Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Để cứu con, tôi đã nói ra bí mật kinh khủng chôn giấu hơn 10 năm

Tôi biết, dù có cố chôn giấu đến đâu đi nữa, rồi một ngày bí mật này cũng phải lộ ra. Để cứu con, tôi sẽ không ngần ngại nữa.
3 tháng trước, con gái đầu của tôi ngất khi đang ở trên lớp học thêm. Cô giáo vội vã gọi điện cho tôi rồi vẫy taxi đưa con đến bệnh viện. Bác sĩ kết luận, con gái tôi bị bệnh máu trắng. Cái tin đó như một luồng sét đánh xuống, chấn động cả gia đình tôi. Để giữ được mạng sống cho con thì phải làm phẫu thuật cấy ghép tủy sống gấp. Tôi cùng chồng và họ hàng nội ngoại đều đến xét nghiệm với mong muốn tìm ra tủy thích hợp. Nhưng quái ác rằng, tất cả mọi người đều không chọn được ai, kể cả đứa con trai thứ hai của tôi. Và cũng chính lần xét nghiệm này, chồng tôi cũng biết được một sự thật rằng, anh không phải cha ruột đứa bé.
Mới đầu chồng tôi rất tức giận, anh không nói gì với tôi suốt hai ngày. Hai ngày đó, tôi khóc tới sưng hai mắt vì vừa thương con, vừa nặng tội lỗi với chồng. Tôi không dám cầu xin anh tha thứ, cũng không dám xuất hiện trước mặt anh sợ anh thêm giận. Sáng ngày thứ 3, chồng tôi vào viện thăm hai mẹ con tôi. Anh ôm tôi và nói tôi đừng buồn nữa, tôi sống với anh 10 năm qua như thế nào, anh đều hiểu, nếu là chuyện sai lầm trong quá khứ, anh không trách tôi. Giờ việc trước mắt là lo cho con gái, dù đó không phải là con ruột của anh, nhưng anh luôn coi nó là máu thịt của mình. 

Tôi rất xúc động khi nghe chồng nói như vậy, cuối cùng anh cũng bỏ qua cho tôi và vẫn dành tình cảm cho con giống như một người cha ruột. Đó là điều quý giá biết bao. Tôi nói với anh rằng, tôi có một bí mật kinh khủng cần nói với anh. Và đó có thể sẽ là manh mối giúp con tìm ra người có tủy sống thích hợp. Tôi biết, dù chôn giấu tới hơn 10 năm, thì chuyện này vẫn có ngày phải lộ ra.

11 năm trước, khi đó tôi vừa kết hôn được 4 tháng và đang tràn trề hạnh phúc với cuộc sống tân hôn. Thế nhưng bất hạnh xảy ra khiến tôi không lường trước được. Trong một lần về quê đi ăn cưới người bạn học, vì bạn bè lâu ngày gặp nhau vui vẻ chúc tụng. Biết là mình nên chừng mực nhưng rồi mải vui cũng khiến tôi ngà ngà say. Rồi nửa đêm hôm đó, tôi tỉnh giấc trong cơn váng vất và hoảng hốt phát hiện ra mình ở trong khách sạn, người nằm cạnh mình là cậu bạn cùng lớp và cũng là người yêu cũ từ thời cấp 3. 

Sau khi định thần một chút, tôi vội vàng rời khỏi khách sạn, về nhà mẹ đẻ... Cả đêm hôm đó, tôi đã chạy ra chạy vào phòng tắm chỉ để dội nước từ đầu đến chân cho hết những nhớp nhơ mà mình vừa gây ra. Tôi sợ hạnh phúc tan nát, tôi biết không một người đàn ông nào có thể tha thứ cho việc vợ bị người khác làm nhục. Tôi tự nhủ, việc này chỉ có tôi và cậu ta biết, mà cậu ta chắc chắn sẽ không bao giờ nói ra tội của mình. Và tôi quyết định giấu kín mọi chuyện cho tới lúc chết. 

Ngày hôm sau tôi trở về nhà và làm như không có chuyện gì. Hai vợ chồng vẫn rất tình cảm. Mặc dù trong lòng luôn đau đáu chuyện đã xảy ra, bản thân tôi nhiều đêm cũng ứa nước mắt vì cảm thấy có lỗi với chồng, nhưng tôi vẫn không dám nói ra. Tôi chỉ biết chăm sóc chồng, vun vén vào gia đình hơn để bù đắp lại tội lỗi đó. Tôi cắt đứt thông tin hoàn toàn với người kia để mọi chuyện không rắc rối.

Hồi đó tôi đinh ninh rằng sự việc diễn ra trong khoảng thời gian "an toàn" của chu kì kinh nguyệt nên tôi không nghĩ đến việc thuốc tránh thai khẩn cấp. Thế nhưng 2 tháng sau, tôi phát hiện mình mang bầu. Lúc đó tôi vừa sợ hãi, vừa lo lắng và ngày đêm cầu nguyện đứa bé là con của chồng tôi. Khi đẻ ra, con bé khá giống tôi và mọi người cũng nhận định có nét hao hao giống chồng tôi. Càng lớn, tính cách con bé càng chịu ảnh hưởng và giống chồng tôi. Cho nên tôi cứ đinh ninh đây là con gái của chúng tôi.

Chồng tôi rất thương và chiều con, đi đâu làm gì anh cũng nghĩ về con. Dù đi công tác, anh cũng gọi điện về nói chuyện với con gái cả tiếng đồng hồ. 3 năm sau, tôi sinh con thứ hai, là một bé trai. Gia đình luôn đầm ấm hạnh phúc khiến tôi gần như đã quên hẳn vụ việc ngày xưa. Cho tới khi con gái tôi nhập viện và làm đủ các loại xét nghiệm thì sau hơn 10 năm giấu kín bí mật đó lại bị vỡ lở. 

Nghe tôi kể xong, chồng tôi không giận giữ mà ôm chặt lấy tôi, anh nói tha thứ cho tôi. Anh cũng bày tỏ rằng anh cảm thấy rất đau lòng vì không hề biết nỗi ám ảnh và đau buồn mà tôi đã trải qua. Tôi cảm thấy biết ơn anh vì anh đã thấu hiểu cho tôi. Nhưng sau việc đó, chúng tôi lại phải đối mặt với một sự việc nghiêm trọng hơn. Đó là làm sao để cứu sống con gái chúng tôi.

Bác sĩ nói cần tủy sống thích hợp, mà người thích hợp nhất là anh chị em ruột hoặc bố mẹ bệnh nhân. Tôi và cậu con trai không phù hợp rồi, giờ niềm hy vọng duy nhất là bố đẻ của con bé. Bác sĩ nói, trong trường hợp bố đẻ không phù hợp thì chúng tôi phải sớm sinh thêm một bé khác, may ra sẽ cho tủy sống tương thích.

Lúc nghe được tin này, tôi đã vô cùng hoang mang. Nhưng còn nước còn tát, chồng tôi đồng ý cho tôi gọi điện cho cậu bạn kia. Tôi gọi điện hỏi khắp nơi, song chỉ biết sau khi mẹ mất, bố cậu ta đã bán nhà và gia đình cậu ta rời đi nơi khác. Họ cũng cắt đứt liên lạc với họ hàng vì mâu thuẫn nào đó. Tuyệt vọng, tôi đã nghĩ mình không thể nào cứu được con nữa. Nhiều đêm tôi nằm bên cạnh con gái, ôm nó và khóc rất nhiều. 

Thế rồi một buổi sáng chủ nhật, khi tôi vừa cho con gái ăn cháo xong, bác sĩ đến kiểm tra và báo cho vợ chồng tôi một tin mừng rằng, đã tìm thấy tủy sống tương thích hoàn toàn cho con gái tôi. Tuy nhiên người hiến tủy từ chối cung cấp thông tin cá nhân. 

Cho tới 15 ngày sau cuộc phẫu thuật hoàn thành, tôi mới biết sự thật. Hôm đó, khi tôi đến bệnh viện thay ca cho bà nội cháu, thì phát hiện một người đàn ông từ bên trong phòng bệnh đi ra rất vội vã. Vì tưởng anh ta vào có mục đích xấu nên tôi đuổi theo, và rất bất ngờ khi biết đó chính là người yêu cũ.

Cậu ta nói với tôi rất nhiều câu xin lỗi, và trong cuộc nói chuyện này tôi mới biết, gần một tháng trước, chồng tôi đăng tin khắp nơi, từ báo giấy cho tới mạng internet, các diễn đàn… tìm đứa em thất lạc. Khi đọc được những thông tin đăng trên đó, cậu ta rất bất ngờ vì rõ ràng người cần tìm là mình. Và vì tưởng có người anh trai như thế thật nên cậu ta gọi điện và được chồng tôi cho biết thông tin này. 

Lúc đó, cậu ta đã đấu tranh rất nhiều mới quyết định bí mật tới bệnh viện xét nghiệm. Khi bác sĩ nói trùng hợp, cậu ta mừng muốn khóc, song vẫn xin bác sĩ giấu kín mọi chuyện, chỉ nói mình là người hiến tủy. Nhưng rồi chồng tôi hẹn gặp cậu ta, hai người đã ngồi nói chuyện với nhau suốt 3 tiếng đồng hồ. Sau cuộc gặp đó, cậu ta đã hứa với chồng tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai mẹ con tôi nữa. Lần này cậu ta chỉ muốn nhìn mặt con gái một lần, vì sau đó sẽ trở về nhà. 

Biết được bí mật này, tôi càng cảm động trước tình cảm chồng đã dành cho mẹ con tôi. Anh âm thầm làm tất cả mọi chuyện để tôi không phải bận tâm và không bị áp lực. Tôi sẽ nói với chồng chuyện ngày hôm nay và nói cho anh biết, tôi rất biết ơn anh. Những ngày sau này, tôi sẽ làm thật nhiều điều để chứng minh cho anh thấy, anh lấy tôi không phải là sai lầm. Tôi mong rằng mình sẽ mang lại hạnh phúc cho anh và hai con. Mọi người thấy tôi làm vậy có đúng không?

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Mẹ mệt rồi, mẹ đừng làm nhiều nữa!

Mẹ ơi... Những ngày không bố là những ngày quá đỗi vất vả. Bờ vai đã có lúc rã rời vì gánh nặng chông chênh, con tim đã có lúc yếu lòng thổn thức vì vết thương không kịp lành, nay lại giằng xé bởi đằng đẵng những lắng lo không sao ôm hết.
Những ngày không bố, mẹ dặn mình sống thật kiên cường, mạnh mẽ. Nỗi sợ ngày ấy với mẹ, là thấy các con thiếu thốn mặc cảm, buồn tủi mà tội nghiệp. Một mình mẹ nai lưng kiếm tiền, bận rộn công việc nhà cửa, bận rộn bữa cơm – con chữ, gánh nặng đè lên vai mẹ, chất tầng cùng quẫn đáng thương.
Những ngày không bố, mẹ lặng lẽ cận kề bên con trẻ, lời nói mẹ khuyên, bài học mẹ dạy, mẹ ôm luôn vai trò của bố, lúc dịu dàng, lúc nghiêm khắc, trên tất cả, là chất chứa thương yêu vô bờ.

Những ngày không bố, thương mẹ sớm tối một mình lẻ bóng cô đơn, quẩn quanh đi làm, quẩn quanh căn nhà góc bếp, có buồn khổ cũng một mình giữ, không chia sẻ, cũng chẳng trách than.

Những ngày không bố, bóng đèn có hỏng, nước có rỉ vòi, việc nặng quá sức, ôi mẹ, mình mẹ cam hết... Những ngày trời trở bão gió, ánh mắt phảng phất lo âu, hoang mang của mẹ, căn nhà vốn đã trống trải nay như tha thiết cần người đàn ông chắn giữ.

Những ngày không bố? Còn nhiều hơn thế phải không mẹ? Sau vẻ bình thản, ôn nhu của mẹ, sau những cái vỗ vai nhắc chúng con gắng sức, chắc có lẽ, đã là những đêm trăn trở, vực mình kiên cường bước tiếp - vì con, vì tương lai, vì mẹ chỉ có một cuộc đời!

Mẹ ơi! Tuổi xuân của mẹ?

Mẹ ơi! Niềm vui của mẹ?

Và mẹ ơi! Nụ cười rạng rỡ ngày nào của mẹ?

Con biết đi đâu để tìm lại cho mẹ đây? Mẹ nghỉ đôi chút đi mẹ. Mẹ mệt rồi! Đừng, đừng làm nhiều quá. Mẹ biết không cái nỗi lòng của những đứa con? - Bất lực nhìn mẹ gồng mình chống chọi với cuộc đời khắc nghiệt này, con tim sục sôi song chẳng làm được gì khi chúng còn quá đỗi bé nhỏ.

Qua rồi mẹ ơi, những ngày ngụp lặn trong buồn đau, mộng mị. Con vẫn sống là bởi có mẹ. Mẹ con ta bước qua từng ấy bậc thềm trống trải, bụi mờ khuất lối. Chỉ cần, nhìn thấy bóng dáng của mẹ, gương mặt của con, chúng ta - như những chiếc bóng không rời, trung thành một bước hai bước, lặng lẽ bên đời mà kiên cường vực sống.

Cảm ơn đời cho con có mẹ. Cảm ơn vì mẹ là mẹ. Và cảm ơn, vì đó là những ngày không bố!

Đã là vợ chồng, phải biết trân trọng nhau

Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi mình khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!

Đàn ông thích ăn uống nhậu nhẹt, những lúc buồn chán bực bội có thể tùy ý ra ngoài vui chơi giải sầu. Thử nghĩ mà xem, vợ mình mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu sự khó chịu, nếu không dựa vào niềm vui được làm mẹ để chồng đỡ thì cho dù là ai vác thêm cái bụng lớn như thế cũng không chịu được. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh con, một mạng đổi một mạng, mẹ tròn con vuông, con cái vẫn phải theo họ cha. Bạn thứ nói xem, nếu chúng ta không đối xử tốt với vợ, liệu có xứng đáng với sự hi sinh của cô ấy dành cho mình không? Trái tim con người suy cho cùng cũng vẫn là máu thịt!
Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận; còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.

Trên đời mỹ nữ nhiều không đếm xuể, nhưng một khi đã kết hôn rồi thì đừng đứng núi này trông núi nọ, đặc biệt, không được so sánh vợ mình với người phụ nữ khá. Điêu Thuyền tuy xinh đẹp thật đấy nhưng bạn cũng phải có sự anh tuấn phong độ cũng võ thuật siêu phàm như Lữ Bố thì mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Nếu không, vẫn là lực bất tòng tâm, tự chuốc phiền muộn, không phải sao? Tuy nhiên cũng không nhất thiết phải cái gì cũng không được so sánh. Ví dụ, nếu bạn và vợ đang đi trên phố, nhìn thấy một người phụ nữ khác có tuổi tác, vóc dáng tương đương vợ mình đang mặc một bộ quần áo rất đẹp, bạn nhất định phải khuyến khích cô ấy đi mua một bộ giống như thế, nhất định điều này sẽ mang đến bất ngờ thú vị cho bạn.

Con người sinh ra trên đời, hoàn cảnh sống khác nhau, sự giáo dục cũng khác nhau, khiến cho mỗi người đều có cá tính và thói quen khác nhau. Con người khi trưởng thành đến độ tuổi kết hôn, nhất định tính cách và thói quen đã trở nên cố định. Người xưa có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Đàn ông sau khi kết hôn, đừng bao giờ cố “nhào nặn” vợ mình theo tiêu chuẩn mà mình đặt ra. 

Cách thông minh nhất chính là tự mình làm gương, thay đổi bản thân phù hợp với tính cách và thói quen của vợ, mưa dầm thấm lâu, đến một ngày, nhất định bạn sẽ cảm thấy hai vợ chồng sống với nhau rất hòa hợp hạnh phúc, cô ấy sẽ cảm thấy bạn là người đối xử tốt nhất với cô ấy, là người phù hợp nhất với cô ấy. Cô ấy sẽ coi bạn là người đáng tin tưởng và dựa dẫm nhất, muốn cô ấy làm chuyện có lỗi với bạn sợ còn khó hơn lên trời.

Phụ nữ thời nay đa phần đều có công việc sự nghiệp, làm việc cả ngày ở ngoài, đã thế tháng nào cũng có mấy ngày “khó chịu” nữa, thực tế họ còn mệt mỏi hơn chúng ta rất nhiều vì phải hoàn thành rất nhiều trọng trách. Việc nhà tuy không nặng nhọc nhưng làm mãi không hết, ngày nào cũng như ngày nào, khiến người khác không khỏi chán nản. Câu “Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn” nếu áp dụng vào làm việc nhà cũng vẫn thích hợp. Làm việc nhà cũng giống như ăn đồ ăn ngon vậy, cùng một đạo lý: Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.

Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó còn xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang gặp rắc rối đấy. Cô ấy đã gọi bạn là “chồng” thì bạn nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, phải giống như một cái cây lớn để vợ dựa vào.
Là chồng, bạn hãy biết trân trọng, chiều chuộng cô ấy, vì xét cho cùng, cô ấy đã bỏ cả thiên đường để đi theo bạn.

Là chồng, bạn cần phải biết ôn hòa, rộng lượng, nghe lời. Phụ nữ đều rất yếu lòng, nhạy cảm, dù có nũng nịu giận hờn cũng là để biết bạn yêu cô ấy nhiều đến thế nào, những lúc như vậy, bạn phải biết khoan dung, nhẫn nhịn, đừng nổi nóng cãi nhau với cô ấy, nếu không sẽ khiến cô ấy rất đau lòng.

Là chồng, khi ôm vợ nhất định phải đủ chặt. Cho dù bạn không có một bờ vai mạnh mẽ nhưng khi ôm cô ấy, nhất định phải cho câ ấy cảm thấy đó là bờ vai, là cái ôm vững chãi nhất, khi cô ấy nép vào ngực bạn, hãy hôn nhẹ lên trán và gò má cô ấy, đừng tham lam hôn vào môi nhé!

Là chồng, mỗi sáng thức dậy, đừng ngại trao cho cô ấy một nụ hôn nhẹ và nói: “Em yêu, anh đi làm đây, bye bye!”

Là chồng, khi cô ấy giặt quần áo cho bạn, hãy tỏ ra ngoan ngoãn nói: “Vợ yêu, em vất vả rồi, lại đây cho anh ôm một cái nào.”

Là chồng, bạn đã trở thành bầu trời và thế giới của cô ấy, ngoại trừ bạn là sắc cầu vồng rực rỡ, tất cả những thứ còn lại đều là sắc đen vô vị.

Là chồng, khi cô ấy rơi lệ, bất luận là vì nhớ nhà, tức giận, bị người khác ức hiếp hay là tức cảnh sinh tình, bạn đều phải ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy khóc một cách thật thoải mái, sau đó lau nước mắt cho cô ấy, nói: “Đừng khóc nữa, có biết lúc em khóc trông xấu lắm không, được rồi, cho em lau nước mũi vào áo anh đấy.’

Một chữ “vợ chồng” mà bao hàm rất nhiều ý nghĩa, hai người xa lạ gắn kết cuộc sống với nhau, còn từ ngữ nào thân thiết mà rất đỗi dung dị hơn hai chữ “vợ chồng”.

Là chồng, hãy để ngọt ngào gắn trên môi, tình yêu đong đầy trái tim.

Mẹ đơn thân... không được phép gục ngã!

Khi người phụ nữ quyết định trở thành mẹ đơn thân, cuộc sống của họ không còn là sống cho bản thân mình nữa. Mỗi người phụ nữ đều có sự kiêu sa, tự tôn cá nhân và ham muốn được nâng niu chăm chút, được người đối diện mình cảm nhận một cách sâu sắc những gì mà bản thân họ tự thể hiện ra bên ngoài. Và bạn biết đấy, khi bạn quyết định hoặc vì một lý do nào đó bạn trở thành mẹ đơn thân, mọi điều đáng ra bạn được hưởng sẽ không còn nữa.

Xã hội vẫn chưa hiện đại lắm đâu; con người vẫn chưa bớt đi những suy nghĩ cổ hủ; vẫn có những sở thích thật là đau lòng như: dèm pha, chế giễu, nói xấu sau lưng, suy bụng ta ra bụng người; thậm chí là xấu hơn như đặt điều, chém gió thêm thắt đủ thứ đằng sau những câu chuyện về bạn mà họ nghe được; và bạn, dù bạn có vì lý do gì mà làm mẹ đơn thân, phần lớn thành phần của xã hội sẽ thấy từ bạn những điều mà họ cho là không hay ho gì mà bỏ qua những suy nghĩ, thành công và ưu điểm của bạn.
Làm mẹ đơn thân cũng có nghĩa là bạn không giữ được sự kiêu sa của bản thân mình trong mắt rất nhiều người khác giới. Có quá nhiều những kẻ hợm hĩnh thực sự chỉ muốn tìm của lạ dám đến và đặt vấn đề hoặc trao đổi với bạn. Bạn sẽ nghĩ ngợi và khóc ư? Khóc có được điều gì không hay chỉ làm bản thân mình mềm yếu hơn. Bạn nên khóc, nhưng đừng để con thấy, bạn chỉ nên khóc vì mình sẽ phải vuợt qua những điều đó và xổ toẹt vào mặt những tên đểu muốn lạm dụng bạn rằng: Nếu anh muốn yên thân thì tránh xa tôi ra…

Làm mẹ đơn thân cũng có nghĩa là bạn không còn nhận được sự nâng niu từ những người xung quanh nữa. Nếu bạn may mắn, bạn sẽ nhận được sự thông cảm của rất nhiều những người thân và bạn bè xung quanh bạn. Thế nhưng bạn sẽ phải mạnh mẽ hơn bình thường, làm việc nhiều hơn bình thường và cố gắng đừng cho rằng hoàn cảnh của mình không tốt nên nguời khác phải hiểu, thông cảm và giúp đỡ bạn. Họ có quyền từ chối giúp đỡ. Nếu họ từ chối nghĩa là bạn phải chống chọi bằng 200% sức lực của chính bản thân bạn. Và điều quan trọng là họ có quyền đó, bạn cũng không nên vì họ từ chối giúp đỡ mà đánh mất mối quan hệ giữa minh và những người xung quanh vì lý do này… mặc dù cũng có thể vì lý do này bạn cảm thấy cô độc trên đường đời và bạn nghĩ đến chuyện mình muốn gục ngã. Nhưng xin bạn hãy đừng…

Làm mẹ đơn thân là tự mình chấp nhận trách nhiệm thay thế, đảm nhiệm mọi vị trí của những người thân xung quanh bé. Điều quan trọng hơn là phải bảo vệ bé khỏi những điều tiếng không hay từ thế giới xung quanh. Tôi đã từng nghe em họ tôi khóc sướt mướt khi nó chạy từ trường về nhà vì chúng bạn gọi nó là con hoang. Tôi cũng từng nghe thấy mẹ của con bé kể cho mình nghe chuyện các bạn của nó hỏi: "Sao cậu không có bố thế…". Nói hay viết thì đơn giản là vậy nhưng với mẹ đơn thân thì đó lại là một trong những lý do khiến bạn gục ngã nhất. Thật khó để tìm được một câu trả lời hợp lý và nói cho bé hiểu trong trường hợp bé còn quá nhỏ; cũng thật khó để có một lý do phù hợp với hoàn cảnh và thanh thản với lòng mình. Nhưng làm mẹ đơn thân không có nghĩa là bạn không thể nuôi dạy một đứa trẻ thành người tuyệt vời. Bạn hãy tin và cố gắng vì con… Hãy coi chữ gục ngã là một dạng thông tin để viết luyện chữ đẹp, đừng biến nó thành gánh nặng đeo trên vai chính mình.

Khi bạn làm mẹ đơn thân, đêm tối hơn và nước mắt sẽ tới thăm bạn thường xuyên hơn. Bạn sẽ cảm thấy mình nhỏ bé và mệt mỏi khi nghĩ tới những gì đang diễn ra xung quanh mình. Bạn cảm thấy cắn rứt lương tâm khi bạn không mang lại cho thiên thần bé nhỏ đang nằm cạnh bạn kia một cuộc sống đầy đủ và tốt đẹp hơn. Tấm lòng và bản năng làm mẹ trong bạn lúc đó mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và chắc chắn, sau khi bạn mệt lả và thiếp đi trong cơn ngủ, sáng ngày hôm sau, bạn sẽ mạnh mẽ hơn để bước tiếp…

Con đường đi của những người mẹ đơn thân không được phép có khái niệm gục ngã, không có những điều tiêu cực như sợ hãi, nhụt chí… Và những người mẹ đơn thân ơi, nếu bạn gục ngã thì thiên thần nhỏ của bạn sẽ ra sao, gia đình và những người xung quanh đang thương yêu bạn sẽ ra sao. Và cuối cùng… nếu bạn gục ngã, sự yếu đuối sẽ đưa bạn đi đến đâu??? Bạn hãy tự vẽ cho mình một câu trả lời để rồi lại bước tiếp trên con đường của mình nhé. Tôi chắc chắn một điều rằng, tình yêu bạn dành cho con sẽ là động lực khiến bạn không bao giờ có thể gục ngã được… Mẹ đơn thân – Con đường không thể và không được phép gục ngã.

Anh phải trả giá đắt khi bỏ quên vợ mình, có gì là khó hiểu đâu?

Chị đến địa chỉ như đã được thông báo, chị không mất nhiều thời gian để nhận ra xe của anh ở ngoài khách sạn đó.
Chị run run, chị muốn cố gắng xóa đi cái suy nghĩ anh không phải là kẻ phản bội, có thể anh vào đó có việc gì và anh sẽ không giấu chị. Chị gọi cho anh, đầu dây bên kia bắt máy bằng giọng đầy khó chịu:

- “Có chuyện gì thế?”
- “Anh đang ở đâu đấy, bao giờ anh về ăn cơm?”
- “Đang ở công ty chứ ở đâu. Mà em ăn trước đi, anh ăn rồi. Thế nhé”.
Vậy là đã rõ tất cả. Anh đi ngoại tình, anh đi ngủ với gái và anh nói dối chị. Vậy mà bấy lâu nay chị tôn thờ anh như tôn thờ một vị thánh sống.

Chị không vào khách sạn. Chị quay về. Tối hôm đó chị không ăn cơm, chị để mâm cơm nguội ngắt rồi vào phòng nằm ngủ.

Sáng hôm sau chị dậy sớm ra khỏi nhà khi mà anh đang ngủ. Chị đi dạo phố, rồi chị ghé vào một hàng hoa, mua ít hoa hồng vàng về cắm. Khi chị đang đi đường, anh gọi qua điện thoại:

- “Sao sáng nay em không nấu đồ ăn sáng, cũng không gọi anh dậy. Em có biết là anh đi làm muộn rồi không?”

- “Em không nắm được lịch trình của anh. Sáng nay em phải đi mua hoa và làm tóc nữa. Em bận, anh tự ăn bên ngoài đi nhé”.

Rồi chị cúp máy. Lần đầu tiên sau gần 10 năm làm vợ anh, chị là người tắt điện thoại trước. Chị có thể cảm nhận được sự chưng hửng và hụt hẫng của anh đầu dây bên kia bởi vì đó là cảm giác mà chị vẫn thường trải qua khi anh đột ngột cắt điện thoại.

Chị đi sắm cho mình những chiếc váy, chị cắt tóc ngắn và nhuộm màu nâu đỏ. Chị đi làm móng, trông chị thật sành điệu. Mọi người bị sốc khi nhìn thấy ngoại hình của chị. Ngay cả anh cũng ngạc nhiên khi thấy vợ đột nhiên thay đổi. Nhưng anh cũng chẳng đoái hoài, anh không khen ngợi cũng chẳng chê bai. Vì anh có một mối quan tâm khác, mối quan tâm trẻ hơn bên ngoài.

9h tối anh không thấy vợ điện thoại. Ở trong vòng tay người tình anh bắt đầu thấy nóng ruột. Thường vào giờ này chị sẽ gọi cho anh bằng cái giọng rụt rè: “Anh ơi, sắp xong việc chưa? Bao giờ anh về, em vẫn đang đợi cơm anh”. Nhưng cả tháng trời nay, chị không bao giờ điện thoại cho anh. Thi thoảng, anh bật điện thoại lên và thấy hụt hẫng khi không có một dòng tin nhắn hay một cuộc gọi nhỡ của chị.

Anh gọi cho vợ, nhưng chị không bắt máy. Anh quyết định về nhà sớm hơn dù cô nhân tình tìm cách giữ lại. Về nhà, anh không thấy có mâm cơm trên bàn như bao lần. Căn nhà tối thui không có bóng người. Anh gọi điện cho chị, lần này chị nghe máy:

- “Đang ở đâu vậy?”
- “Em đang đi ăn tối với một người bạn. Có việc gì vậy?”
- “Mấy giờ rồi có biết không? Mà cơm nước sao không có?”
- “Hôm nay, anh lại ăn ở nhà à? Vậy anh nấu tạm đồ trong bếp nhé. Em bận rồi”
Chị lại cúp máy. Anh không thể biết chị ở đâu.

Chị đẹp lên từng ngày. Chị không còn giống là người vợ ngày ngày ở trong bếp nấu nướng và chờ anh. Chị thay đổi, chị lột xác nhưng chị quá xa xôi so với anh. Anh bắt đầu thấy nhớ… thấy thèm một sự hiền hòa và cam chịu của chị. Nhưng giờ chị dửng dưng với mọi điều. Anh say khướt về nhà chị không hề lo lắng. Anh đi tới tận khuya chị không hề điện thoại. Anh không về, điện thoại báo chị cũng nhẹ nhàng đồng ý… Sự tự do mà chị mang lại cho anh khiến anh sung sướng lúc ban đầu nhưng lại mang lại cảm giác khó chịu và tức tối về sau…

Chị đã từng là một người con gái đẹp nhưng vì yêu anh, vì muốn là hậu phương vững chắc cho anh nên sau khi cưới chị tình nguyện ở nhà chăm sóc chồng con. Chị nghĩ sự hi sinh của mình là cần thiết và chồng sẽ trân trọng. Chị đánh đổi sự nghiệp và nhưng cơ hội của mình để nhận được một lời chê bai: “Em nhạt và nhàm chán quá” của anh.

Anh ngủ dậy không thấy chị nằm bên. Anh hốt hoảng vì điều đó. Đã gần 1 tháng nữa qua đi, chị vẫn tự do và thoải mái cho anh như vậy. Nhưng anh thì đã không còn thiết đến chỗ người tình. Anh nôn nóng muốn biết xem chị đi đâu, làm gì, vì sao chị thay đổi… Những thứ đó còn khiến anh quan tâm hơn nhiều so với sự hờn dỗi của cô người tình.

Trên bàn chị để lại một mẩu giấy nhỏ: “Em đi du lịch một mình 3 ngày cho khuây khỏa. Anh tự lo cho cuộc sống của mình nhé. Con em gửi về bên ngoại”. Anh thấy tim mình đau khi chị bỏ lại anh thoải mái như vậy. Chị muốn trải nghiệm cảm giác không có anh, điều đó làm anh thấy buồn. Hình như chị đang chuẩn bị tâm lí cho việc không cần anh trong cuộc đời.

Anh muốn đợi vợ về để thú nhận với vợ rằng anh đã ngoại tình và xin chị tha thứ. Anh muốn chị đẹp như bây giờ nhưng xin chị hãy gần anh như xưa, đừng xa cách nữa. Anh nóng ruột điện thoại cho vợ nhưng chị tắt máy. Tới tận đêm, khi anh gọi điện chị mới nghe:

- “Em đang ở đâu?”.
Chị nói địa chỉ và rồi trong đêm ấy anh lao đến tìm chị, tìm người vợ mà bấy lâu nay anh bỏ quên. Còn chị, chị yên tâm chờ đợi vì chị tin chắc là anh sẽ đến…
Đêm ấy anh lao đến tìm chị, tìm người vợ mà bấy lâu nay anh bỏ quên.

Nghệ thuật ứng xử trong hôn nhân mà bạn cần biết

Hôn nhân là một bức tranh vô cùng giàu màu sắc. Để có thể hạnh phúc, bạn cùng xem những bí quyết dưới đây sẽ giúp gia đình bạn có thể duy trì hôn nhân vững bền. 

1. Tôn trọng nhau tuyệt đối 
Đây là một trong những nhân tố cực quan trọng giúp duy trì mối quan hệ của vợ chồng bạn. Chúng giúp cho cuộc sống của gia đình bạn được bền lâu. Nếu thiếu đi sự tôn trọng nhau thì tình yêu của bạn sẽ không thể vững bền theo thời gian . Một mối quan hệ ổn định về cơ bản phải dựa trên sự tôn trọng và ngưỡng mộ lẫn nhau mới có thể hạnh phúc được. 
2. Tăng cường chỉ số thông minh cảm xúc 
Với những cặp đôi sống hạnh phúc đều là những người vô cùng thông minh trong cảm xúc. Trong đời sống của các cặp đôi này họ không bao giờ bỏ qua những sự kiện đặc biệt trong đời như ngày hẹn hò, ngày sinh nhật, kỷ niệm 1 năm yêu nhau...của cả hai người. Ngoài ra các cặp đôi này thường thuộc các sở thích cũng như các thói quen, tính cách của đối phương.

3. Không áp đặt ý kiến cho nhau 
Cuộc hôn nhân hạnh phúc, vững vàng nhất đó là đối xử với người kia bằng sự tôn trọng mà không áp đặt ý kiến lên nhau. Khi bất đồng xảy ra, cả hai cần tìm cách dung hòa mâu thuẫn chứ không bắt đối phương phải nghe theo cách của họ. Việc tôn trọng ý kiến của nhau sẽ giúp giữ hạnh phúc gia đình. 

4. Chấp nhận sự khác biệt 
Một trong những quan niệm lỗi thời nhất về hôn nhân đó là vợ chồng phải đồng điệu nhau về tâm hồn. Các cặp vợ chồng giống nhau về sở thích, đồng điệu tâm hồn tất nhiên dễ hiểu, thông cảm và chia sẻ với nhau. Song những cặp vợ chồng đối lập về quan điểm vẫn có thể sống bên nhau trọn đời. Do vậy nguyên tắc để hạnh phúc là hai bên phải chấp nhận được sự khác biệt đến từ nửa kia trong giới hạn cho phép.

5 Giải quyết mâu thuẫn trên cơ sở tôn trọng nhau 
Khi đối mặt với những điều không ưng ý, các cặp đôi hạnh phúc thường sử dụng cách mềm dẻo để tiếp cận vấn đề. Cả hai sẽ cùng tranh luận với nhau, tuyệt đối không dùng lời lẽ cay cú để chỉ trích và càng không được dùng đến bạo lực. Sau đó, hai bên cùng học cách đón nhận sự phê bình và sửa sai. Không giữ thái độ bảo thủ và sẵn sàng thay đổi để hòa bình hóa mối quan hệ. Đây chính là cách giúp giữ gìn hạnh phúc gia đình. 

6 Thiết lập quy tắc gia đình 
Những gia đình hạnh phúc thường có quy tắc gia đình, mọi thành viên trong gia đình phải tuân theo để bảo vệ hạnh phúc chung. Như vợ/chồng không đi quá 11 giờ đêm. Cả gia đình sẽ đi ăn ngoài cùng nhau ít nhất 1 lần/tháng. Đàn ông khi đi chơi về muộn cần báo trước cho vợ… Khi bộ luật gia đình được ban hành, mọi thành viên trong gia đình buộc phải tuân theo để hình thành nếp nhà. Việc tôn trọng lẫn nhau đồng thời có quy tắc riêng sẽ giúp giữ gìn hạnh phúc của gia đình. 

7 Im lặng và lắng nghe 
Dù mọi chuyện có tồi tệ tới đâu thì bạn hãy cho đối phương cơ hội để giải thích mọi chuyện. hãy luôn giữ sự bình tĩnh để cùng nhau giải quyết các vấn đề. Điều này không hề dễ dàng chút nào nhất là khi cơn giận lên tới đỉnh điểm. Trong trường hợp này, hãy đợi đến khi cơn giận nguôi ngoai, cả hai sẽ có cái nhìn thấu đáo và cách giải quyết khôn ngoan hơn, tránh mắc phải sai lầm khiến hôn nhân có thể tan vỡ. Hãy im lặng và lắng nghe lời giải thích sẽ giúp cuộc sống của bạn hạnh phúc!

Bồ của chồng tới đòi phí… 'ngoại tình'

Tình cờ một ngày chị đọc được tin nhắn trong điện thoại của chồng, chị sững sờ…

Cặp bồ 3 năm vợ không biết
Lấy chồng, chị tưởng sẽ hạnh phúc viên mãn vì đó là cuộc tình đầu tiên của chị, cũng là cuộc tình cuối cùng vì đã kết thúc bằng một đám cưới hạnh phúc. Chồng chị thương yêu chị hết lòng, chiều chuộng chị suốt mấy năm qua dù chị mới chỉ sinh được hai cô công chúa. Chưa bao giờ chồng phàn nàn về chuyện sinh con trai con gái, chị thấy hạnh phúc vì điều đó. Vậy mà một ngày, chị phát hiện ra chồngngoại tình. Dù chị cũng đã gặp quá nhiều trường hợp như thế, cũng nghe nhiều người than phiền về chuyện chồng có người này người khác, nhưng chưa bao giờ chị nghĩ đó là người trong gia đình mình. Thế nên, chuyện của chồng chị là một cú sốc lớn.

Tình cờ một ngày chị đọc được tin nhắn trong điện thoại của chồng, đó là cái điện thoại riêng chị chưa từng nhìn thấy, chồng chị luôn để chế độ im lặng và giấu trong cốp xe hoặc túi xách. Tin nhắn mùi mẫn, ngọt ngào giống như của cặp đôi đang yêu nhau, thật lãng mạn tình cảm. Dù yêu chị nhưng từ ngày lấy chị, anh chưa từng dành cho chị những lời ngọt ngào và sự lãng mạn như thế. Chị biết, anh cũng thương yêu chị nhưng cách thể hiện của anh hoàn toàn khác.
Chị rõ ràng mọi chuyện, một cuộc nói chuyện thẳng thắn với chồng. Tính chị là thế, chị không thích chuyện gì nhập nhằng, cũng không thích cái gì cứ mơ hồ, chị cần làm rõ. Anh trả lời chị rõng rạc rằng anh có bồ được 3 năm, đó là thời gian sau khi anh chị cưới được 2 năm. Cuộc hôn nhân tưởng chừng như hạnh phúc đó lại bị xen ngang bởi một kẻ giấ mặt. Vậy là 3 năm qua anh và người đó đã ân ái mặn nồng không màng tới chị. Vậy những cử chỉ yêu thương anh dành cho chị là gì? Đọc những lời tình tứ yêu đương đó mà chị rùng mình, chồng chị đây sao?

Bồ đánh ghen với vợ đòi tiền bồi thường
2 tháng sau, một người đàn bà lạ mặt đến gõ của nhà anh chị. Chị đoán được ra người đó vì hình dáng ấy chị đa được nhìn trong điện thoại của anh. Trước đó, khi mọi chuyện bại lộ, chị đòi ly hôn hoặc là anh chọn chị hoặc là cô ta. Anh nói cho anh thêm thời gian để dàn xếp. Dù không muốn chấp nhận chuyện này nhưng còn 2 con nhỏ, chị không muốn các con phải khổ. Và có lẽ, thời gian anh cần chính là 2 tháng qua để giải quyết với người phụ nữ ấy.

Cô ta tới đòi tiền bồi thường, xông thẳng vào nhà không thèm chào chị, nói giọng rất đàn chị: “chồng chị ngoại tình với tôi 3 năm qua, tôi mất công chăm sóc, cung phụng còn cơm nước cho anh ta ăn, giờ anh ta nói bỏ tôi về với chị. Tôi đồng ý, vì tôi cũng chẳng còn thiết tha gì kiểu người vô ơn đó nữa. Nhưng chị đưa cho tôi 100 triệu, tôi sẽ đi ngay”. Nói rồi, cô ta gọi với chồng chị xuống vì đoán được anh đang ở trên nhà. Cô ta còn nói, nếu không đưa tiền thì sẽ đến tận nhà bố mẹ của chị, của chồng chị, thậm chí là cả cơ quan để tung tin này.

Chồng chị làm cơ quan nhà nước nên việc giữ thể diện danh dự rất quan trọng, còn ảnh hưởng tới các mối quan hệ và quyền hành. Nếu chuyện tới tai bố mẹ, chắc ông bà sẽ sốc lắm, rồi còn các con chị nữa, các cháu sẽ khổ sở vì chuyện của bố mẹ. Chị không muốn làm to chuyện này nhưng số tiền ấy thì làm sao đưa được. Ở đâu ra cái chuyện ngoại tình lại phải bồi thường? Anh ngoại tình, cô ta cũng ngoại tình, cả hai đều thỏa mãn, cớ gì anh phải đưa tiền cho cô ta. Mà bao nhiêu năm qua, đâu chỉ có mình chị ta chăm sóc chồng chắc chắn chồng cũng đưa tiền cho cô ta nhiều nhiều, và thường xuyên mua sắm quà cáp cho cô ta. Vậy mà còn đánh ghen kiểu này.

Hiện tại, chị chưa tìm ra cách gì để giải quyết, đúng là oan gia. Tại sao đàn ông tham lam, tại sao đàn ông luôn đòi hỏi, hám của lạ. Vậy tại sao đàn ông không chịu trách nhiệm về những chuyện này mà lại để cho người làm vợ như chị đau lòng?