Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

“Không có anh tôi lấy người khác, bố mẹ thì chỉ có một thôi!”

Mình vừa xách đồ về nhà ngoại cách đây 1 tuần. Nguyên do là cái sự quá quắt quá thể của chồng mình. 
Đúng là từ khi lấy nhau về đến giờ, chưa bao giờ mình thấy anh ta làm được một phần nhỏ những gì anh ta từng ngon ngọt hứa khi cầu hôn. Mình vốn dĩ định tốt nghiệp đại học rồi về quê kiếm việc để được ở gần bố mẹ nhưng chính anh ta đã cầu xin mình ở lại, hứa sẽ luôn yêu thương trân trọng mình.

Thế mà đây, làm vợ anh ta 3 năm, lần nào mình muốn về quê thăm bố mẹ anh ta cũng càu nhàu khó chịu. Mình sống cùng bố mẹ chồng, ông bà thì lạc hậu, lúc nào cũng khư khư quan niệm về nhà chồng thì phải theo chồng, làm dâu thì đừng mơ tưởng nay về quê mai về quê. Mình bực bội lắm. Mình đi làm dâu xa, rời bỏ tổ ấm, rời bỏ bố mẹ để bước vào một nơi hoàn toàn xa lạ. Đã không thông cảm cho mình thì thôi còn suốt ngày lấy đó làm lý do để chì chiết, đay nghiến.
Mình tự thấy mình là nàng dâu đảm. Từ khi có mình ở nhà, mẹ chồng chẳng mấy khi phải động tay động chân vào việc nhà. Những ngày nhà có giỗ hay công việc, mình cũng là người lo liệu đâu ra đó. Có lẽ ông bà không vừa lòng là vì đến giờ mình vẫn chưa có tin vui chăng? Nhưng đây đâu phải do mình, lần đi khám trước bác sỹ đã nói là do chồng rồi cơ mà!

Lại nhắc đến chồng, từ ngày biết bản thân có vấn đề, anh ta trở nên xấu tính hơn hẳn. Không chỉ ghen tuông, anh ta còn nhỏ mọn và ích kỷ đến mức không thể chịu đựng được. Chỉ cần mình chụp ảnh chung với đồng nghiệp nam nào đó thôi, anh ta sẽ lấy đó làm lý do để đay nghiến cả tuần trời. Lời lẽ của anh ta thì càng lúc càng khó nghe, gọi mình là gái, là đĩ đủ cả.

Cách đây 1 tuần, mình nói với chồng mình sẽ về quê độ 4-5 ngày vì bố mình mới ốm phải nhập viện. Lần đầu nghe mình nói anh ta ậm ừ. Thế rồi ngay hôm sau không hiểu vì sao anh ta lại không cho mình về nữa. Hỏi ra mới biết anh ta gọi điện về hỏi bố mình, bố mình nhập viện có 2 ngày rồi về nhà rồi. Thế là anh ta nghĩ mình nói dối, lấy lý do về quê để đi tằng tịu lăng nhăng. Anh ta còn bảo mình là loại con gái bất hiếu, trù bố mẹ ốm đau để nói dối chồng. Mình nghe mà tức phát khóc. Bố ốm hôm ấy mình chưa thể thu xếp về được nhưng giờ kể cả có là đã ở nhà rồi thì mình vẫn phải về xem thế nào chứ.

Tệ nhất là thấy mình bị chồng nói thế, bố mẹ chồng còn hùa vào nhiếc mắng mình. Mình thật không hiểu, vừa cách đây chưa đầy 4 tháng, mẹ chồng ốm, mình mình loay hoay trong viện trong khi con trai con dâu khác của bà thì không đoái hoài tới, bà kêu tủi thân này nọ. Giờ mình muốn phụng dưỡng bố mẹ đẻ thì là sai trái?

Đêm đó chồng mình đập tờ giấy ly hôn xuống bàn, quát to: “Nếu cô muốn đi thì ký vào đây rồi muốn đi đâu thì đi! Đừng tưởng cô làm vợ tôi mà được làm vương làm tướng. Tôi nói cho cô biết, làm dâu rồi đừng nghĩ muốn về nhà mẹ đẻ là được!”

Mình không kiếm chế được nữa mới tát anh ta một cái rồi nói lại: “Không có anh tôi lấy người khác, bố mẹ thì chỉ có một thôi!” rồi mình cầm bút ký roẹt cái đơn một cái trước sự sững sờ của chồng mình. Sáng sớm hôm sau mình xách vali ra khỏi nhà luôn.

1 tuần nay ở nhà, mình không thấy hối hận gì cả. Chồng mình gọi điện về mấy lần mình đều không thèm nghe máy. Nếu anh ta thực sự hối lỗi thì anh ta phải về đây mà đón mình ra, xin lỗi mình, xin lỗi cả bố mẹ mình nữa. Đằng nào đơn cũng ký rồi, thích thì bỏ, mình không cần loại chồng như thế!

Cái kết bất ngờ của ông chồng bỏ vợ đang sinh non để cứu người bị tai nạn trên đường!

“Tốt quá, cuối cùng chúng tôi cũng không làm trái lương tâm mình….”, nếu là bạn, bạn có làm được không?
Ở một thị trấn nhỏ xa xôi và hẻo lánh của thành phố Đông Luân Đôn – Nam Phi, có một đôi vợ chồng. Người chồng tên là George, người vợ tên là Helen. Anh George làm việc tại một nông trường ở phía Bắc thành phố. Hàng ngày anh đều đi sớm về muộn, còn Helen thì đang mang thai nên phải ở nhà an dưỡng.
Như thường lệ, hôm nay George lái chiếc xe Jeep ra khỏi nhà, nông trường cách nhà tới hơn 50 km, trên đường đến nông trường anh phải đi qua một đoạn đường núi rất dài. Đoạn đường núi này gập ghềnh và khó đi, hơn nữa xung quanh còn không có làng xóm, dân cư hoang vu. Khi George lái xe đến đoạn đường núi và từ từ cho xe chạy chậm lại thì đột nhiên điện thoại trong túi quần reo lên.

“George… anh nhanh về nhà đi, em đau bụng quá rồi, con của chúng ta có khả năng sinh non rồi…”.

Nghe vợ nói, George lập tức trở nên luống cuống, nhà của họ ở nơi vắng vẻ, ngay cả hàng xóm cũng không có một ai, lại cách xa bệnh viện, phải làm sao đây?

Lần trước Helen đã đến bệnh viện làm qua các kiểm tra, bác sĩ đã phỏng đoán Helen có thể sinh non hoặc khó sinh, không ngờ lại cách ngày sinh những hơn một tháng như vậy, phỏng đoán của bác sĩ đã đúng, George biết rõ nếu không kịp đưa vợ đến bệnh viện thì sẽ khó mà giữ được.

“Em yêu, đừng lo lắng, anh sẽ lập tức quay trở về ngay”, thời gian chính là mạng sống, George ném điện thoại vào xe và lập tức lái xe quay trở về.

Lúc này, đột nhiên có người ở phía sau hét to đuổi theo, rồi lại chạy nhào lên phía đầu xe, là một người đàn ông trung niên, người đàn ông với vẻ mặt thất thần cầu xin: “Anh bạn, tôi cầu xin anh, hãy cứu con trai tôi với!”.

Hóa ra người đàn ông này là Anthony, hôm nay thời tiết nắng ráo, anh ấy đã đưa vợ và con trai ra ngoại thành dạo chơi. Không ngờ, bất hạnh từ trên trời rơi xuống, xe của Anthony bị đứt phanh và lăn từ trên núi xuống khe núi, cậu con trai 9 tuổi của Anthony không thắt dây an toàn, giờ phút này sống hay chết còn chưa rõ, vợ Anthony chỉ bị chút trầy xước.

George biết rõ, từ đây còn cách thị trấn hơn 20 km nữa, nhưng nếu giờ anh về nhà chở vợ đi bệnh viện thị trấn thì sẽ mất rất nhiều thời gian đi lại! George lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nếu giúp đỡ Anthony, thì vợ anh sẽ bị nguy hiểm tính mạng, nhưng nếu trở về nhà đưa vợ đi viện trước thì con trai của Anthony có thể bị chết vì mất máu trong thời gian quá dài.

Ngay lúc George còn đang lưỡng lự, thì Anthony với hai đầu gối mềm nhũn mà quỳ trước xe cầu xin.

George thật sự cũng muốn nói cho Anthony biết rằng vợ mình cũng đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, nhưng George đã bước xuống xe, một tay kéo Anthony và nói: “Con trai của anh ở chỗ nào?”

Anthony lập tức đưa George đến một chỗ phía trước cách đó không xa, từ trên rìa đường núi nhìn xuống, quả nhiên có một chiếc xe nằm lật dưới khe núi, một bé trai đang nằm trên mặt đất. Hai người họ đi xuống, George cúi người xuống nhìn qua, toàn thân bé trai đẫm máu, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên là do mất máu quá nhiều, hơn nữa trên người và trên đùi có nhiều chỗ bị trọng thương vẫn đang không ngừng chảy máu, George chỉ nhìn liếc qua đã thấy không dám nhìn nữa rồi.

Anthony khóc nức nở nói với George: “Mặc dù đã gọi cấp cứu, nhưng mà xe cứu thương đến thì cũng mất một nửa thời gian đường đi, đến khi đó chỉ sợ con trai tôi không thể cứu được nữa rồi!”. Sau khi tai nạn xảy ra, hai vợ chồng Anthony chia nhau đi tìm kiếm, Anthony ở trên sườn núi còn vợ anh ta đi tìm thôn làng xung quanh để tìm xe cứu giúp.

George nghe xong, thầm kêu không ổn, anh biết rõ từ đây còn phải đi ngang qua một ngọn núi, nơi gần nhất chính là nhà của anh, ngoài họ ra cũng không có ai là hàng xóm quanh đây cả, chỉ anh là có xe.

“Mau bế con anh lên xe”, George nói to, trải qua một hồi đấu tranh suy nghĩ, cuối cùng anh ta cũng làm theo lựa chọn khó khăn này: cứu con của Anthony trước. Anh bạn Anthony vội vàng bế con trai và George nhanh chóng khởi động xe tiến thẳng tới bệnh viện.

George vừa lái xe, một tay cầm điện thoại, không ngừng gọi điện thoại về nhà, hy vọng có thể thông qua điện thoại mà động viên Helen cố sức chịu đựng. Ngay cuộc gọi đầu tiên, Helen đã bắt máy, tiếng rên rỉ đau đớn thống thiết của vợ như đâm vào tim George: “Anh đang ở đâu?”.

George cố nén nước mắt nói: “Em yêu, thực sự xin lỗi, em hãy cố sức chịu đựng thêm một lát nữa.”

Sau đó khoảng 10 phút, George lại gọi cuộc điện thoại thứ hai, giọng nói của Helen đã hoàn toàn yếu ớt rồi, George cố nén nước mắt, không ngừng nói qua điện thoại: “Em yêu, thứ lỗi cho anh, anh không thể thấy chết mà không cứu được, cầu xin thượng đế phù hộ...”

Nhờ được đưa đến viện kịp thời nên tính mạng con trai của Anthony được bảo toàn. Lúc này George mới có được chút trấn an, nhưng rất lo lắng về vợ. Lần thứ ba anh gọi điện về nhà, nhưng lần này không có ai nghe điện, nước mắt George trào ra, trong lòng biết rõ rằng không có người nghe tức là rất có thể Helen đã gặp chuyện không mong muốn rồi.

George như phát điên mà lao về nhà, Anthony cũng cố ý leo lên xe, George lao xe nhanh như chớp, vừa đến cổng nhà, hai người họ đột nhiên nghe thấy tiếng oa oa của trẻ con khóc.

George vội vã đi vào trước, chứng kiến một cảnh tượng như một bức tranh ngay trước mặt – vợ của anh, Helen đang bình an ngủ trên giường, trên người đang đắp chăn, đầu giường là một bé sơ sinh đáng yêu đã được quấn tã lót, bên cạnh giường là một người phụ nữ với vẻ mặt mệt mỏi đang nhẹ nhàng vỗ về đứa bé.

George vừa mừng vừa sợ, lúc này, Anthony cũng theo vào nhà, ôm chầm lấy người phụ nữ kia, xúc động mà nói với cô ấy: “Em à, chúng ta phải cảm tạ sự giúp đỡ của George, con trai của chúng ta được cứu rồi!”. Anthony nói lại đầu đuôi việc con trai được cứu như nào cho vợ nghe.

Hóa ra người phụ nữ kia chính là vợ của Anthony, Mary, một bác sĩ khoa sản, sau khi xảy ra tai nạn, cô đi tới đây để tìm xe cứu giúp. Vừa lúc đến cổng nhà George, nghe thấy tiếng rên rỉ thống khổ của Helen, liền đi vào xem một chút, phát hiện bào thai trong bụng Helen không xuôi, lại là sinh non, nếu không tiến hành hộ sinh một cách chuyên nghiệp và cẩn thận, chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

“Thực sự xin lỗi George”, Mary có chút áy nấy nói: “Lúc đó tôi rất khó khăn lựa chọn, không biết là cứu Helen trước hay là tiếp tục tìm xe để cứu con trai mình, cũng may cuối cùng tôi đã không chọn sai.”

George nước mắt trào ra, mặt đỏ lên: “Tôi mới phải nói lời xin lỗi, lúc Anthony cầu xin tôi giúp đỡ, tôi cũng đã rất lưỡng lự.”

“Nhưng cuối cùng chúng ta cũng đều không làm trái với lương tâm”, Anthony nói.

George cúi người nhìn Helen đã ngủ say, lại nhìn đứa con đáng yêu đang nằm ngoan trong lớp tã lót, cảm động mà nước mắt lưng tròng.

4 lý do ngọt ngào khiến đàn ông tự nguyện "Sợ Vợ"!

Hôm nay dc nghe vài câu chuyện anh em tâm sự về vợ và bạn bè nói về ông chồng, sau ngẫm nghĩ lại xin tâm sự với anh em nào đã, đang và sẽ có vợ chút suy nghĩ của bản thân:
là kỹ sư xây dựng nên tôi rất bận rộn, tuy nhiên vẫn đồng ý (muốn) làm những việc của vợ. khi hỏi con gái 17 tháng của tôi, nó sẽ trả lời
- ai tắm cho con... bố
- ai buộc tóc đẹp cho con... bố
- ai thay bỉm cho con... bố
- ai cho con ăn... bố
- ai hát ru con ngủ... bố
.........
khi làm các việc đó rồi các ông chồng đừng nên phán rằng "chỉ ở nhà trông con có j mà vất vả".

1/ Đàn ông 30% PHẢI sợ vợ
Vợ - phụ nữ luôn có những hành động và suy nghĩ mà quỷ thần không thể tính trước. Nếu không cẩn thận, bạn sẽ phải ôm hận cả đời vì điều mình đã làm với phụ nữ.
các cụ có câu "ĐỘC NHẤT PHỤ NHÂN TÂM" không sai đâu

2/ Đàn ông 30% phải nể vợ
- Vợ đẻ cho ta 1 đứa con, mang nặng 9 tháng 10 ngày, khi sinh cơn đau tính ra bằng gãy đôi chục cái xương sườn mà đàn ông nằm ngoài sự chịu đựng.
- Vợ thức đêm thức hôm, lo việc nhà, làm việc ngoài.
- Vợ chăm lo cho bố mẹ ta, cho ta, cho con ta, gánh vác giang sơn nhà chồng, mà vẫn đi làm như ta...
any more....more.... and more

3/ Đàn ông phải 30% tôn trọng vợ
- Phụ nữ sinh ra đã khổ, lớn lên vẫn khổ, lấy chồng vẫn khổ. Việc j phụ nữ cũng dính vào lo..lo...lo....
- Khổ thế vẫn chịu, vẫn lo.
- Đi làm về Vợ làm đủ thứ việc để ta nằm chơi, tắm, ăn cơm rồi đi ngủ.
more...more... and more...

4/ Đàn ông phải chia sẻ 10%
từ 3 điều trên, là đàn ông hãy chia sẻ công việc và cảm xúc với vợ.
ngoài ra, khi có bầu và sau sinh sức khỏe phụ nữ suy giảm trầm trọng, thức ăn vào người sản sinh ra sữa cho con gần hết, chưa tính chỉ làm việc bình thường vẫn làm cũng gây di chứng về sau (vd như bưng chậu quần áo k sao, sau sinh mà làm dẫn đến chứng đau lưng...)
PS: là người chồng, cha. đã nghe ng ta nói tôi sợ vợ khi : cho con ăn, tắm cho con, rửa ...ít, thay bỉm, ru ngủ..... (thiếu ti nữa là đủ). Nhưng hãy cảm nhận sự hạnh phúc đó, khi bạn có 1 gia đình và đừng để mất đi điều đó. (giơ ngón tay giữa vào những ông nói "tao đi làm về mà chưa có cơm thì chết với tao")....

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Đàn bà hư là đàn bà hạnh phúc

Ngày nay, khi gán chữ “hư” cho một người đàn bà, có khi lại ám chỉ một người đàn bà bản lĩnh. Cái bản lĩnh biết yêu thương, chìu chuộng bản thân.
1. Ngày mới quen nhau, gọi là “thuở hồng hoang”, anh người yêu gửi một tấm thiệp có ý dụ dỗ, bên trong in hình một đôi trai gái đứng nắm tay nhau, giữa họ có một đường thẳng mờ mờ và câu “there is a fi ne line between love and lust, lets jump back and forth over it” (có một đường ranh giới vô cùng mong manh giữa tình yêu và tình dục, thôi mình cứ cùng nhau bước qua bước lại nhé).
Hôm qua, ngồi với cô bạn, tán về chuyện đàn bà thế nào gọi là “hư” và những người đàn bà không phải “hư” thì có thật là “ngoan” hay không, tôi cho rằng, cũng y như tình yêu và tình dục, có một đường ranh giới vô cùng mù mờ giữa hai phạm trù đàn bà “hư” và đàn bà “ngoan”.

Người ta rất dễ dàng gán cho một ai đấy một thương hiệu, một cái tên, một nick, một hình tượng. Ngày xưa, nói đến đàn bà “hư”, người ta nghĩ ngay đến loại đàn bà đoảng, lẳng lơ, lười biếng.

Nhưng ngày nay, khi gán chữ “hư” cho một người đàn bà, có khi đấy lại ám chỉ một người đàn bà bản lĩnh. Cái bản lĩnh biết yêu thương và chìu chuộng bản thân, đặt mình lên trên tất cả những người khác. Cái bản lĩnh mang tính cách cực kỳ ích kỷ vô tư. Cái bản lĩnh của đàn ông.

2. Đọc trên facebook, hai cô bạn kể câu chuyện của cùng một ngày, trời Sài Gòn mưa tầm tã từ sáng sớm đến chiều tối. Một cô còn lười biếng ngủ trong chăn ấm, thì anh chồng khều thức dậy, nói “Hay là em lấy xe hơi chở con đi học đi, anh thấy mưa kiểu này chắc đường ngập nước, đi xe máy không tiện lắm”.

Cô ngái ngủ thò mặt ra khỏi chăn, lẩm bẩm “Thôi anh tự xoay sở đi”. Khoảng một tiếng sau cô thức dậy, mọi việc đã đâu vào đấy. Cô tự cho rằng, đàn bà thỉnh thoảng cũng phải hư một chút để đàn ông có cơ hội thể hiện khả năng của họ.

Một cô khác, viết một đoạn văn ngắn, kể chuyện buổi tối cô lái xe hơi, vượt những con đường ngập nước lên quá nửa bánh xe. Xe cô kẹt cứng, mưa xối xả không nhìn thấy đường, chỉ loang loáng đèn xe trong màn tối.

Cô run sợ, hồi hộp và ấm ức đi đón con về, trong lúc đó chồng cô đang ngồi với bạn bè ở quán nhậu. Rõ ràng cô thuộc loại đàn bà “ngoan”, giỏi việc nước đảm việc nhà cho chồng tà tà thư giãn. Nhưng, cũng rõ ràng là cô cảm thấy bất công, ba phần tức tối bảy phần tủi thân.

Tôi nhớ những tháng ngày tuyệt “ngoan” của mình khi còn chung sống với chồng. Quản lý ba công ty. Coi sóc việc nhà. Lo cho con. Một năm tổ chức bốn tiệc lớn cho các hội hè.

Chồng lại là người đãng trí, thường xuyên quên. Có thể lên xe ra phi trường rồi gọi về bảo quên hộ chiếu. Sang đến Thái Lan rồi gọi về nói quên mang ví tiền theo. Để quên điện thoại trên taxi mỗi năm ít nhất vài lần. Đi ăn tiệm bằng xe gắn máy, khi ra về ngoắc taxi leo lên tỉnh queo.

Đi làm bằng taxi, khuya rời công ty, đến đập cửa chỗ gửi xe quen để lấy chiếc xe gắn máy ngày đó không hề gửi. Vì vậy, tôi tập cho mình cái tính phải chú ý và nhớ những gì anh không nhớ.

Tôi là bộ nhớ của anh. Anh chỉ cần liếc sang một góc nào là tôi biết anh cần thứ gì, chỉ chỗ hoặc lấy đưa cho anh ngay. Anh về đến nhà, đặt chìa khóa, bóp tiền, cặp da chỗ nào là tôi ghi nhớ, sáng hôm sau anh hỏi là lấy đưa ngay.

Những số điện thoại anh cần tôi có thể đọc vanh vách ngay lập tức. Những khách hàng đối tác làm việc, tôi đọc tên họ chức vụ và tính cách của họ cho anh nghe trước mỗi buổi họp. Lâu dần, cả hai chúng tôi đều quen với những việc này, không ai cảm thấy có gì đặc biệt hay cố gắng.
Nhưng như thế là không đủ. Những người chồng có vợ “ngoan” còn cần có thêm các cô tình nhân “hư” để cân bằng cuộc sống của họ. Họ thích sự ngạc nhiên bất ngờ phát sinh giữa sự quen thuộc đến nhàm chán này.

Thời gian sắp chia tay, tôi từ bỏ thói quen đó như trút một chiếc gánh trước giờ không thấy nặng. Thế mà lại có cảm giác vô cùng nhẹ nhõm. Mỗi lần anh hỏi tôi để kiếm một vật gì đấy trong nhà, tôi trả lời “không biết”.

Những lần đầu nói “không biết”, tôi có cảm giác khó chịu, tội lỗi, hư đốn, nhưng càng về sau càng thoải mái, không còn những cảm giác đấy nữa. Chỉ có hai chữ như thế mà anh sững sờ và tôi ngạc nhiên với chính mình. Anh bảo “Sao dạo này hư thế, không quan tâm chú ý gì cả”.

Tôi đã từ đàn bà “ngoan” bước sang làn vạch đàn bà “hư” như thế đấy. Và từ đó về sau, cho đến nay, tôi chưa từng quay trở lại phạm trù đàn bà “ngoan”. Tôi đã học thuộc lòng bản lĩnh đàn ông.

3. Đàn bà biết cách “hư” thường vui vẻ hạnh phúc hơn đàn bà “ngoan”. Cuộc đời nuốt mất 20 năm để tôi có thể rút ra kết luận như thế.

Cứ nhìn đàn ông đi, trên đời này có một loại động vật biết nói nào ích kỷ một cách vô tư như họ đâu. Vì họ đã từ rất lâu rồi nhìn nhận mình nằm trong phạm trù “hư hỏng”.

Khi người ta đã định nghĩa bản năng, tính cách của chính họ một cách sẵn sàng và hân hoan như thế rồi, xã hội chỉ còn cách chấp nhận, thỉnh thoảng lại tôn vinh.

Và, đàn bà chỉ còn cách hoặc sống độc thân, hoặc lên facebook viết status trách móc, hoặc đàn bà trở thành đàn ông: ích kỷ và hư y như họ. Để rồi đàn bà trở nên vui vẻ, hạnh phúc, vô tư, thong dong như họ.

Vì, trong các cuộc nhậu, đàn ông thường nói “Khi người đàn bà của tôi vui là tôi vui”. Khi đàn bà vui, họ có khả năng lan truyền niềm vui của mình sang những người chung quanh một cách nhanh chóng.

Và thế là câu chuyện cổ tích sẽ có thật: hai người chung sống hạnh phúc với nhau mãi mãi.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Tranh cãi về sự khác nhau của chú rể Việt và Tây khi đưa cô dâu đi thử váy cưới

Kể lại câu chuyện ngọt ngào của chàng trai Tây đi cùng vợ đến thử váy cưới, cô gái đã khiến nhiều chị em "ngây ngất", ôm mộng lấy chồng Tây. Nhiều tranh cãi quanh bài viết về sự khác nhau trong thái độ và cảm xúc của chú rể Việt và Tây khi cùng vợ đi thử váy cưới.
Chuyện lấy chồng Tây không còn là việc hiếm của nhiều cô gái Việt, và việc so sánh đàn ông Tây với đàn ông Việt không phải chuyện mới, nhưng luôn là chủ đề gây tranh cãi. Mới đây, một cô gái xinh đẹp lại khơi dậy cuộc tranh luận này khi đăng tải trên trang cá nhân của mình câu chuyện về một chú rể Tây ngọt ngào, chồng của một cô gái Việt, khiến nhiều chị em ngây ngất vì anh chồng lý tưởng.

Cô gái xinh đẹp, chủ một cửa hàng váy cưới ở Hà Nội, nơi cặp chồng Tây, vợ Việt đến thử váy cưới viết trên trang cá nhân:

"Đàn ông mỗi nơi mỗi khác
Tự nhiên nằm không ngủ được lại nghĩ đến đôi vợ chồng tối nay qua mua váy cưới.
Anh là người nước ngoài lấy bạn ý một cô gái người Việt Nam không hề xinh thậm chí có thể nói là "không đẹp" với vóc người nhỏ nhắn, ăn mặc giản dị. Hai người lấy nhau rồi, đã chụp ảnh cưới rồi và giờ về Việt Nam cưới lại lần nữa. Cô dâu là người mang một màu sắc mà có thể nói không thể nào so sánh được với những nhan sắc khác.

Thế mà, suốt cả buổi những lời mình nghe được từ anh chồng đều là " my love, i love u", "my love, woa. u're so beautiful ", "my love, yes, yes". Ngay cả cách anh ý nhìn cô bạn ý, cái cách mà ánh mắt ấm áp chỉ quan tâm đến một mình cô ý xong nói nhẹ nhàng, kiểu ko để ý đến mình thậm chí có nhìn cũng rất lịch sự, xong bạn gái ý muốn gì anh ý cũng làm hết, muốn mua gì cũng được, muốn chọn gì cũng được. Cái cách mà anh ý gật đầu nhẹ nhàng xong 10 câu nói ra đến 9 câu nói "em là người đẹp nhất, anh tự hào về em" và kiên nhẫn đợi cô ý mấy tiếng đồng hồ liền, cái cách anh ý trả tiền cho những gì cô ý thích mà không tỏ vẻ khó chịu, ánh mắt đấy là ánh mắt hạnh phúc. Lúc đấy mình cũng bị hạnh phúc theo luôn ý.

Thế mới nói đàn ông nước ngoài khác đàn ông Việt Nam nhiều nhất là ngay trong cách cư xử. Mình đã gặp rất nhiều chú rể Việt Nam đưa cô dâu đến thử nhưng cả buổi chỉ cắm mặt vào điện thoại bấm bấm rồi ừ ừ qua loa, mình lại cũng bắt gặp những chú rể ngồi đợi mà nhấp nhổm không yên xong giục giã, mình cũng bắt gặp những chú rể nhìn vợ sắp cưới của mình trong ánh mắt béo thế (gầy thế) mặc gì cũng không đẹp xong quay ra nhìn cái con chủ ở đấy là mình đây với ánh mắt kiểu không thấy vợ ở đấy, và mình cũng bắt gặp những cô dâu khệ nệ một mình ôm bụng đến chọn váy một mình mà không có chú rể.

Ở nước ngoài người ta hay lắm lúc nào đàn bà cũng được yêu nhất, thương nhất, tôn trọng nhất, nâng niu nhất. Còn ở Việt Nam đàn bà luôn xếp sau đàn ông và sau cái định kiến muôn đời không thay đổi được, luôn sống và hi sinh vì chồng mình, còn chồng mình có vì mình không thì có lẽ là câu hỏi là ai cũng luôn tự hỏi trong đầu.

Xinh đẹp, thông mình cũng không bằng may mắn. Chọn đúng chồng là hạnh phúc, chọn sai cuộc sống là những tháng ngày buồn nhiều hơn vui mà vẫn gắng gượng.

Cứ như thế này bảo sao không muốn mang giống nòi của mình sang nước ngoài để duy trì và bảo tồn chứ, nhìn từ gương bạn bè xung quanh, hay từ người trong gia đình đều chỉ muốn nói một câu "đàn ông nhiều người vẫn còn kém về cư xử và ăn nói nhiều lắm" . Đàn ông Việt mà bớt sĩ diện, bớt gia trưởng chắc con gái chúng mình sẽ hạnh phúc lắm!"
Status so sánh đàn ông Tây, đàn ông Việt được chú ý trên mạng xã hội.
Sự ngọt ngào, quan tâm đến vợ của chú rể Tây khiến những chị em theo dõi câu chuyện này mê mệt, không tiếc lời ca ngợi anh chàng "chồng nhà người ta" này. Không ít phụ nữ còn lộ liễu "dằn mặt" người yêu, chồng tương lai bằng cách tag hẳn tên họ dưới câu chuyện này. Nhiều chị em đồng tình, cách so sánh của cô gái này hoàn toàn đúng, và với những phụ nữ Việt hiện đại, việc họ thích lấy chồng Tây không phải là một xu hướng sính ngoại, mà là vì nhiều chàng trai ngoại quốc biết cách chăm sóc, tinh tế trong ứng xử với phụ nữ hơn những anh chàng người Việt mà họ gặp.

Nick Tâm Đặng cho rằng: “Đàn ông Tây hơn đàn ông Việt ở cách cư xử và lời nói đối với phụ nữ . Bởi thế bọn con trai bây giờ đừng bao giờ mở miệng bảo con gái hám chồng Tây nha!”. Facebooker Đào Hồng cũng tỏ ra tâm đắc với những so sánh đàn ông Tây - đàn ông Việt: “Chuẩn luôn! Mình cũng gặp qua bao nhiêu đôi đi mua chăn ga gối cho hôm cưới, vợ thì hào hứng các kiểu, chồng thì ngoảnh mặt làm ngơ, hỏi thì cứ ừ ừ xong tiếp tục công việc, trả lời cho có, mình thích như nào thì kệ mình. Chán luôn! Thế thà đi một mình cho nhanh, dắt thêm của nợ mua bực vào người”.
Bức ảnh được chủ tiệm áo cưới chia sẻ khiến nhiều người ghen tị với cô dâu.
Tuy nhiên, không ít người phản ứng trước những so sánh phiến diện của cô gái chủ cửa hàng áo cưới. Nhiều chàng trai đã "nổi đóa" khi phái mạnh Việt bị so sánh, như nick William Hoàng chẳng hạn. Anh chàng cho rằng, không thể đánh giá mối quan hệ cũng như sự tuyệt vời của ai đó chỉ qua một lần gặp và một bức ảnh chụp.

Một dân mạng bình luận gai góc về chuyện phụ nữ có nên nhìn vào những người lấy chồng Tây được hạnh phúc để mơ mộng hay không.

Nhiều người cũng cho rằng, quan điểm phụ nữ là để yêu thương là chính xác, nhưng không có nghĩa chỉ có đàn ông Tây mới đem lại hạnh phúc cho phụ nữ. Nick Bùi Linh bình luận: “Cũng tuỳ người, chồng mình so với anh chồng nước ngoài kia cũng không có thua kém tí nào. Thế mới bảo phụ nữ thông minh xinh đẹp không bằng may mắn. Bản thân mình không thích lấy người nước ngoài, phải xa gia đình, xa quê hương, bất đồng ngôn ngữ. Đàn ông Việt Nam tuy có hơi gia trưởng (cái này tùy người thôi, chồng mình không hề bị cái tính này) nhưng đàn ông Việt biết kiềm chế, khi đi ăn đàn ông luôn là người trả tất cả cho bạn, thậm chí lấy nhau về tiền bạc để vợ nắm hết, còn đàn ông nước ngoài thì không, ăn uống xem phim 50/50 sòng phẳng, lấy nhau về rồi cũng vậy thôi. Ở đâu cũng có người này người kia, nếu mà so sánh đàn ông nước ngoài và đàn ông Việt thì không nên vì nó giống như là đi so đàn ông với đàn bà vậy!”

Nêu ý kiến tương tự, nick Jenny Phạm cho rằng: “Điều hạnh phúc của người con gái là khi tìm được một người đàn ông biết tôn trọng, yêu thương và nuông chiều họ thôi. Đời con gái sướng hay khổ là ở cái cách mà người đàn ông đối xử với họ chứ không phải ở vật chất tiền tài mà anh mang về cho vợ. Có yêu thương nhau thì khó khăn khổ cực mấy cũng có thể vượt qua”, hay như nick Phan Tường An viết: “Không so sánh về Tây ta, mà ở góc nhìn xã hội thì thực tế vậy, tìm được người chồng mà lúc nào em cũng là nhất thì dù sống với nhau không suốt đời cũng thấy vui, chứ bên nhau suốt đời mà mình phải chịu đựng, phải hy sinh thì chán lắm. Thử hỏi, cha mẹ sinh mình ra còn không muốn thấy cảnh đó, cớ sao phải tự đọa đày bản thân làm gì?”

Ở một khía cạnh khác, Facebooker Lương Thị Hồng Anh cho rằng: “Muốn đàn ông Việt Nam đời sau được tốt, thì mẹ nào có con trai nên hướng cho con biết yêu và trân trọng chăm sóc quan tâm phụ nữ từ nhỏ , thì may ra có hy vọng tương lai có những người đàn ông Tây hoá được. Chứ ngồi mong xong vẫn dạy con trai theo cách truyền thống, trai là nhất, trai là bố tướng thì làm sao nó biết yêu thương phụ nữ được? Mà cơ bản vẫn trọng nam khinh nữ mong đẻ con trai hơn thì không cải thiện được. Bản thân cá nhân không thay đổi tư tưởng thì đòi hỏi làm sao đàn ông cả một nền văn hoá thay đổi”. Ý kiến này nhận được nhiều sự đồng tình của chị em.

Chồng tốt là không cần yêu - Chỉ cần biết chiều, biết lo!

EM SẼ LẤY CHỒNG - MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG EM KHÔNG YÊU!
18t... Em lao vào yêu như điên dại, mặc kệ bố mẹ ngăn cấm, mặc kệ xã hội chỉ trích... Bất cần mọi thứ & chỉ cần anh...

21t... Em có bầu... Thật khó khăn để quyết định giữ con lại... Sau trên dưới 10 lần lên lên xuống xuống... Đến tận cửa phòng sản rồi e vẫn bật khóc quay về... & em giữ con!

22t... E sinh con... Không thể sinh thường vì cơ thể quá non nớt, quá yếu.. Sau 2 ngày đau đớn ngất lên ngất xuống, con em đã chào đời - bằng phương pháp mổ cấp cứu ( vì e kiệt sức )....
23t... Vượt qua mọi rào cản mọi khó khăn ( như phim HQ í ) ... Em & a được chấp nhận.. Những tưởng mọi khó khăn đã qua... Em sẽ có một gia đình hạnh phúc.. Ấm cúng - sau hàng loạt những hi sinh của em.. Đánh đổi tương lai... Đánh đổi danh dự... Đánh đổi tự trọng.... & cuối cùng mình vẫn xa nhau... Em ko còn gia đình ấm cúng ấy nữa... Cũng chẳng còn ước mơ.. Chẳng còn hoài bão như xưa... Em trở thành một bà mẹ đơn thân!!! Điều mà bất kì cô gái trẻ nào cũng vô cùng sợ hãi... 

24t... Sau một năm dằn vặt.. Một năm đau khổ.. Một năm đắm chìm vào u uất.. Một năm chui trong cái vỏ bọc do chính mình tạo ra... Có lẽ là do xấu hổ... Do sợ người khác chê cười... E bắt đầu biết vui! Ban đầu chỉ là niềm vui gượng gạo.. Chỉ là những nụ cười xã giao.. chỉ là những cuộc nói chuyện vu vơ nhưng hờ hững.. E bắt đầu biết để í đến ai đó...!!!

Em thử bước ra khỏi cái vỏ của chính mình, em nói chuyện.. Em đi chơi.. Em làm mọi thứ e thích.. Nói mọi điều e muốn.. & e thử nói chuyện với ai đó, Thử đi coffee, xem phim, du lịch & e chợt nhận ra một điều.. Họ luôn có suy nghĩ.. Em là lựa chọn của họ =)))) cứ như là họ đã ban cho bà mẹ đơn thân này một cơ hội trời cho )
Họ coi e như một kẻ thất bại.. Thiếu thốn tình cảm.. Thèm khát thể xác =))) &:

E xin phép được cười khẩy & vẩy vài dòng cho cái "lũ đàn ông" nông cạn nghĩ rằng em như thế! 
Xin lỗi nhưng những "thằng" như các anh cần biết rằng các anh chỉ là những "sự lựa chọn" là do em từ bỏ & e "chọn lựa lại" chứ ko phải do em ko tốt mà bị ruồng bỏ!!!! 

Đừng coi phụ nữ là "đồ chơi"... Thích thì dùng ko thích thì bỏ.. Đừng coi người phụ nữ đã qua một lần đò là người có thể coi thường... Là cần cái thứ tình cảm kiểu "ban phát" kiểu "ơn huệ" )))

Đừng quên rằng chính các anh cũng có thể trở thành "đồ chơi" cho phụ nữ!!! & đã rồi đấy!!! ^^
Em đâu còn là mấy đứa con gái chíp chíp nghe vài lời ong bướm mật ngọt, nhận vài ba đôi giầy vài ba cái túi xách rẻ tiền & mấy bộ đồ chợ là sẵn sàng nằm ngửa? 

Em là mẹ! Một bà mẹ rồi đấy! Các anh nghĩ rằng qua bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu cay đắng tủi nhục.. Em vẫn còn NGU như trước ?!?!? =))) vẫn lao đầu vào yêu điên dại.. Vẫn lao đầu vào dâng hiến tất cả như xưa? Haha.. Nhầm to rồi.. Quá sai lầm rồi.. LOVE IS NOT FREE!!! Con gái có cái giá của con gái & đàn bà cũng có cái giá của họ!!!!

Phải! Em thích tiền!!! Nhưng...
Em không phải đứa con gái ỉ lại! Không phải đứa con gái thực dụng.. E hoàn toàn độc lập.. Hoàn toàn có thể đứng vững trên đôi chân của mình.. Mà cụ thể là em tự kiếm được tiền & có thể tự làm đại gia cho chính em!!! Em ko quá giàu nhưng cũng chẳng nghèo đến mức phải vì tiền mà làm "trò vui" cho người khác ) ừ a nhiều tiền nhiều của, Cac a quyền cao chức trọng.. Người ta sợ cac a ng ta nể cac a.. Nên các a mặc định cho mình là tất cả - là cái rốn của vũ trụ 😂😂😂 là có quyền để "chọn" em!!!! Tỉnh lại đi!!!!!!! EM MỚI LÀ NGƯỜI LÀM CHỦ CUỘC CHƠI!!!!

Khi một mối nhân duyên kết thúc nghĩa là có một mối nhân duyên khác đang đợi chờ!!!! Em chưa bao giờ mất tự tin rằng không có một người tốt dành cho em trong vô vàn đàn ông ấy... Nhưng.. Có ai cấm thử đâu ^^ Em sẽ chọn lựa... Chọn lựa một NGƯỜI ĐÀN ÔNG mà EM KHÔNG YÊU nhưng yêu em nhiều & chiều em hết mức! Đấy mới là người đàn ông tốt để lấy làm chồng!!!! 

Con gái ạ, cả cuộc đời người con gái. Sướng hay khổ chính là do việc chọn chồng!!! Nếu bạn còn trẻ.. Hãy cứ yêu đi... Yêu cho đến khi cảm thấy mỏi mệt.. Cảm thấy chán yêu thì thôi... Đến lúc đó, hãy tìm một người tốt.. Yêu mình thực sự.. Coi mình là tất cả & làm tất cả cho mình... Kể cả là kinh tế hay tình cảm... Đừng bao giờ sợ xã hội đánh giá - thiên hạ chê bai!!! Người ta ko cho cơm mình ăn.. Ko cho áo mình mặc.. Cớ sao phải để tâm mấy thứ lời lẽ ngắn học kiểu G-A-T-O ^^

P/s: tóm lại không ai yêu thương mình bằng chính bản thân mình hết! Đã là phụ nữ thì phải đẹp! Cứ đẹp đi rồi tính tiếp!!! Còn đàn ông - sinh ra là để yêu chiều phụ nữ .. Đừng quá yêu ai & đừng dại khờ mà yêu đương mù quáng.. Đừng để bản thân mình thiệt!!! Bao giờ cũng nên để cho mình một lối thoát.. Bởi cái thứ ngọt ngào nhất cũng chính là thứ cay đắng nhất - tình yêu ^^ không bao giờ là mãi mãi.. Nhan sắc có hạn, thời gian không nhiều.. Nếu cứ điêu đứng vì yêu, liệu bao giờ mới ổn????!! ^^ 

Đàn ông đánh vợ là… Đồ hèn! Rất hèn!

Anh chồng giờ tay lên định tát vợ một cái thì cô vợ vênh mặt, giọng sang sảng:
- Này, anh dám đánh tôi à? Anh không nhớ từng thề thốt với tôi rằng, cả đời này anh sẽ không bao giờ đánh tôi sao?

- Thề chỉ là thề, còn láo thì vẫn phải đánh.

- Thế hóa ra anh là kẻ ăn không nói có!
“Bốp”, lại một cái tát như trời giáng xuống mặt chị. Chị vợ không làm gì được, cũng đành ngậm đắng nuốt cay, chả lẽ lại đánh lại chồng. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, đầy uất ức.

Vợ chồng chị cãi nhau đã chẳng còn là chuyện lạ lẫm gì đối với hàng xóm láng giềng. Nhưng có gì thì vợ chồng thường đóng cửa bảo nhau, nên sau những câu cãi vã là chuyện gì người ta cũng không biết. Chỉ là lần này, anh đã tát chị ngay trước sân, để bao nhiêu người nghe thấy tiếng khóc của chị. Nhưng chẳng ai can thiệp, vì đó không phải chuyện của người ta.

Tôi cũng thường nhắc chồng tôi rằng, đàn bà dù có thế nào thì đàn ông cũng không nên đánh họ. Vì nếu như chồng giơ tay lên tát vợ được một lần thì sẽ có những lần sau. Tôi đã thống nhất với chồng, nếu như anh đánh tôi một lần, chỉ cần một lần duy nhất thôi, nhất định tôi sẽ không nhân nhượng. Và chuyện gì xảy ra sau đó thì anh đừng trách tôi vô tình. Vợ chồng cãi nhau thế nào cũng được, tranh luận thế nào cũng được nhưng dùng vũ lực thì nhất định không thể.

Chồng tôi cũng đồng ý như vậy. Và anh cho rằng, đàn ông mà đánh phụ nữ là hèn. Chẳng biết ai đúng ai sai, chỉ cần nhìn gương mặt thâm tím của người vợ là người khác có thể phán xét không hay về các anh chồng. Ai bảo các anh sinh ra là phái mạnh. Phái mạnh thì vĩnh viễn không được ra đòn với phái yếu.

Người ngoài cũng khó can thiệp vào những chuyện như thế này. Vì bản thân người vợ cũng không muốn làm to chuyện khi mà gia đình họ vẫn còn là một ‘mái ấm’. Vì sao những câu chuyện bạo lực vẫn tiếp diễn, lý do chính là bởi người vợ. Họ thường cam chịu, thường nói dối khi bị phát hiện. Họ nghĩ, nhẫn nhịn là tốt nhất, sống vì con là hơn hết. Nhưng các ông chồng nào hiểu điều đó, họ càng được đà càng lấn tới.

Sự hi sinh của người phụ nữ với gia đình là vô cùng lớn lao. Lấy chồng, phục vụ nhà chồng, chăm chồng, sinh con cho chồng. Rồi họ lại quần quật tối ngày vào bếp nấu nướng, lại chăm con. Đến bản thân mình họ cũng quên mất. Họ quên mất mình của thời thanh niên, trẻ trung năng động. Họ cũng không còn có được thời gian và cơ hội để gặp gỡ những mối quan hệ cũ. Nhưng lại ít có người đàn ông nào hiểu được tâm ý của vợ mình.

Đàn ông, nhiều người thường tỏ ra mình mạnh mẽ, mình là trụ cột gia đình bằng cách dạy vợ. Và những trận đòn đôi khi lại để ngụy biện cho việc mình là đàn ông, phải cho vợ biết tay, phải cho vợ biết tôn ti trật tự, có trên có dưới. Vợ chồng yêu thương nhau, lấy nhau về là cùng nhau xây dựng mái ấm gia đình, đâu phải để phân vai vế. Thế mà nhiều ông chồng vẫn nghĩ, mình phải là ông tướng trong nhà, thích sai vợ và có quyền đánh vợ khi vợ láo. Đối với bố mẹ mới nên dùng từ ‘láo’, với vợ chồng hoàn toàn không có. Có gì sai trái nên bảo ban nhau cùng sửa chữa.

Không phải tự nhiên mà người ta gọi đàn ông là ‘phái mạnh’ và phụ nữ là ‘phái yếu’. Nếu công bằng mà nói, trong một trận chiến vũ lực, liệu có mấy người là phái yếu mà chiến thắng được phái mạnh. Và nếu, những kẻ tự cho mình là ‘phái mạnh’ ấy lại giơ đòn nặng với người phụ nữ thì quả thật, chẳng ai có thể khen ngợi họ dù họ có đúng đi chăng nữa. Trong một cuộc chiến cũng vậy thôi, kẻ mà người ta nhìn thấy rõ ràng là anh ta mạnh hơn lại thắng kẻ yếu hơn mình thì chẳng có gì đáng ca ngợi cả.

Một người đàn ông sẽ chẳng có cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, sung túc nếu không có người phụ nữ bên cạnh. Thử ở vậy một mình, thử gà trống nuôi con xem, khi đó các anh sẽ biết vai trò của người vợ quan trọng thế nào. Nên, một điều cuối cùng các anh chồng nên nhớ là, không bao giờ và tuyệt đối đừng bao giờ đánh vợ dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Đánh vợ là hèn, chứ chẳng phải là để thể hiện bản lĩnh, sự oai phong giống như các anh chồng vẫn tự huyễn hoặc đâu. Nếu các anh giỏi, các anh đừng dạy vợ bằng nắm đấm.

St