Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Chồng giận vợ bỏ đi 10 ngày về tá hỏa thấy nhà đang dựng rạp cưới

Chị đâu có vừa, chị né được cái tát của anh, còn thuận tay vớ lấy cái chổi gần đó quật lia lịa vào người anh và đuổi ra khỏi nhà.
Ngày lấy chị về làm vợ, anh đã biết cuộc sống hôn nhân sẽ không êm đềm, vì chị không chỉ đanh đá mà còn chua ngoa và vô cùng đỏng đảnh nữa. 2 năm yêu nhau ai biết cũng đều trêu hai anh chị là cặp đôi “tiểu thư – đầy tớ” cũng vì chị tối ngày bắt nạt anh còn anh thì cam chịu bị đày đọa. Nhưng mà yêu rồi, biết làm sao, anh vẫn cương quyết lấy chị làm vợ.

Từ ngày làm vợ anh chị thay đổi hẳn tính nết, đảm đang, thục nữ hơn hẳn. Điều này khiến anh vô cùng bất ngờ, còn nghĩ có khi nào chị đi đường xong nhỡ va đập vào đầu nên đổi tính đổi nết không.

Sống với nhau 7 năm, con cái có đủ cả nếp cả tẻ, anh cũng đã quen với sự dịu dàng, chỉn chu của chị, không còn nhớ đến cô người yêu đanh đá ngày nào nữa. Anh lại dần dần trở thành một ông chồng gia trưởng, tối ngày cằn nhằn và đòi hỏi. Anh trở nên vô tâm, không cònquan tâm chiều chuộng vợ như trước nữa. Mỗi lần chị hỏi anh mua cái này cái nọ anh lại kêu ca chị tiêu xài hoang phí, có đôi khi anh để ý gương mặt thật buồn của vợ mình, có chạnh lòng một chút nhưng rồi thôi.
Từ ngày làm vợ anh chị thay đổi hẳn tính nết, đảm đang, thục nữ hơn hẳn. (ảnh minhhọa)
Hôm đó anh chị cãi nhau to, vì vợ giấu anh đem tiền cho em trai vay nóng. Em trai vợ anh vốn trước đây ăn chơi lêu lổng nên anh không ưa. Dù bây giờ cậu ta có tu chí làm ăn hơn nhưng vì ấn tượng xấu từ trước nên anh vẫn không có cảm tình. Biết chị lén cho vay đến hơn 60 triệu, anh giận tím mặt. Lúc cãi nhau vô tình động đến gia đình chị. Chị sững lại một chút rồi thẳng tay tát anh một cái. Anh biết mình lỡ lời nhưng bỗng dưng bị tát lại càng điên tiết, cũng vung tay định đánh lại chị. Nhưng chị đâu có vừa, chị né được cái tát của anh, còn thuận tay vớ lấy cái chổi gần đó quật lia lịa vào người anh và đuổi ra khỏi nhà.

Anh xách xe đi một mạch sang nhà bạn, cũng may ví tiền vẫn mang theo người, anh lại còn mới lĩnh lương nên chẳng phải sợ bố con thằng nào.

Ở nhà bạn 2-3 ngày thấy phiền phức, anh ra thuê nhà nghỉ ở. Anh tức anh ách vì chờ cả ngày chẳng có cuộc gọi nào từ chị. Anh kiểm tra facebook của chị, thấy còn đăng ảnhcheck-in sang chảnh mà càng thêm lộn ruột. Anh quyết đi luôn cho chị biết mặt.

Đến ngày thứ 10, tiền hết, người mệt, anh quyết định về nhà. 10 ngày thì cả 10 chị không thèm gọi điện cho anh, chỉ có duy nhất ngày thứ 7 có cái tin nhắn: “Còn sống không?”, anh nhắn lại: “Còn”, chị đáp: “Tốt!”. Thế là lại im lặng. Dù thế 10 ngày xa vợ xa con anh cũng thấy hối hận rồi, biết mình lỡ lời, biết mình cư xử không đúng, anh nhớ chị quayquắt nhưng vì sĩ diện nên cứ trì hoãn mãi.

Nào ngờ về đến nhà, từ xa anh đã thấy nhà mình có cái gì xanh xanh như rạp cưới. Anh chạy như bay về thì thấy đúng thế thật, cả phòng khách bày biện bàn ghế hệt cái đám cưới. Trên tường còn dán rành mạch tên vợ anh là cô dâu, chú rể thì đang bỏ trống. Anh cứ đừng tần ngần nhìn phòng khách nhà mình, không biết phải làm gì.
Chị từ trên nhà, mặc váy cô dâu thủng thẳng bước xuống (ảnh minh họa)
– Ơ tưởng đi luôn – Chị từ trên nhà, mặc váy cô dâu thủng thẳng bước xuống

– Cái gì thế này? Cô lấy ai đấy?

– Anh đi rồi tôi phải lấy chồng mới chứ, không thì mẹ con tôi ai lo

– Cô muốn lấy thì lấy à? Tôi vẫn là chồng cô đấy nhé!

– Cái thứ chồng gì mà đi biệt đến 10 ngày không thèm lo vợ con sống chết thế nào chứ? Tôi không cần loại chồng đấy. Anh đi thì đi luôn đi, nhà này muốn khuân gì thứ gì thì khuân. Nhanh còn kịp, không chồng mới tôi đến thấy lại khó xử ra.

– À được, tôi mà ra khỏi đây thì sống chết thế nào cũng phải mang theo 3 thứ.

– Đấy, thứ gì lấy luôn đi

– Cô – Anh chỉ vào chị: Và thằng Tít con Tẹt!

Thế là chị phì cười. Gớm, cưới xin gì, chị cố tình làm trò cho anh xem thôi. Cả 10 ngày qua ngày nào chỉ chả lượn qua cái nhà nghỉ của anh mấy bận xem anh thế này, thấy anh râu ria lởm chởm, quần áo lôi thôi chị cũng thương lắm mà muốn cho anh chừa đấy chứ. Biết tin anh về hôm nay chị mới lôi rạp ra dựng rồi giả vờ mặc váy cô dâu cho anh hốt hoảng mộtphen.
Nghe chị nói xong, anh thở phào nhẹ nhõm, lại đến chịu cô vợ lắm chiêu của mình. Thì ra móng vuốt của người phụ nữ chỉ tạm cất đi khi cô ấy làm mẹ làm vợ mà thôi, khi cần vẫn có thể lôi ra bất cứ lúc nào, mà khi đó thì cánh đàn ông chỉ có nước ôm gối mà khóc hận.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

'Hết bình xăng', vợ mới nhận ra tình yêu của chồng là vĩnh cửu

Mới hôm qua khi chồng nghe thấy vợ khen chồng đã đỏ mặt, rồi đi chỗ khác mỉm cười một mình.
Lúc đó, vợ chợt nhận ra, lâu nay vợ đã 'bỏ đói' tình yêu của chúng mình chồng ạ!

Vợ và chồng quen nhau trong một buổi chiều mùa hạ, khi đó chồng vào ký túc xá trường vợ đá bóng.

Sau buổi nói chuyện làm quen, mình đã nhắn tin cho nhau.
Cho tới một ngày mùa đông chồng chạy vào phòng vợ 'Mình đi ăn sáng đi'. Em còn chưa kịp nói gì chồng đã tiếp lời 'Vào thay quần áo rồi đi'.
Còn vợ lúc đó chỉ biết tủm tỉm cười.
Cứ thế sau gần 3 năm yêu nhau chúng mình đã có một đám cưới hạnh phúc trong sự vui mừng của gia đình hai bên.

Cuộc hôn nhân tưởng chừng đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng của hai bên ấy, đôi khi cũng rơi vào những khoảng lặng. Mà có lẽ, vợ là người vô tâm chưa hiểu được hết suy nghĩ của chồng.

Mỗi ngày trôi qua chồng đều dậy sớm, hỗ trợ vợ làm việc nhà, chăm con. Chồng chưa một lần kêu ca, phàn nàn về cuộc sống khó khăn này.

Chồng vẫn chăm chỉ kiếm tiền để lo cho cuộc sống của vợ chồng mình. Về đối nội đối ngoại khỏi phải nói, chồng luôn chu đáo trong mức chồng có thể làm.

Nhưng rồi, chính vợ lại là người phá vỡ nguyên tắc trong hôn nhân khi mỗi ngày vợ cảm thấy mình không được quan tâm đúng mực.
Vợ đã sai khi chỉ nhìn vào vật chất, quần áo, giày dép hay những thứ mà người ta có được.

Mỗi ngày vợ đều ghen tị với những người có chồng làm sếp mà quên đi rằng 'hạnh phúc đâu chỉ là những thứ nhìn thấy được'.
Chồng người ta đưa về nhiều tiền, nhưng lại đi biền biệt để vợ con ở nhà cô đơn vò võ, còn em có chồng ở bên mỗi ngày, chiếc xe em đi lúc nào cũng sáng bóng, bình luôn đầy xăng và thường xuyên được chồng đưa đi kiểm tra định kỳ thay dầu…

Tuy thế, em chưa một lần cảm ơn chồng vì những điều đó.
Em quá vô tâm khi chỉ chăm chăm bắt bẻ từng lỗi nhỏ của chồng nào là 'ở bẩn', 'suốt ngày chăm chăm điện thoại', 'kiếm tiền ít', 'đi làm về muộn'…Những lúc đó, chồng chỉ lặng im không nói gì.
Mới hôm kia, em còn hào hứng kể với chồng về việc em bị hết xăng giữa đường, có một cậu thanh niên đã phóng xe đi mua 50.000 đồng tiền xăng.

Em kể mãi như một sự cảm kích hàm ơn mà quên mất rằng 'chồng em còn làm nhiều hơn thế'.
Lúc đó, chồng cười nhưng nét mặt thoáng chút buồn. Có lẽ em chưa kịp nhận ra hết thì chồng đã đi lên phòng nằm xem tivi. Bữa cơm tối, tự tay chồng đã chuẩn bị mà nhà mình chưa kịp ăn.

Em chợt hiểu ra rằng, còn điều gì tuyệt vời hơn thế. Lẽ ra em thường xuyên nói lời yêu thương và cảm ơn chồng mình.
Bởi anh đã âm thầm làm cho em nhiều hơn thế. Anh đã lo lắng cho em như chính bản thân mình.

Giờ vợ đã hiểu được vợ ngốc nghếch, vợ sai rồi. Chồng hãy tha thứ cho vợ nhé! Với vợ, tình yêu của chồng là vĩnh cửu...

Từ - Bi - Hỉ - Xả : 4 chữ cần có trong tình yêu

Thích Nhất Hạnh đã kể một câu chuyện tình yêu: Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. 
Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?

Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản.Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, thiền sư kết luận.

Muốn thương phải hiểu
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.
Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?…” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

Tình dục và tình yêu
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!.

Phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con

"Đàn ông kết hôn chỉ có thêm chứ không mất, phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con...", chia sẻ của Cao Mai Quỳnh Trang đã có 47.000 người like.
Gia đình nhỏ của Quỳnh Trang - Ảnh: NVCC
Xuất hiện trên trang cá nhân từ chiều 26/10, đến nay, dòng trạng thái của Cao Mai Quỳnh Trang nói về thiệt thòi của phụ nữ trong hôn nhân đã thu hút được 47 nghìn lượt like, 31 nghìn lượt chia sẻ và hơn 1.500 ý kiến bình luận.

“Đàn ông kết hôn, chỉ có thêm chứ không mất!

Họ được còn cả ba mẹ gia đình, lại có thêm người vợ chăm lo phụ cho gia đình, sinh con đẻ cái cho mình, cùng mình phát triển sự nghiệp...

Phụ nữ cũng được sinh ra từ nỗi đau và máu của mẹ, cũng được nuôi dạy ăn học ngang mọi người, kết hôn rồi coi như mất gia đình, rời xa cha mẹ xóm làng. Ba mẹ ốm đau không thể chăm sóc, có điều kiện thì giúp cái này biếu cái kia, không có tiền thì lon gạo cũng không cho nổi! 

Phụ nữ kết hôn lãi mỗi đứa con, còn gần như mất đi mọi thứ: ba mẹ đẻ, thanh xuân, nhan sắc, sự tự do và quyền bình đẳng. Họ cũng kiếm tiền như chồng, lại phải thêm công việc nhà cửa, lại phải bầu bì sinh đẻ, nuôi dạy con cái.

Sau sinh, sức khoẻ lẫn sự trẻ trung của người vợ mất đi. Người chồng hiểu chuyện thì cho vợ tân trang ăn diện. Chồng tệ thì chê, chán và đi cặp bồ.

Kết hôn, phụ nữ phải rời xa những ngày tháng vui vẻ, tự do đi đâu đi đó, bớt vui chơi, bớt làm những thứ mình thích. Thay vào đó là áp lực từ chồng, từ con, từ gia đình chồng, bên nội bên ngoại... Người thương thì ít, kẻ ganh ghét đâm thọt thì bao vây...

Sống vui thì bị nói là vô lo vô nghĩ. Sống trầm uất thì bị chửi là "sướng thế có gì mà than, không biết điều". Kiếm ra tiền thì người ta bảo là nhờ chồng mà có. Không kiếm được tiền thì bị bảo là thứ ăn bám, gánh nặng cho đàn ông.

Làm tốt 10 lần thì không ai biết, không ai thấy. Sai sót vài lần thì bị nhắc tới nhắc lui. Mỗi lần có chuyện là đưa đầu ra hứng trọn tội lỗi.

Có bao nhiêu ông chồng thấy, hiểu được nỗi khổ, mệt mỏi, căng thẳng, buồn phiền mà vợ mình phải trải qua mỗi ngày. Có bao nhiêu ông chồng dám bảo vệ vợ như lời hứa trước khi cưới? Có bao nhiêu ông chồng chấp nhận rời xa gia đình lớn để xây dựng và bảo vệ cho gia đình nhỏ của mình trước sóng gió và mâu thuẫn? Có bao nhiêu ông chồng hiểu được ý nghĩa của cụm từ "khác máu tanh lòng", hiểu cảm giác cô độc giữa một "gia đình"? Có bao nhiêu?

Hay ông nào cũng muốn thêm mà không muốn bớt! Thà để vợ khổ chứ không để mình thiệt!

Mọi lời hứa trước hôn nhân đều màu hồng, bay bổng. Cái làm được trong hôn nhân mới là cái khẳng định bản lĩnh người làm chồng, làm cha.

Tôi đã thấy bao nhiêu đôi trẻ phải chia tay, bao nhiêu đứa trẻ phải sống trong thiếu thốn tình thương cha mẹ... Không phải vì do 2 người hết yêu nhau, mà là do không thể "tránh" và "không chịu tránh" những nguyên nhân gây tổn thương nhau trong cuộc sống!

Ai làm chồng làm vợ thì hãy nhớ. Hãy bảo vệ gia đình trước khi sóng gió ập tới. Cái cây bật gốc rồi thì không thể hồi sinh".

Tác giả của bài chia sẻ này lấy chồng được hơn hai năm, có con trai 2 tuổi, hiện là bà chủ của một quán cà phê tại Đà Nẵng. Cô cho biết cuộc sống gia đình của mình đang rất hạnh phúc. Trước nhiều ý kiến phản hồi về bài viết của mình, cô chia sẻ: "Đáng vui vì tâm sự của mình chạm được vào trái tim và cảm xúc nhiều người. Và đáng buồn cũng chính vì điều đấy! Tại sao lại nhiều phụ nữ cảm thấy "như đang nói thay lòng mình" như vậy? Vì quá nhiều người chồng không hiểu được nỗi lòng của họ hay vì họ đã trải qua những cảm xúc không mấy nhẹ nhàng như vậy”.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

CUỘC ĐỜI ĐAU THƯƠNG CỦA LOÀI CHIM YẾN

Có 1 lần lâu lắm rồi tôi có gặp người bạn nói ngày xưa ở VN trước năm 75 có lần ông trúng thầu để lấy tổ yến…
Sau lần đó ông giải nghệ luôn vì thấy ác độc quá…Ông nói tội lắm cô ơi…đôi khi phải vứt trứng yến hay chim non xuống biển để lấy tổ…Chim mẹ bay về quanh quẩn nơi tổ yến đã mất kêu thảm thiết lắm…Nghe ông nói mà tôi ứa nước mắt thương cho chim mẹ…
CHUYỆN CỦA CHIM YẾN
Câu chuyện ray rức lòng người.Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim trống…Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến.Yến, sống trung thành – chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.

Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến trống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.

Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có “nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.

Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.
Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.

Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn xác đẫm máu mang tên “Yến Sào”.

Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được một số giống người man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”…

Cuộc đời loài chim yến hiện nay thật quá thương tâm, vì lòng tham và sự tàn nhẫn của con người chưa từng giảm bớt…Hãy dừng lại việc nuôi yến, bán tổ yến cho đến tiêu thụ các sản phẩm từ chim yến.
Nhân nào quả đấy, nếu mình phá hoại nhà cửa của người ta, chia rẽ gia đình người ta, cướp đoạt cái mà chẳng phải thuộc về mình, ăn nuốt vật phẩm dựa trên máu, nước mắt và sinh mạng của chúng sanh thì tương lai gia đình mình, con cháu mình, và cá nhân mình chẳng lẽ không bị quả báo tương tự hay sao? 
Vì vậy: Trước khi làm điều gì, hãy nghĩ đến hậu quả của nó.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

“Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”

Hơn 1h sáng, cả Vân và Vũ đều không ngủ được. Vũ bắt đầu sờ soạng người Vân khiến cô giật bắn mình. Một hồi lâu, dường như không chịu đựng được, Vũ bèn thì thầm vào tai Vân: “Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”.
Vũ cứ nằng nặc đòi ở lại phòng Vân với lý do: “Trời mưa to, đường sá xa xôi anh ngại về lắm”. Vũ nhảy lên giường, lôi chăn ra đắp rồi nằm cố thủ một góc. Thấy người yêu làm vậy, Vân cứ như “ngồi trên đống lửa”, cô không muốn mấy người ở cùng dãy trọ xì xào bàn tán vì chuyện Vũ qua đêm ở đây, nhưng với tình cảnh hiện giờ, cô cũng không biết phải làm thế nào.

Vũ và Vân yêu nhau đã được 3 năm và cũng đã dự tính đến chuyện làm đám cưới. Tuy nhiên, Vân là cô gái cổ điển, bạn bè cô xem chuyện vào nhà nghỉ, “ăn cơm trước kẻng” là chuyện bình thường còn cô thì kiên quyết cự tuyệt. Thế nên việc đêm nay Vũ ở lại phòng khiến Vân vô cùng lo lắng.
Vũ tìm mọi cách để được ở lại với Vân (Ảnh minh họa)
- Anh trải đệm dưới đất mà nằm nhé. Em ngủ trên giường – Vân nói với Vũ sau một hồi tranh luận với người yêu.

- Em không thương anh gì cả. Để anh nằm trên giường cho đỡ lạnh chứ. Em không thấy trời mưa lạnh à?

- Chúng ta đã nhất trí việc không “ăn cơm trước kẻng” rồi còn gì? Anh làm thế là em ghét đấy.

- Anh nằm cùng chứ có “ăn” em đâu mà sợ. Nhé, nhé!

Rồi Vũ kéo Vân lên giường, lấy chăn cuộn tròn lại. Vân không biết làm gì khi đôi tay săn chắc của Vũ như gọng kìm siết chặt người cô lại. Vân đành chấp nhận nằm im thin thít trong vòng tay của Vũ.

Hơn 1h sáng, cả Vân và Vũ đều không ngủ được. Vũ bắt đầu sờ soạng người Vân khiến cô giật bắn mình. Một hồi lâu, dường như không chịu đựng được, Vũ bèn thì thầm vào tai Vân: “Đằng nào ta chẳng lấy nhau, cho anh đêm nay đi mà!”. Vân nghe thế thì hét lên đầy sợ hãi. Nhưng rồi tiếng mưa rơi mỗi lúc một mạnh, hơi thở nóng hổi của Vũ cứ phả thẳng vào gáy Vân khiến cô chùn bước. Rồi Vân cũng đành buông xuôi cho Vũ làm gì thì làm.

Sau cái hôm định mệnh đấy, Vân cứ lo ngay ngáy. Vũ thì có vẻ đắc thắng vì đã chinh phục được cô bạn gái nổi tiếng khó của mình. Nhiều ngày sau đó, Vũ cứ tìm cách ở lại phòng của Vân hoặc rủ rê Vân đi nhà nghỉ.

Tưởng rằng mọi chuyện êm xuôi, nào ngờ vào một sáng nọ, Vân hét lên thất thanh rồi cầm cái que thử thai có hiện 2 vạch ra cho Vũ xem. Cô khóc không thành tiếng vì sự cố bất ngờ này. Cứ nghĩ đến cảnh bố mẹ cô phát điên khi biết con gái có bầu trước là Vân đã run cầm cập. Kiểu gì rồi làng xóm cũng bàn ra tán vào cho mà xem.
Vũ bảo Vân rằng: “Có bầu thì cưới” (Ảnh minh họa)
Vũ thì chẳng thấy vấn đề gì to tát. Anh chỉ ôm người yêu vào lòng rồi nhẹ nhàng bảo: “Có bầu thì cưới. Em cứ cuống lên làm gì”. Nào ngờ sau khi Vũ về đặt vấn đề với gia đình thì mẹ anh bắt đi xem bói. Đến thầy bói thì ông ta lại bảo tuổi của anh phải đợi 5 tháng nữa mới cưới được. Vân nghe người yêu kể lại thì hốt hoảng. 5 tháng nữa thì bụng cô đã lùm lùm rồi, kiểu gì những người xung quanh cũng biết.

Thế nhưng trong thời gian Vân lo dưỡng thai, đợi ngày Vũ đến rước cô về dinh thì bố mẹ Vũ đã âm thầm tìm con dâu mới. Thì ra trong lần đi xem bói, ông thầy bói đã nói rằng, tuổi Vân và Vũ không hợp, lại mang bầu trước nên khi về làm dâu sẽ mang lại điềm gở cho gia đình Vũ. Do chưa biết thuyết phục con trai thế nào nên bố mẹ anh mới nói dối về thời gian làm đám cưới.

Đến lúc Vũ thấy bố mẹ dắt một cô gái về nhà, giới thiệu đây là con giám đốc công ty của bố anh và bắt anh làm quen thì Vũ mới giật mình. Thì ra bố mẹ anh đã tính sẵn đường đi nước bước mà lại giấu anh. Vũ giận lắm, anh kiên quyết bảo với bố mẹ rằng, ngoài Vân ra, anh sẽ không lấy ai hết.

Vũ đến phòng trọ của Vân, thấy cô đang khệ nệ đưa áo quần đi phơi. Nhìn cái dáng nhỏ bé, mệt mỏi của Vân, Vũ chợt chảy nước mắt. Vân đang mang trong mình giọt máu của anh, vì anh mà chịu khổ cực, anh không thể để cô chịu oan ức được. Nghĩ thế, Vũ chạy đến đỡ lấy mấy bộ áo quần trên tay người yêu rồi nói nhỏ vào tai Vân: “Tháng này mình làm đám cưới nhé, không phải đợi 5 tháng nữa đâu vợ à”.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Chồng tử tế mà không nuôi nổi vợ con thì cũng bỏ

Gần 10 năm chung sống, anh chưa mua nổi cho con hộp sữa, bộ quần áo vì không có tiền. Mọi chuyện anh đều phải ngửa tay xin tiền vợ.
Tôi cũng đã đắn đo rất nhiều, đấu tranh tư tưởng và đau khổ trước khi quyết định viết lá đơn ly hôn và đề nghị chồng kí. Khi nhìn vào tờ giấy đó, chồng tôi say xẩm mặt mày. Tôi né tránh không dám nhìn vào mặt anh vì tôi cũng cảm thấy phần nào thương chồng mình. Nhưng tôi không có cách nào khác. Tôi đã quá mệt mỏi khi lấy một người chồng ai ai cũng khen tốt tính, tử tế nhưng tiền làm không đủ tiền ăn cơm trưa.

Tôi nhớ ngày tôi cưới anh ai ai cũng bảo tôi số may. Tôi không có ngoại hình xinh xắn, thậm chí là xấu. Trong khi đó chồng tôi cao ráo, đẹp trai, vạm vỡ. Nhưng đó không phải là ưu điểm duy nhất của anh. Cái khiến anh được đánh giá cao chính là vì anh rất hiền lành, tốt bụng, biết điều sống. Tôi nghĩ thời buổi này tìm được người đàn ông như anh cũng không nhiều.
Hồi đó tôi cũng ái ngại khi quyết định cưới anh bởi vì thực sự chúng tôi có chênh lệch ngoại hình rất lớn. Tôi mặc cảm khi thấy mình kém sắc hơn chồng. Nhưng chính anh là người chủ động tấn công tôi. Rồi mọi người động viên, tôi quyết định cưới anh.

Không thể phủ nhận anh là người chồng lí tưởng. Về sống cùng nhau, từ lời ăn, tiếng nói đều rất nhã nhặn, tôi trọng vợ. Tôi sinh con xong anh cũng vẫn rất yêu thương vợ con. Ai cũng nghĩ tôi sung sướng lắm nhưng thực sự có những nỗi khổ tâm không nói được cùng ai.
Chúng tôi lấy nhau được gần 10 năm nhưng tôi chưa nhận được một đồng chồng đưa. Hàng tháng tiền anh kiếm được chỉ đủ xăng xe đi làm và ăn cơm trưa. Mỗi khi có công việc, đám cưới, đám ma là anh lại phải xin tiền vợ. Tôi nuôi con chưa bao giờ anh mua nổi cho con hộp sữa vì không có tiền.

Tới giờ con tôi đi học cấp 1, bố chưa bao giờ mua được cho con bộ quần áo, sách bút. Tôi không phải người tham lam, ích kỉ nhưng đã gần 10 năm chung sống anh không giúp được gì mẹ con tôi. Thậm chí các khoản chi tiêu của anh tôi cũng phải cáng đáng thêm. Tôi quá mệt mỏi vì người chồng tốt tính đấy nhưng chẳng giúp gì được cho vợ, cho con. Tôi đã cố chờ đợi, khuyên nhủ anh cố gắng cải thiện bản thân mình nhưng anh chẳng thay đổi gì, an phận với công việc chỉ mang lại khoản tiền đủ cho anh ăn cơm trưa và đi làm.

Tôi là người làm ra tiền, là người trụ cột chính trong nhà. Chồng tôi tốt, nhưng tốt mà làm gì nếu không nuôi nổi vợ, nổi con? Tôi có cảm giác năm xưa anh lấy tôi cũng vì anh thấy tôi có thể thay anh cáng đáng gia đình này.

Cân nhắc, đắn đo mãi cuối cùng tôi quyết định ly hôn. Tôi cũng nói rõ vì chúng tôi không phải đánh cãi, chửi nhau mà ly dị, nên sau khi đã đường ai nấy đi, chúng tôi vẫn là bạn bè, cùng nhau vun vén cho con. Tôi muốn tập trung toàn bộ sức lực lo cho con thay vì phải nuôi thêm một người chồng. Tôi biết quyết định này khiến anh và rất nhiều người bất ngờ nhưng tôi không còn cách nào khác cả.