khi anh đã đi làm, vì tôi sợ anh đặt camera hoặc về nhà đột xuất. Tôi không tắm rửa và không dùng thìa đũa ăn cơm như mọi khi mà dùng tay bốc. Anh nói gì thì giả vờ nói lảm nhảm lại, thỉnh thoảng thì hát vớ vẩn hoặc đi lại nhảy nhót trong nhà. Thậm chí vì để anh tin, tôi còn lục lọi lấy mấy cây son môi vẽ khắp nơi, chỗ nào cũng là cái môi đỏ chót để giễu cợt anh.

Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào lên. Anh chuyển tôi sang phòng khác ngủ. Được gần một tháng thì anh nói với mẹ chồng, bà lập tức tới xem. Vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến lục túi áo và hét lên: “Mẹ không cho tiền là anh ấy đánh con, mẹ mau lấy tiền ra, mau lên mau lên…”. Mẹ chồng tôi hoảng sợ, bà chạy vội ra xa, để anh giữ chặt tay tôi. Rồi bố chồng tôi cũng biết chuyện. Ông chỉ mặt chồng tôi mắng anh: “Mày gây họa rồi con ơi, ăn ở thất đức quá con ơi…”. Rồi ông bảo anh đưa tôi tới bệnh viện điều trị. 

Chồng tôi vì sĩ diện, anh không muốn đưa tôi đi viện sợ bị người khác biết. Anh nói sẽ điều trị cho tôi tại nhà. Anh bắt đầu dành nhiều thời gian cho tôi hơn, thậm chí tắm rửa cho tôi. Mỗi lần tắm, tôi sẽ bôi đầy bọt xà phòng lên người, lên mặt, vào miệng anh. Mấy lần đầu anh còn nhẫn nhịn, có lần bực quá, anh phát đét vào lưng tôi khiến tôi bỏng rát. Tôi khóc toáng lên, vừa khóc vừa chửi anh. Từ lúc xác định giả điên, tôi đã không còn sợ anh đánh tôi nữa. Sau lần đó, anh không đánh tôi nữa, nhưng cũng mặc kệ không tắm cho tôi nữa mà chỉ đẩy tôi vào nhà tắm, bảo tôi tắm. Những lúc đó, tôi chỉ vệ sinh qua loa rồi đập cửa la hét đòi ra ngoài.
Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Tôi thích gì làm nấy, mặc kệ ánh mắt anh. Có hôm đang ăn cơm, tôi hất tung cả bát canh trên bàn vào người anh. Anh đánh tôi, tôi đánh lại. Từ đó, anh chỉ cho tôi một bát cơm và bắt tôi ngồi xa anh để ăn. Ăn không đủ no thì tôi lục tủ lạnh, có cái gì ăn được, tôi ăn hết. Ăn xong, tôi vứt lung tung cho anh dọn. 

Được 7 tháng, tôi thấy anh bắt đầu uể oải. Trông anh già hẳn đi. Có lần anh ôm tôi và khóc. Tôi biết có lẽ anh đã hối hận, nhưng tôi vẫn quyết tâm thoát khỏi anh. Đến tháng thứ 8, anh gọi điện cho mẹ đẻ tôi và kể hết mọi chuyện. (Vì quê tôi xa nên bình thường tôi cũng ít khi về quê). 

Mẹ tôi vội vã đến, vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến ôm chầm và khóc lóc: "Mẹ ơi, con đau đầu, đau mặt, mẹ cho con về với...". Mẹ tôi cũng ôm tôi và khóc, rồi bà mắng anh là đồ vũ phu, tàn nhẫn, tồi tệ. Mẹ tôi trách anh vô tình, vô trách nhiệm, để tôi bệnh nặng mà không đưa đi viện… Sau đó, bà đòi nằng nặc đưa tôi về quê.

Chồng tôi cũng đồng ý, anh đưa mẹ tôi 50 triệu tiền viện phí cho tôi. Anh nói anh sẽ về thăm tôi khi sắp xếp được công việc, nhờ mẹ tôi chăm sóc tôi dùm anh. Lúc này thái độ của chồng tôi hoàn toàn khác so với khi anh vung tay đánh tôi. Và điều đó khiến tôi có phần chùn lòng.

Tôi đã ra khỏi căn nhà đó với tấm thân sụt 6kg vì không ăn uống đầy đủ, cùng với vài bộ quần áo cũ kỹ, mấy món của hồi môn và 50 triệu tiền viện phí chồng cho. Ngoài ra, chẳng còn gì khác. Tôi nghĩ mình đã được giải thoát khỏi cuộc sống đó. Có lẽ đơn ly hôn rồi sớm muộn cũng sẽ được chuyển đến nhà tôi nhưng lúc này sao bỗng dưng tôi thấy mình tàn nhẫn? Tôi có nên thẳng thắn nói chuyện với chồng 1 lần và đơn phương đưa đơn ra tòa với lý do vợ chồng không hòa hợp. Nếu anh không đồng ý, tôi có thể dùng bằng chứng bạo hành tôi để lấy làm lý do kiên quyết?

Xin cảm ơn mọi người đã đọc tâm sự và chia sẻ cùng tôi!

Vết sẹo trên ngực và tình yêu cố chấp của bạn trai tôi

Những ngày biết tin này, tôi ăn không ngon, ngủ không yên, lấy cớ bận việc để trốn tránh không gặp bạn trai.
Tôi quen anh từ khi tôi còn học lớp 12. Anh hơn tôi 6 tuổi, là em trai của thầy giáo dạy toán mà tôi vẫn đi học thêm. Hồi đó, cứ cuối tuần, anh lại ngồi lớp để nghe, nhưng thực chất là quấy rầy mấy đứa con gái bọn tôi học. Vì anh rất đẹp trai, lại đang làm nghiên cứu sinh của viện khoa học. Tuổi 18 lại dễ rung động nên tôi và đám bạn gái thích anh lắm, đề tài tán gẫu đều xoay quanh anh. Đến nỗi thầy giáo phải đuổi anh khỏi lớp vì sợ chúng tôi không tập trung.

Vào năm thứ 3 đại học, tôi gặp lại anh. Lúc này anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt, công việc lương cao, bề ngoài lịch sự. Sẵn tình cảm thời con gái nên chỉ sau một tháng anh theo đuổi, tôi đã đồng ý trở thành bạn gái anh. 

Trong 5 năm yêu nhau, anh là một người yêu mẫu mực, tinh tế. Tôi chưa kịp buồn, bạn trai đã tìm cách làm tôi vui. Chúng tôi âm thầm ở bên nhau cho tới khi anh trai anh biết chuyện đã kể rầm rộ với hai bên gia đình và thúc giục chúng tôi kết hôn. 

Lúc này tôi đang làm ở một công ty nước ngoài, trong một lần đi công tác bên tổng công ty, trở về tôi bị sốt cao, ngực cũng thấy rất đau. Người yêu liền đưa tôi đi khám. Anh sợ tôi nhiễm virus lạ ở nước ngoài nên bảo tôi xét nghiệm tổng thể và siêu âm kiểm tra. 

Sáng hôm đó tôi nằm lại bệnh viện truyền nước, anh về đi làm và nói trưa sẽ đến đón tôi. Tôi cảm thấy rất ấm áp, vì dù anh ở công ty nhưng lại luôn gọi điện và nhắn tin hỏi tôi cảm thấy thế nào, đã đỡ chưa, còn sốt không, có đói không…? 

Vài tiếng sau, một bác sĩ khuôn mặt rất nghiêm nghị đến thông báo với tôi rằng, kết quả siêu âm và xét nghiệm sinh thiết cho thấy tôi có một khối u trong ngực và cần phẫu thuật sớm để tế bào ung thư không lây lan.
Tin tức này không khác gì một tiếng sấm nổ bên tai. Tôi ngơ ngác theo bác sĩ đến khoa vú kiểm tra, làm thủ tục và hẹn ngày phẫu thuật. Khi trở về phòng bệnh thì bạn trai đã chờ từ lâu. Chuyện này tôi giấu nhẹm, không dám cho anh biết vì sợ anh lo lắng. 

Lần sau tới khám lại, bác sĩ nói với tôi rằng, do bầu ngực của tôi khá nhỏ, kích thước khối u tương đối lớn, nên tôi phải chuẩn bị tinh thần rằng, nếu phẫu thuật, ngực bị biến dạng. Những ngày biết tin này, tôi ăn không ngon, ngủ không yên, lấy cớ bận việc để trốn tránh không gặp bạn trai. Chẳng hiểu sao tôi rất sợ người yêu biết chuyện.

Vài ngày sau, tôi nói dối anh tôi phải đi công tác trong Đà Nẵng để một mình tới bệnh viện phẫu thuật. Cuộc phẫu thuật này tôi giấu cả gia đình, chỉ nói cho cậu em họ biết để nó chăm sóc tôi trong viện. Cậu em này đang học năm nhất đại học, thường xuyên được tôi chu cấp tiền bạc nên rất quý và nghe lời tôi. Vì vậy, tôi nạt nộ không được nói với ai, cậu ta cũng không dám hé răng.

Phẫu thuật xong, trông khuôn ngực của tôi rất dị dạng. Tôi vô cùng tuyệt vọng và không muốn bạn trai nhìn thấy mình như vậy. Tôi chỉ muốn anh lưu lại hình ảnh đẹp đẽ nhất của tôi. Mỗi ngày ngắm mình trong gương, chính tôi cũng không kìm được mà quay mặt đi. Vì thế, khi ra viện, tôi đến gặp anh và nói chia tay. Tôi bảo với anh rằng, thời gian trong Đà Nẵng, tôi trúng tình sét ái tình với một anh chàng bản địa. Tôi quyết định nghỉ việc, vào trong đó kết hôn với anh ta. 

Bạn trai ban đầu không tin, về sau thấy tôi nghiêm túc và đã nghỉ việc, anh mới thật sự lo lắng, buồn rầu. Anh khuyên giải tôi rất nhiều, nhưng tôi vẫn nhất quyết chia tay. Tôi bảo, hết yêu thì đừng níu kéo, ở lại em cũng không hạnh phúc với anh. Sau hôm đó, tôi bay thẳng vào Đà Nẵng, không liên lạc gì lại với anh và bạn bè nào khác. 

Nhưng tôi đâu ngờ, anh nhờ anh trai (thầy giáo cũ của tôi), đi dò hỏi và biết tôi chưa từng xin dấu xác nhận độc thân ở phường, vì thế, anh khẳng định tôi chưa lấy chồng. Cuối tuần nào anh cũng về quê, tới nhà tôi năn nỉ bố mẹ tôi cho biết địa chỉ của tôi. 
Hai hôm trước mẹ tôi gọi điện nói rằng, anh ngồi lỳ ở nhà tôi cả 2 ngày cuối tuần, không chịu về, không chịu ăn gì, chỉ để ép mẹ tôi đưa số điện thoại. Mẹ tôi cứng rắn không đưa, anh liền quỳ gối cầu xin bà. Anh nói rằng, chỉ cần gọi điện để nói chuyện một lần thôi, rồi anh sẽ không quấy rầy tôi và gia đình tôi nữa. Mẹ tôi thương tình quá, nên gọi điện báo cho tôi biết. Mẹ còn khuyên bảo tôi rằng: “Có hiểu lầm gì thì nói chuyện rõ ràng với nhau, chứ thấy thằng bé như thế cũng tội. Đàn ông hơn 30 mà còn quỳ gối, mấy ai vì tình cảm mà dám như vậy”.

Mẹ tôi vừa cúp điện thoại thì đứa em họ gọi đến, nó nói vội vã rằng, anh rể (từ trước tới giờ nó vẫn gọi anh như thế), lừa nó uống rượu rồi khích bác, dụ dỗ khiến nó buộc miệng khai ra số điện thoại của tôi. Chắc chắn anh chuẩn bị bay vào Đà Nẵng, tôi nên chuẩn bị tinh thần bị chất vấn. Nó xin lỗi tôi về việc này. Nó bảo tôi hãy cho anh cơ hội, vì anh yêu tôi rất thật lòng, chắc không để ý chuyện tôi từng phẫu thuật vú đâu. Những ngày chia tay, anh rất đau khổ, nhiều lần nó nghe nói anh rể uống rượu say, chỉ mới 2 tháng mà đã gầy và xuống tinh thần, trông già đi cả chục tuổi vậy.

Đêm đó, tôi ngồi khóc rồi ngủ lúc nào chẳng hay. Trưa hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là số của anh. Ngẫm nghĩ một lát, tôi quyết định nghe máy. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc: “Anh đến Đà Nẵng rồi. Anh đang ở khách sạn, anh muốn gặp em, khi nào em đồng ý thì hãy điện cho anh”. 

Tôi nói tôi không muốn gặp, bảo anh về đi. Nhưng anh kiên quyết rằng, sẽ không về nếu không gặp được tôi. Anh biết tôi chẳng yêu ai cả, cũng biết không có đám cưới nào hết. Vì vậy, nếu tôi hiểu lầm gì anh, thì hãy nói ra để anh giải thích. Anh không chấp nhận việc chia tay như thế này, anh không cam lòng, anh còn yêu tôi và không thể buông tay nổi. 

Cả ngày hôm đó, tôi suy nghĩ mãi. Tôi có nên gặp anh, bịa ra một lý do nào đó để anh triệt để chia tay? Hay tàn nhẫn kệ anh chờ đợi, chờ đợi không được, anh sẽ phải quay về? Tôi không dám cho anh biết sự thật, bởi vì cơ thể tôi không hoàn chỉnh nữa, tôi không xứng với anh, vì thế tôi chỉ muốn anh nhớ đến những gì tốt đẹp nhất giữa hai chúng tôi. Có phải tôi ích kỷ với anh quá không?

Phụ nữ cũng cần “hư” cho đàn ông phải “thèm”

Hãy vứt danh hiệu "gái ngoan" đi để mà "hư hỏng". Bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn đã “hư” thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải “ngoan” nữa.
Đó là phương châm sống của tôi, tôi biết có thể nhiều người sẽ cho rằng tôi đang có suy nghĩ quá thoáng, nhưng là con người, ai chẳng muốn mưu cầu hạnh phúc. Bạn chỉ hạnh phúc khi bạn sống thoải mái, dễ chịu và đúng như những gì bạn muốn.

Tôi 28 tuổi, và hiện vẫn độc thân. Tôi độc thân bởi vì tôi chưa chọn được người hợp với mình để kết hôn. Tôi không cuống quít, không vội vã cưới một ai đó chỉ vì số tuổi của mình đang đi về đầu 3, cũng không vì bố mẹ giục giã mà “lấy cho có chồng”. 

Vì sao mà tôi đi đến quyết tâm này không phải là không có nguyên nhân. Tôi xin kể ra đây trường hợp của 2 người bạn của tôi, 2 minh chứng cho thấy phụ nữ đôi khi phải “hư” thì mới sống thoải mái, dễ chịu. Bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn “hư” thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải “ngoan” nữa.

Tôi có 2 cô bạn, một người đúng tiêu chuẩn “vợ ngoan, mẹ hiền”, một người được coi như là “gái hư” đã qua một đời chồng. Tôi sẽ nói về cô bạn “hư” của tôi trước, vì tôi có cảm tình với cách sống của cô ấy hơn.

Cô bạn này lấy chồng đầu tiên vào năm 24 tuổi, chồng là một giảng viên đại học. Cuộc sống của hai vợ chồng vừa vượt qua kỳ tân hôn thì bắt đầu có mâu thuẫn. Nguyên nhân là ông chồng quá bảo thủ, gia trưởng, luôn ép buộc vợ phải ở nhà nội trợ và nếu có làm việc thì cũng phải có giờ giấc, 8 tiếng hành chính. 

Trong khi bạn tôi là nhà thiết kế thời trang, cô ấy không thể chịu đựng được cảnh suốt ngày bị giam cầm trong nhà để làm những việc không tên. Cô ấy cần có cảm hứng bằng cách đi chơi, đi dạo ở các trung tâm thương mại hoặc ngồi lỳ ở một con phố đông đúc nào đó ngắm mọi người qua lại. Hai vợ chồng thường xuyên cãi cọ, và cuối cùng quyết định đường ai nấy đi sau một năm hôn nhân. 
Khi được hỏi về lý do chia tay, anh chồng còn “chém đinh chặt sắt” nói: “Tôi không thể chịu được một người vợ hư hỏng, cãi chỗng nhem nhẻm, suốt ngày chỉ hí hoáy với mẫu vẽ, vải, phụ kiện rồi lo đi dạo phố với đi chơi. Phụ nữ là phải biết hy sinh vì chồng con, trong khi người chồng bận rộn lo sự nghiệp bên ngoài thì người vợ phải cáng đáng việc bếp núc, vun vén nội ngoại là lẽ đương nhiên…”.

Chính tư tưởng đó của chồng nên cô ấy đã từ bỏ. Cô bạn tâm sự với tôi rằng, cô ấy không bao giờ có ý nghĩa từ từ thay đổi chồng, thay vì chờ đợi anh ta mang hạnh phúc cho mình, chi bằng tự đi tìm. 

Sau khi ly hôn, ai cũng nói bạn tôi ngốc, bỏ người chồng đó thì khó mà tìm được người tốt hơn anh ta. Thế nhưng, bạn tôi phớt lờ tất cả, cô ấy vẫn đi chơi, đi bar và làm công việc thiết kế mà cô ấy yêu thích. Cô ấy vẫn tự cho mình được quyền lười biếng, dọn dẹp phòng ốc nhà cửa lúc nào cô ấy thích, vẫn vụng về nấu ăn nên đi ăn ngoài hàng. Cô ấy nói “Việc gì phải sống vì ánh mắt người khác, họ đâu cho mình cái gì mà đòi mình phải thế này thế nọ”. 

Một năm sau, bạn tôi tái hôn với phó giám đốc một công ty nhập khẩu thời trang hàng hiệu. Cưới nhau về, cô ấy sống trong ngôi biệt thự 3 tầng, cuộc sống vật chất thoải mái. Cô ấy tự bỏ tiền riêng của mình, mở một cửa hàng kinh doanh quần áo do chính mình thiết kế, chứ không hề đụng tới tiền của chồng. 

Trước khi kết hôn với anh chồng thứ 2 này, cô ấy đã “mặc cả” rằng: “Em chỉ sống với anh bằng tình yêu và sự tôn trọng, nếu một ngày nào đó anh không yêu và chiều em nữa, chúng ta sẽ ly hôn. Em không cần anh nuôi em, nhưng nếu anh có tiền thì thuê người giúp việc, chứ đừng bao giờ bắt vợ phải vào bếp, phải cọ toilet, phải giặt quần áo…”. Kết quả, anh chàng đồng ý và hai người sống với nhau đến nay đã 2 năm nhưng vẫn như hồi mới cưới. 

Có thể nhiều người cho rằng bạn tôi may mắn, nhưng họ không biết rằng, nếu anh chồng này không đồng ý, cô ấy vẫn sẽ tiếp tục tìm người chịu đựng được điều kiện của cô ấy để cưới.
Còn cô bạn thứ hai, cô bạn khiến mỗi khi nghĩ tới tôi lại phát bực vì sự cam chịu, thì có hoàn cảnh hoàn toàn khác. Cô ấy là một cô gái nổi tiếng ngoan ngoãn, học giỏi, chịu khó ngay từ khi còn là thiếu nữ. Rất nhiều người khen ngợi và đặt kỳ vọng vào cô ấy, vì vậy mà cô ấy luôn chịu áp lực phải trở thành “tấm gương sáng”. 

26 tuổi, sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ và có việc làm đàng hoàng, lương cao ở một viện khoa học, cô ấy lên xe hoa với một vị trưởng phòng của một doanh nghiệp. Cuộc sống hôn nhân của cô ấy là một chuỗi ngày chịu đựng và nén nước mắt. Chồng cô ấy vô cùng gia trưởng, còn có thói quen say rượu lại hành hạ vợ, khi thì cái bạt tai, lúc lại đá vào chân... Hai người có với nhau một đứa con gái, nhưng từ khi con sinh ra, ông chồng chưa từng thay cái tã, lau cái mặt cho con.

Ngoài việc vũ phu, thích nhậu nhẹt, anh ta còn lười biếng đến mức chưa từng mó tay vào việc nhà, chưa từng gập cái áo cái quần. Hơn thế nữa 2 năm vợ chồng mà anh ta cũng chưa từng mua cho bạn tôi món quà nào. Ấy vậy nhưng lại bắt vợ ăn mặc “kín cổng cao tường” và đừng bao giờ chạm vào chiếc váy. Cô bạn sống lầm lũi trong nhà và kêu than kiểu an phận “Tại số mình nó khổ” chứ không hề nghĩ tới chuyện thay đổi số phận.

Khi bạn bè khuyên bảo ly hôn, giải thoát cho bản thân và con gái thì cô ấy lại khóc lóc “Không được đâu, bố mẹ mình mà biết thì sẽ buồn lắm, mà mình ly hôn thì sau này con cái biết nương dựa vào ai”. Chính suy nghĩ ấu trĩ đó đã khiến cuộc đời cô ấy bế tắc. Là bố mẹ, ai cũng mong muốn con mình hạnh phúc chứ ai muốn con gái vì được tiếng “phụ nữ ngoan hiền” mà phải khổ cả đời?

Nhìn thấy hai tấm gương to như vậy nên tôi quyết không lấy chồng thì thôi, đã lấy thì phải lấy người mình yêu, yêu mình, chiều mình và cho mình không gian riêng. Có thể nhiều chị em cho rằng, việc này khó lắm, tìm được một anh chàng hội tụ đủ các điều kiện đó thì khó lên mây. Nhưng chẳng lẽ khó thì cứ lấy bừa ai đó và rồi chẹp miệng “ván đã đóng thuyền” sống lầm lũi cho qua đời người? Còn các chị em thì thấy sao?