Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Vừa tới nhà tôi đón dâu, anh đã lao vào ôm lấy tôi thật chặt

Đêm nay là đêm cuối cùng tôi ngủ ở nhà. Mẹ bảo, cuối cùng tôi cũng chịu về nhà chồng, mẹ mong ngày này đã lâu và mẹ luôn muốn tôi được hạnh phúc. 
Tôi vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, không biết đời mình có thể có hạnh phúc nữa không, bởi tôi không có cảm giác yêu thương gì mấy với Quang. Chỉ mới tối nay thôi, Hoàng lại nhắn tin bảo tôi chờ đợi, thêm 1 năm nữa thôi, anh sẽ về đón tôi sang Mỹ như lời anh hứa. Nhưng tôi cũng không biết có nên tin Hoàng nữa không, bởi đây là lần thứ n anh hứa với tôi những câu chuyện tương tự như vậy rồi.
Tôi cầm điện thoại, vào facebook rồi nhắn cho Hoàng tin ngày mai tôi sẽ lấy chồng. Chưa đầy 1 phút sau, tôi thấy Hoàng nhắn lại. Anh bảo anh sẽ bỏ tất cả để về với tôi. Rằng tôi hãy đợi anh, chỉ cần 2 ngày nữa thôi là anh sẽ về. Tôi thấy Hoàng nhắn vậy thì nước mắt lưng tròng. Tại sao Hoàng lại đối xử với tôi như vậy cơ chứ? Yêu nhau gần 10 năm, tôi cũng vì Hoàng mà bỏ đi đứa con trong bụng của mình, chỉ vì muốn anh công thành danh toại rồi về quê, đường hoàng cưới tôi.

Ấy thế mà những lời hứa hẹn cứ thốt ra rồi trôi vào quên lãng. Ngay cả tuổi xuân của tôi cũng thế. Từ một cô gái xinh đẹp, tôi giờ đã bước sang tuổi 35 với gương mặt đầy vẻ u uất. Tôi đến với Quang cũng chỉ vì quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn của Hoàng và để xoa dịu ánh mắt đau đáu của mẹ.

Nhưng tôi không hiểu sao, đến giờ phút này rồi những lời nói của Hoàng lại có một sức mạnh khó tả đến như thế. Nó thôi thúc sự can đảm trong tôi, khiến tôi quên đi tất cả. Tôi nghĩ rằng mình sẽ trốn chạy khỏi đám cưới này, tá túc ở đâu đó rồi đợi Hoàng về. Chỉ cần 2 ngày thôi, giấc mơ dang dở 10 năm nay của tôi sẽ thành sự thật.

Đang suy nghĩ miên man thì mẹ bỗng nắm tay tôi thủ thỉ: “Quang là một người tốt. Qua chừng đó thời gian mẹ tin rằng nó sẽ là người mang hạnh phúc đến cho con. Hãy nghĩ đến hiện tại con ạ, có lẽ trái tim của con vẫn đang tự đánh lừa mình đấy”. Tôi nghe mẹ nói mà trong lòng ngổn ngang bao thứ. Quả thật, nếu tôi bỏ trốn bây giờ, cả mẹ, cả Quang, cả họ hàng sẽ rất sốc. Tôi cũng không chắc Hoàng có về không nữa.

Tôi cứ miên man nghĩ rồi thiếp đi khi nào không hay. Đến mức tôi quên mất kế hoạch thức dậy vào buổi sang hôm sau để bỏ trốn.

Theo kế hoạch định sẵn, 9h sáng nhà trai sẽ sang rước dâu, nhưng tôi chả buồn ngồi dậy. Đến khi cô chuyên viên trang điểm đến giục tôi mới uể oải ngồi dậy. Trong đầu tôi lúc đó vẫn ngổn ngang lắm, tôi những muốn chạy đi để gặp Hoàng, nhưng nhìn mẹ tôi lại không cam tâm. Trang điểm xong xuôi, tôi bỗng nghe tiếng chạy gấp gáp ở ngoài cổng rồi thấy Quang xông thẳng vào phòng tôi. Khi tôi chưa kịp định thần lại thì Quang đã lao vào, ôm lấy tôi thật chặt. Tôi ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì nhìn đồng hồ vẫn thấy chưa đến giờ đón dâu.

Quang hổn hển ôm tôi rồi nói: “Em đừng đi đâu cả. Hãy ở bên anh, anh sẽ bù đắp cho em những năm tháng tuổi xuân đã bị đánh mất”. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì Quang đã nói, anh biết tôi có ý định bỏ trốn và anh muốn đến sớm để giữ tôi lại.

Tôi quá bất ngờ nên không nói được câu gì. Đến nước này, tôi chỉ còn biết im lặng, theo Quang về nhà. Đêm hôm đó, trong lúc Quang đang đi tắm thì tôi thấy có tin nhắn báo đến. Vì Quang để chế độ hiển thị tin nhắn trước nên tôi đã đọc được. Tôi quả thực rất bất ngờ khi nhìn thấy số của Hoàng. Tò mò, tôi mở hết những tin nhắn cũ ra đọc.

Thì ra Hoàng đã chủ động nhắn tin cho Quang bảo Quang hãy từ bỏ tôi đi. Trước kia, hai người vốn là bạn tốt nhưng kể từ khi Hoàng đi du học, hai người đã không còn như trước. Tôi cũng không hiểu lý do vì sao lại thế cho đến khi đọc được tin nhắn. Thì ra Hoàng đã lấy vợ ở bên kia nhưng vẫn muốn có được tôi. Đó là lý do vì sao anh luôn hứa mà không thực hiện. Và việc này chỉ có mỗi Quang biết. Quang cũng biết hết cả chuyện trong quá khứ của tôi nhưng anh vẫn âm thầm chăm sóc, quan tâm đến tôi.

Tôi khóc như mưa khi biết được sự thật. Quang bước ra từ phòng tắm, thấy tôi cầm điện thoại đứng khóc, anh bỗng hiểu ra tất cả. Không nói gì, Quang chỉ lặng lẽ đến ôm tôi từ phía sau rồi nhẹ nhàng nói: “Chuyện buồn thì cứ để nó qua đi em ạ. Từ bây giờ, anh sẽ làm em cười”.

Tôi không biết diễn tả cảm giác của mình lúc đó như thế nào. Nhưng tôi biết chắc rằng, trái tim mình đang cảm thấy ấm áp khi ở bên cạnh Quang.

Con gái tôi mà không hạnh phúc, anh chết với tôi!

Con gái ở nhà với bố mẹ đẻ, dù không được chiều hư nhưng vẫn có nhiều nhân nhượng. Bị mắng suốt ngày, những cũng toàn mắng yêu, mắng thương chứ chẳng khi nào nhiếc móc hay mắng vô căn cứ. Đi lấy chồng rồi lại khác, nhà người ta sẽ khắt khe với con mình hơn, làm gì cũng phải chú ý từng chút một, phải học cách sống sao cho vừa lòng tất cả mọi người. Hơn thế nữa, con gái rời xa bố mẹ sống trong một căn nhà mới với những người lạ, ắt sẽ có nhiều điều tủi thân.
Vì thế hôm con gái mình lấy chồng, mình thấy thương nó lắm. Giây phút nắm tay con bước vào lễ đường, bỗng nhiên sống mũi mình cay cay. Đàn ông mạnh mẽ cả đời, gặp chuyện sinh li tử biệt cũng chỉ buồn chứ chưa bao giờ khóc, vậy mà hôm nay khi trao tay con gái cho chồng nó, tự dưng mình có cảm giác như bị ai cướp đi thứ quý giá nhất vậy, khó chịu làm sao.
Cũng chỉ thiếu nước là nói thẳng với con rể như trước đây bị bố vợ đánh phủ đầu: Cậu mà làm con gái tôi khổ, tôi đến nhà cậu cướp nó về đấy.

Ngày con gái lấy chồng, vợ chồng mình vừa mừng vừa lo. Mừng vì con bé đã tìm được người thật sự yêu thương nó. Và lo, vì nó vốn được chiều chuộng, lúc sống ở nhà có chút đỏng đảnh, không biết có hòa hợp được với gia đình người ta không. Nhưng mà thật không ngờ, mặc dù không phải sống chung với gia đình chồng, con gái mình vẫn trở nên ngoan hiền, nhẫn nại, chịu khó và chăm chỉ hơn hẳn. Nó đã trưởng thành thật rồi, đã trở thành người phụ nữ của gia đình, biết hết lòng cố gắng vun vén cho tổ ấm riêng rồi, người làm cha mẹ thấy ấm lòng biết bao.

Ba tháng đầu sau khi con bé lấy chồng, thực sự thì mình thấy nó cũng không thay đổi nhiều lắm ngoài việc về nhà bố mẹ chơi mà cứ luôn miệng nói: chồng con, ở nhà con, bố mẹ con,.... Ô hay thật, nó đang ở nhà với bố mẹ nó cơ mà, con bé này chưa già đã lẩm cẩm. Xong rồi làm gì nó cũng nhanh nhanh chóng chóng, cứ bảo là: Nhanh con còn phải về nhà con. Nó ở đây hai mươi mấy năm rồi, tự nhiên bây giờ lại có nơi khác để coi như nhà, thật là buồn biết bao.

Thế rồi, đùng một cái, có đến mấy tuần chẳng thấy vợ chồng nó về chơi. Mình đi ra đi vào nhắc cho nó ở đâu thì hắt xì hơi để nhớ đến bố mẹ mà về thì thấy vợ mình tủm tỉm: Sắp lên ông ngoại rồi còn... Biết tin ấy xong mình mừng ghê lắm, nhưng rồi cũng lại bồn chồn, lo lắng. Cứ nghĩ đến cảnh vợ mình ngày xưa mang bầu rồi đẻ nó vất vả, mình lại thấy thương con bé vô cùng. Có con gái thật là mệt ấy, lúc nào cũng phải buồn, phải thương cho nó.

Nhấn số gọi ngay cho nó, bảo: "Cuối tuần hai vợ chồng mày về ngay bố có việc cần nói chuyện gấp". Nghe giọng con bé thỏ thẻ, bỗng chốc lòng mình mềm ra, nó bảo: "Chắc tuần này bọn con cũng không về được đâu bố ạ. Chồng con hơi bận, mà anh ấy không cho con tự đi về một mình, nên con...". Ô hay thật, bình thường con bé chạy đôn chạy đáo một ngày mấy vòng, hết cơ quan, đến nhà riêng, rồi nhà bố mẹ đẻ, bố mẹ chồng, có làm sao đâu, tự nhiên hôm nay lại dở chứng. À, phải rồi, đúng rồi, từ giờ không thể để nó đi xe một mình được.

"Ừ, thế cứ chuẩn bị đồ đi, sáng thứ bảy bố lên đón về". Nghe mình buông lời sấm sét quen rồi, nên con bé và chồng nó cũng đồng ý ngay, bố chứ ai mà phải sợ.

Nhưng lần này nó về, thì thật sự đã thay đổi hẳn. Trước kia, nó chỉ có mình và bố chồng là bố. Bây giờ, cả mình và ông thông gia đều bị nó chuyển thành "ông" mất rồi, ông nội và ông ngoại. Và con bé gọi chồng nó là bố, bố nó ơi, bố nó à ngọt xớt. Ghê ha các bạn ha. Lúc đầu không quen, mình cũng hơi bị khó chịu vì bỗng nhiên bị mất chức, nhưng rồi dần dần, nghe 2 tiếng "ông ngoại" quen tai, lại thấy vui vui đến lạ.

Hôm rồi nó gọi điện về, giọng ấm ức, mình hỏi không nói làm sao. Chỉ nhờ: "Bố gọi điện cho chồng con hộ con với". Con gái mình bây giờ giỏi lắm rồi, giận dỗi cãi nhau với chồng, nó bỏ về ngủ với... mẹ chồng, chứ không thèm về nhà bố mẹ đẻ. Rồi còn bày đặt nhờ bố gọi cho chồng, hỏi: "Vợ anh đi đâu mà tôi gọi suốt từ chiều không được". Cậu con rể đầu dây bên kia hốt hoảng: "Thôi chết, con tưởng vợ con về nhà bố mẹ, con đi tìm cô ấy ngay đây ạ". Thế là cả nhà được trận cười vì cô con gái lắm chiêu, còn cậu con rể sau khi về đón vợ cũng bị ông bà thông gia mắng cho một trận tơi bời.

Ơn trời, ông bà bên ấy cũng thương con bé như con gái người ta, mà con bé cũng vui vẻ coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ vậy. Chỉ tội chồng nó, lúc nào cũng một mình một ngựa mà chiến đấu thôi. Đến khổ.

“Vợ cứ đi qua đêm với sếp, con cái đã có anh lo”

Mở điện thoại ra, Cường như muốn phát điên khi thấy người gửi là sếp đang nhắn nhủ với vợ anh rằng, lần sau sẽ không tha cho cô về mà bắt cô phải qua đêm với hắn ta.
Cường thấy con khóc ngằn ngặt, không biết làm sao bèn nhấc máy gọi cho Thùy. Thấy vợ không nghe máy, anh bèn gọi cho bà ngoại. Một lúc sau, mẹ vợ chạy sang, vừa vào đến nhà, bà đã to tiếng: “Thế mẹ thằng bé đâu mà để cho con khóc váng nhà thế này?”. Cường chẳng dám nói cho mẹ vợ biết chuyện con gái bà cứ đi sớm về muộn đã hơn 1 tháng nay. Sờ trán cháu ngoại, mẹ vợ Cường mắng như tát nước vào mặt anh: “Nó sốt cao thế này còn để ở nhà. Anh định giết thằng bé đấy à? Tôi không hiểu vợ chồng anh đang nuôi con kiểu gì nữa”.

Cường hấp tấp gọi taxi đưa con đến viện. Khoảng 11h đêm, Thùy cũng hộc tốc chạy tới, người đầy mùi bia. Cường thấy vợ hớt hải, trong lòng anh bỗng trào lên một nỗi giận dữ khó tả. Trong khi con ốm đau, chồng còn chưa có gì vào bụng thì vợ anh lại no say trên bàn nhậu.
Thùy bối rối khi nghe mẹ và chồng hỏi cô đi đâu mà giờ này mới về. Thực ra, hôm nay chẳng có cuộc họp nào cả, chỉ là sếp lớn của cô có chuyện không vui nên mới rủ rê cô đi nhậu để “giải sầu”. Thùy chẳng nỡ lòng nào từ chối, khi chồng gọi cũng là lúc sếp cô đang buồn phiền, dựa vào vai cô để tìm cảm giác an ủi. Gì chứ sếp đối với cô rất tốt, nếu không may thất lễ với sếp, chẳng biết cô có tồn tại được ở cái công ty này hay không. Thùy giấu chồng chuyện này, nhưng nhìn ánh mắt dò xét của anh, cô cũng nghĩ là chồng đang nghi ngờ.

Chuyện Thùy đi sớm về muộn không còn là chuyện hai ba bữa. Nguyên một tháng sau đó, cô đều về nhà lúc 0h với một gương mặt mệt mỏi. Con thì cô nhờ mẹ đón, chồng thì cô bảo đi ăn cơm bụi. Cường chất vấn vợ thì nhận được câu trả lời rằng, dạo này việc công ty quá bận nên cô không thể về sớm được. Nếu chồng không thích thì để cô nghỉ việc luôn cho khỏe.

Thấy vợ trả lời cứng rắn, Cường cũng đành bấm bụng chịu. Thế nhưng anh vẫn âm thầm theo dõi vợ. Bởi linh tính của một người đàn ông cho anh biết rằng, vợ anh đang có chuyện gì đó không minh bạch.

Vào một đêm nọ, đợi mãi vẫn không thấy vợ về. Một lúc sau, Thùy báo tin xe hỏng giữa đường, chắc phải đi taxi về. Về đến nhà, Thùy cứ giữ khư khư cái điện thoại, không dám để lung tung như mọi khi. Cường thấy thế bèn theo dõi vợ. Anh giả vờ ngủ trước, đợi vợ vào nhà tắm rồi lôi điện thoại của vợ ra kiểm tra. Lúc đó, có một tin nhắn vừa gửi đến mà Thùy vẫn chưa check. Mở điện thoại ra, Cường như muốn phát điên khi thấy người gửi là sếp đang nhắn nhủ với vợ anh rằng, lần sau sẽ không tha cho cô về mà bắt cô phải qua đêm với hắn ta.
Cường tự nhủ, kiểu gì anh cũng phải bắt quả tang vợ mới hả giận. Mấy ngày sau, thay vì cằn nhằn vợ, Cường về nhà sớm, cho con ăn, chăm sóc thằng bé đâu vào đấy rồi còn nấu cơm chừa cả phần cho vợ. Thùy thấy chồng thay đổi thì ngạc nhiên lắm, nhưng Cường chỉ bảo rằng, vợ anh đi làm vất vả nên anh phải giúp vợ là chuyện đương nhiên.

Thời cơ cũng đến khi một ngày nọ, Thùy thông báo đi công tác đột xuất. Ngày hôm đó, Cường gửi con về ngoại rồi cất công theo dõi vợ từ sang. Anh thấy sau giờ làm, vợ anh lên ô tô cùng sếp đến một khách sạn. Trong khi vợ đang hí hửng tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn với sếp, Cường chỉ nhắn một cái tin ngắn gọn: “Vợ cứ đi qua đêm với sếp, con cái đã có anh lo. Anh ngồi đợi ở chỗ lễ tân lâu rồi, giờ anh phải về nhà đón con”.

Thùy thấy tin nhắn của chồng thì ba chân bốn cẳng mặc áo quần vào, thuê taxi chạy về nhà. Nhưng về đến nơi, cô chỉ thấy mỗi tờ đơn ly hôn Cường đã ký sẵn để trên bàn. Thùy biết rằng, từ bây giờ cô sẽ tự do đi qua đêm, chỉ là cô không còn chồng và con ở bên cạnh nữa.

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

10 năm mới có thai, bồ mới của chồng ép bỏ con

Không hiểu vì sao mà bồ mới của chồng biết chuyện tôi có thai và cô ta đến thẳng nhà tôi đề nghị tôi bỏ thai. Cô ta lúc ngon ngọt lúc đe dọa.
Tôi lấy chồng được hơn 10 năm. Vợ chồng tôi thuộc loại thành đạt trong cuộc sống nhưng mãi không có con.

Ai cũng bảo là trời không cho không ai cái gì cả. Nhưng tôi không ngờ ông trời lại lấy mất của tôi cơ hội được làm mẹ.

Nhìn bên ngoài, ai cũng bảo vợ chồng tôi cực kỳ xứng đôi vừa lứa. Chúng tôi gặp nhau từ hồi cùng đi du học ở nước Anh. Tôi quen anh trong ngày hội của sinh viên Việt Nam. Tôi bị anh hút hồn bởi vẻ đẹp trai rất đàn ông, học giỏi và cực thông minh lém lỉnh.
Có vẻ như anh cũng rất kết tôi, một cô gái xinh xắn dễ thương và đầy cá tính. Chúng tôi qua lại với nhau suốt mấy năm đại học, rồi cùng nhau về nước. Vừa ổn định công việc là chúng tôi kết hôn.

Quen nhau suốt thời kỳ gian khó nên chúng tôi cực kỳ trân trọng nhau và yêu thương nhau. Vợ chồng đẹp lứa vừa đôi lại thành đạt trong công việc. Quả chẳng còn gì bằng. Thế nhưng chúng tôi cưới nhau mãi mà không có con, nhà cửa thiếu bóng trẻ, buồn lắm.

Tôi và chồng đi khám thì bác sĩ bảo cả hai cơ bản là bình thường nhưng nội tiết của tôi hơi có vấn đề nên trứng nhỏ. Hành trình 10 năm gian nan cực khổ của hai vợ chồng để canh trứng, thụ tinh, điều trị Nam Bắc đều không có kết quả. Tôi nghĩ lý do cũng vì trước đây thiếu hiểu biết, không được hướng dẫn kỹ nên khi cùng nhau sống ở nước ngoài tôi đã dùng thuốc tránh thai khẩn cấp quá nhiều dẫn đến hậu quả trên.

Vì thương anh là con một, chịu áp lực của dòng họ nên tôi nhất quyết ly hôn để anh tìm vợ mới. Trước sự cương quyết của tôi anh đành chịu. Tuy nhiên hàng đêm anh luôn gọi điện hỏi thăm tôi và thường xuyên nói: Bất cứ lúc nào em cần anh sẽ đến.

Đợt này nghe bạn anh bảo có người tình mới, con của sếp tổng ở nơi anh ấy làm thích anh và đang ra sức tán tỉnh anh. Tôi không biết thực hư như thế nào vì càng quan tâm đến anh, tôi càng thấy đau trong lòng. Dù ly dị, nhưng tôi biết anh vẫn đang dõi theo tôi. Chỉ có vậy thôi cũng có thể giúp tôi trụ vững khi chông chênh ở tuổi ngoài 35 mà chưa có con, cũng chẳng có chồng.

Chồng cũ tôi cũng thường quan tâm, gọi điện hỏi thăm tôi suốt. Đợt vừa rồi tôi bị ngã xe, anh đến chăm sóc rồi đưa tôi đi viện cả tuần. Có lần không kiềm chế được chúng tôi đã quan hệ lại với nhau. Tôi không ngờ lần đó, tôi đã có thai Cả 10 năm đi chữa trị khắp nơi, mong ngóng con mãi không có gì. Giờ vào lúc chẳng ngờ đến thì con yêu lại về. Tôi thấy mình như trúng số. Tuy nhiên, do không biết là con trai hay con gái nên tôi cũng không dám nói với anh. Chỉ sợ anh mừng hụt.

Bởi tôi cũng biết được chỉ cần nghe nói tôi có thai thì dù có ngăn cấm anh cũng tìm cách quay trở lại. Tôi yêu anh và cũng chẳng có cớ gì để bắt anh phải đứng bên lề cuộc sống của mẹ con tôi.

Tuy nhiên, không hiểu vì sao mà cô ta đó biết chuyện tôi có thai và cô ta đến thẳng nhà tôi đề nghị tôi bỏ thai. Cô ta lúc ngon ngọt lúc đe dọa: "Nếu chị cứ khăng khăng giữ lại đứa bé này, lúc đó đừng trách 2 người không có đất dung thân trong ngành này". Mà cái lĩnh vực khảo cổ của chúng tôi thì cũng đâu có nhiều nơi làm việc đâu mà lựa chọn.

Tôi phải làm sao đây? Tôi có thể không cần công việc này nhưng chồng tôi đang có tiền đồ rất lớn, tương lai sắp làm trưởng phòng, lên phó giám đốc. Nếu về bên tôi anh sẽ mất tất cả. Trong lúc đó cũng chẳng biết được đây là con trai hay con gái nữa. Tôi không muốn anh phải đánh đổi hay chơi trò may rủi như thế này.

Tôi chỉ có nước ôm con bỏ đi đâu cho khuất mắt 2 người. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy thương con, thương thân mình không chịu nổi.

Tâm thư nịnh vợ

Dù xe có mất, thì tình cảm của anh với vợ vẫn không bao giờ thay đổi. Vợ dù là sư tử hay thiên thần thì vợ vẫn là người vị tha, yêu vợ hơn yêu xe ngàn lần...
Thưa vợ, hòa trong không khí sục sôi tâm thư của các thí sinh, xuất phát từ tấm chân tình vô cũng thiêng liêng của một ông chồng nguyện trọn đời trung thành với vợ, người lãnh đạo tối cao, người mẹ xuất sắc toàn nhân loại và người vợ thủy chung toàn vẹn, bất khuất gan dạ, hết lòng chiều con trị chồng.

Hôm nay, nhân trời thu phơi phới, anh từ chối bia rượu để biên cho vợ những dòng này.

Vợ nhớ không, cái ngày anh và em va phải nhau trên đường phố Hà Nội. Khi anh vẫn đang quan sát thiệt hại chiếc xe thì em đã túm đầu anh dí lên hè vừa chửi vừa đấm. Anh bẩm sinh là người vẫn coi thái bình là tinh thần của ứng nhân xử thế nên chỉ biết câm nín nghe tiếng em mắng. Rồi em bắt anh đi sửa xe, chở em vào viện điều trị. Trong trí tưởng tượng phong phú của bản thân anh làm sao biết được em đã âm mưu một kế hoạch vô cùng nham hiểm, biến anh thành người đàn ông trọn đời vĩnh viễn làm bố các con em, sau đây gọi là con chúng ta.
Bao nhiêu năm đã trôi qua, Hà Nội đã có nhiều đổi khác, vợ người ta ngày càng trẻ trong khi em ngày càng già, nhưng tình cảm của anh dành cho em vẫn vẹn nguyên như tinh thần sợ vợ của anh bao nhiêu năm nay. Đường có thể vẫn tắc, chưa chắc sẽ thông nhưng trái tim anh không bao giờ thay đổi.

Kể từ khi làm chồng của em, làm bố của con chúng ta anh đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ vợ giao. Hoàn thành trên cả xuất sắc, trong năm năm chúng ta đã hoàn thành kế hoạch sinh sản ra hai thiên thần bé nhỏ, dù tiền anh chẳng được tiêu một đồng nào do em giữ hết, nhưng anh tự tin không để mẹ con em một ngày nào thiếu thốn.

Bọn bạn anh chúng vẫn nhìn anh như nhìn cỏ rác, chúng bảo anh là cái hạng sợ vợ nhất thế gian, là kẻ khùng điên giữa thế gian yên bình…. Chúng nó gieo rắc vào anh không biết bao nhiêu là điều xấu xa, tệ bạc mà một thằng chồng nên làm. Chúng bảo, đừng nên đánh vợ dù chỉ là một cành hoa, nhưng có những bà vợ nên đánh bằng cả chậu hoa. Chúng lại bảo đừng nên lừa dối vợ bằng việc bồ bịch, nhưng nếu bồ bịch mà không để vợ phát hiện đó mới là thằng đàn ông trượng nghĩa. Tất cả những lý thuyết đó trôi qua đầu anh mà chẳng đọng lại lời nào.

Dài dòng thế để em biết anh tự thấy trong mắt mình anh vẫn là người đàn ông trung thành vĩ đại, người chồng tuyệt đối yêu vợ thương con. Mùa thu đang đẹp lắm phải không em, chiều nay anh sẽ rời nhiệm sở về nhà thật sớm, anh sẽ tự tay vào bếp nấu cho em một bữa cơm ngon, lâu lắm rồi anh chưa nấu cơm cho vợ ăn nhỉ?.

Tối nay em sẽ là thiên thần, dù là thiên thần em vẫn là người lãnh đạo tối cao và duy nhất của gia đình chúng ta. Đã là thiên thần em sẽ là người cực kỳ vị tha em nhỉ. Anh dài dòng như thế để thông báo cho em một tin bất ngờ rằng: Vợ ơi, anh ngàn lần xin lỗi vợ. Tối qua nhân dịp em về nhà mẹ, anh có vô tình bị chúng bạn nó ép buộc, lôi kéo đe nạt đi nhậu.. Sau cơn say anh không còn biết cái xe máy anh vẫn chạy đã từ bỏ anh đi đâu mất rồi vợ ạ.

Mất mát ấy thật không gì bù đắp nổi, bởi ngoài phương tiện đi lại nó còn là chứng tích chứng minh cho tình yêu của chúng ta ngày đầu gặp gỡ. Nhưng dù xe có mất, thì tình cảm của anh với vợ vẫn không bao giờ thay đổi. Vợ dù là sư tử hay thiên thần thì vợ vẫn là người vị tha, yêu vợ hơn yêu xe ngàn lần.

Kính thư, người chồng tội lỗi.

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Các anh nghe đây, “Đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão”

17h30 phút, ngày nào cũng đều như vắt chanh, tan sở là Phúc phi ngay về với vợ. Hiếm hoi lắm mới có ngày anh ở lại cùng đồng nghiệp nhậu nhẹt, bia bọt hay cà phê cà pháo.
Những người không biết thì đoán già đoán non bảo anh sợ vợ, có người còn ác khẩu bảo vợ Phúc chắc “sư tử Hà Đông” lắm, thế nên Phúc mới ngoan ngoãn như vậy, nhưng chỉ mấy chiến hữu thân với anh mới hiểu rõ sự tình.
Vợ chồng Phúc kết hôn được gần chục năm, có với nhau 2 mặt con, một trai, một gái. Vợ Phúc là giáo viên tiểu học, còn anh hiện đang giữ chức trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Kinh tế gia đình ổn định, lại có nếp có tẻ nên gia đình phúc trở thành niềm ngưỡng mộ của rất nhiều người.

Thế nhưng, khác với nhiều người đàn ông có tiền, có quyền khác, Phúc lúc nào cũng đối xử với Thanh – vợ anh như hồi 2 người mới yêu nhau. Thanh không xinh, nhưng ở cô cái nét duyên ngầm, vừa kín đáo, vừa dịu dàng mà từ hồi quen nhau đến giờ làm Phúc chết mê chết mệt. Đến khi cưới nhau về rồi, Thanh càng tỏ ra là người phụ nữ của gia đình, cô hiền lành, đảm đang, lại biết thu vén việc nhà, chẳng thế mà Thanh được lòng cả nhà chồng.

Vợ chồng sống với nhau không tránh khỏi cảnh “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” nhưng cả Phúc và Thanh đều biết nín nhịn nhau, chờ khi 2 vợ chồng hết nóng mới ngồi lại giải quyết mọi việc, chính vì thế, chưa bao giờ thấy 2 vợ chồng anh tay đôi to tiếng.

Có anh bạn đồng nghiệp hỏi Phúc, làm sao mà giữ được bình tĩnh thế? Phúc cười “Bát đũa còn có khi va chạm, huống chi vợ chồng, mình là đàn ông, cũng xửng cồ lên cãi nhau với vợ thì còn ra thể thống gì nữa”. Lại có người hỏi, chiều thế không sợ vợ được đà, lên mặt sao? Phúc cười xòa “Vợ mình, mình không chiều thì còn chiều ai nữa”.

Những buổi tiệc tùng, nhậu nhẹt Phúc thường ít khi tham gia, cấp dưới có hỏi, anh tếu : “Tớ về ăn cơm với vợ tớ đây, cơm dẻo canh ngọt, lại có 2 con líu ríu chuyện trò, ăn xong lại được ôm vợ ngủ, còn cái thú nào vui hơn thế nữa” Đồng nghiệp cười xòa, hóa ra là thế!

Sắp đến 20/10, Phúc đang tính xem sẽ tặng vợ quà gì, đưa vợ đi đâu chơi. Thanh cả ngày vất vả, hết việc trường lớp, đến việc gia đình. Phúc phải nhân cơ hội này đền đáp lại cho vợ. Đối với Phúc, vợ vui là cả nhà vui.

Ngẫm lại chuyện của Phúc và Thanh, không phải tự nhiên mà vợ chồng anh vẫn yêu thương nhau, giữ lửa hôn nhân bền vững như thế khi kết hôn đã gần chục năm trời. Cả Phúc và Thanh đều biết cách để khiến bạn đời luôn cảm thấy vui vẻ, thoải mái, luôn nghĩ cho đối phương trước khi nghĩ đến mình. Với vai trò là người chồng, người cha trong gia đình, Phúc biết cách kết hợp “cương-nhu”, để vợ anh vừa yêu thương, vừa tôn trọng, vừa nể nang. Anh luôn quan niệm, đàn ông giỏi không cần dùng nắm đấm mà có thể khiến vợ mình “tâm phục, khẩu phục”. Còn Thanh, cô biết việc cần làm của người vợ, người mẹ, lúc nào cô cũng thầm nhủ với mình “Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi bớt lửa đời đời chẳng khê!”

Bàng hoàng với "Cuốn sổ nợ" đặc biệt của mẹ kế trước lúc lâm chung

Mẹ bỏ nhà đi khi cô còn bé, cô sống với cha đến năm 5 tuổi thì cô có mẹ kế. Cha con cô sống ở nhà mẹ kế, mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của bà.
Mẹ kế có một người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô nhưng rất ít nói, thi thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Bà có một cửa hàng bán trái cây, bà đối xử với cha con cô cũng rất tốt.

Kể từ ngày mẹ đẻ bỏ cô mà đi, cô sống khép kín, ít nói, không thân thiện với mẹ kế. Bà đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở.
Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm cô lên 10 tuổi, công trường nơi cha cô làm việc bị sập do quá cũ, công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát, trong đó có cha cô.

Lúc cô chạy đến bệnh viện, cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người, mẹ kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh. Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh, cậu con trai của mẹ kế đẩy cô vào: “Nhanh lại nhìn cha lần cuối đi!”. Nói rồi, cô chạy nhào đến, khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người cha cô.

Ngày tiễn đưa cha, cô như người mất hồn bên di ảnh của cha, những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, kiểu gì chẳng bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà. Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường. Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Sáng sớm, mẹ kế vẫn như thường ngày, thức dậy nấu cơm, gọi cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Đầu cô đau như búa bổ, cô thấp giọng van nài: “Hôm nay con có thể nghỉ một hôm không ạ? Con nhớ cha!”.

Bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô có sống lại được không? Nếu có sống ông ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu”.

Cô vác ba lô đi học trong nước mắt. Trước khi ra khỏi ra, mẹ kế đứng đằng sau la lớn: “Đặng Phương Anh, cô nhớ cho tôi, bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô khóc, nghe rõ chưa?”.

Cũng bắt đầu từ hôm đó, mẹ kế dường như không bao giờ cười với cô, thái độ của bà khác hẳn so với khi cha cô còn sống. Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật. Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này.

Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có chu kỳ, cô sợ hãi. Mẹ kế cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh, cô loay hoay không biết thế nào, bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn cô: “Đặng Phương Anh, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à?”.

Cô uất ức nhưng không biết nói với ai, cô nhủ mình phải học cách tự lập, không được nhờ cậy vào ai nữa.

Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, khâu áo. Cũng từ đó, mẹ kế không giặt đồ cho cô nữa.

Mặc dù mẹ kế không phải là người học giỏi, con trai bà cũng không có thành tích học tập tốt, tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng bà yêu cầu cô phải xếp nhất lớp, nếu không thì sẽ bị phạt.

Mặc dù năng lực học tập của cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn. Cô hận, hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, chắc bà ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng cô không thể ra đi lúc này được bởi cô không muốn làm một kẻ ăn mày.

Và rồi, cô lao đầu vào học, học ngày học đêm, có nhiều lúc buồn ngủ quá cô gục xuống bàn, một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp. Thực ra cô rất chán ghét việc học nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác. Kết quả thi cuối năm công bố, cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba. Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ cô lại giành được vị trí như vậy. Ấy thế nhưng cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng, bởi trong cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với mẹ kế.

Tan học, cô sợ phải về nhà, cô vừa bước đến cửa, mẹ kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng: “Đúng là đồ phế vật, mau quỳ xuống cho tôi!”. Thì ra, trước lúc cô về, mẹ cô đã đến hỏi bạn bè. Cô quỳ vào góc tường, không khóc một tiếng. Hai từ “phế vật” luôn ám ảnh trong đầu cô, nó thôi thúc cô quyết tâm phải đậu Đại học, để xem bà ta có dám mắng nhiếc cô thế nữa không.

Chuyện mua bán của mẹ kế không được thuận lợi như trước. Ngày nào về cô cũng nhìn thấy bà ngồi đếm những tờ tiền, mà tiền thì ngày càng ít đi. Cô cầu mong ông trời đừng để cho mẹ kế không kiếm ra tiền, vì như thế cô sẽ không được đi học nữa.

Lần đó, cô bạn gần nhà sang tìm cô, mẹ kế mở cửa, cô bé kia vội nói: “Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu, sắp thi tốt nghiệp rồi, cháu đang cần gấp ạ!”.

Sách tham khảo không hề rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộm, giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn, vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng cô không dám mở miệng.

Hôm sau, bà bỗng đưa cho cô tờ một trăm nghìn, vứt vào người cô như kiểu bố thí: “Cầm tiền mà đi mua sách! Tôi không cho không đâu, tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy!”.

Cô thi đậu vào trường điểm cấp ba, những tưởng rằng mẹ kế sẽ bớt đay nghiến cô nhưng khi bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là con quỷ đòi nợ! Nếu không vì sau này cô sẽ trả nợ cho tôi thì còn lâu tôi mới nuôi cô ăn học!”. Cô nói với mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền, bà dí tay vào trán cô nói với giọng đay nghiến: “Ở trong trường không tốn tiền à?”.

Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô khóc. Kể từ khi cha mất, đây là lần đầu tiên cô khóc, cô khóc trong sự sung sướng. Ngày lên trường đăng kí nhập học, mẹ kế gói bánh cho cô ăn, bà không nói gì, cũng không tiễn cô. Còn cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này, giờ cô không cần tiền mẹ kế gửi nữa bởi cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm, nghỉ hè cô không về nhà và dần dần hình ảnh mẹ kế bị phai nhòa trong đầu cô.

Năm thứ ba, trước giờ giao thừa, cô nhận được điện thoại của cậu con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến rồi cúp máy. Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó, nơi đó có gì để cô luyến tiếc đâu. Nhưng rồi, cô cũng về xem sao.

Về đến nhà, cô chỉ nhìn thấy người con trai ngồi ở ghế, cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ cô không quan tâm. Nhìn thấy cô bước vào, anh trai đứng dậy và đưa cho cô một quyển sổ cũ. Đó là sổ nợ của mẹ kế.

Cô cười nhạt, cầm quyển sổ trên tay, cô nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:

“Sao, bây giờ muốn đòi nợ tôi à?”

Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm, đó là số tiền sang sạp trái cây mà mẹ kế để lại cho cô, còn ngôi nhà thì mẹ để lại cho anh trai. Mẹ đã qua đời…

Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của mẹ kế. Tay cô run run lật từng trang nhật ký, cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ òa.

Mẹ kế viết: “Ông à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu. Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người, nó sẽ làm ông mở mày mở mặt. Ông đừng trách tôi tàn nhẫn với con nhé. Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ bên cạnh, vì thế nó phải học cách kiên cường, tự lập, nhịn nhục, chịu khổ. Nó thi không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, bởi người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông.

Tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết liệu mình dạy con như vậy có đúng không nhưng giờ con bé đậu Đại học rồi, đã đến lúc nó tự lo cho bản thân mình được rồi. Tôi mừng cho nó, đã đến lúc tôi đi gặp ông, tôi mệt lắm rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi!.

Phương Anh à, hãy cho mẹ được xưng hô mẹ với con. Mấy năm nay, con không về thăm mẹ, mẹ rất buồn. Chắc là con rất ghét mẹ đúng không, mẹ biết điều đó. Hãy cố gắng học tập thật tốt, tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Tuy không phải con ruột nhưng mẹ muốn nói rằng “Mẹ yêu con!”.

Có những người, dù không phải ruột rà máu mủ nhưng họ vẫn luôn giàu tình yêu thương, luôn muốn chở che cho người khác. Ở đời vẫn luôn có những bà mẹ kế như thế này, hành động của bà đã hoàn toàn xóa tan quan niệm xưa:

“Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”.