Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

6 biểu hiện của người chồng thương vợ thật lòng

2 tháng nay nghén quá chừng, may sao chồng biết nấu ăn, tự nhiên thấy mình may mắn dễ sợ. Sáng chồng cũng chịu khó dậy sớm nấu cho mình miếng cháo hàu, thêm gừng và tiêu cho mình ăn ấm bụng trước khi chở mình đến cơ quan rồi qua chổ làm. Nhà cửa chồng cũng dọn dẹp, quần áo cũng là sẵn cho mình. 
Hóa ra bấy lâu nay chồng mình cũng biết làm chứ không phải như mình nghĩ. Việc trước đây của mình giờ chuyển qua chồng hết. Đối nội đối ngoại đều làm tốt mà chẳng kêu ca, còn nhẹ nhàng nói với mình là "Anh không nghĩ là em đã phải làm nhiều việc như thế"

Đọc mấy biểu hiện này thấy chồng có gần hết. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, ngay trong nhà mình thôi mà.

6 biểu hiện của người chồng thương vợ thật lòng
Làm thế nào để biết được chồng bạn có phải là người biết yêu thương vợ thật lòng hay không? Hãy cùng tham khảo những dấu hiệu dưới đây nhé!
1. Tôn trọng vợ
Mặc dù chồng bạn là trụ cột và luôn là người đưa ra quyết định cuối cùng cho mọi vấn đề trong cuộc sống Gia đình nhưng anh ấy vẫn không quên tham khảo ý kiến của bạn. Điều này chứng tỏ anh ấy rất tôn trọng vợ. Ngoài ra, chồng bạn vẫn luôn quan tâm đến suy nghĩ, luôn muốn bạn chia sẻ mọi Tâm tư tình cảm thì đó là dấu hiệu chồng bạn vẫn thực sự yêu bạn.

2. Tham công tiếc việc
Rất nhiều chị vợ thấy chồng bận rộn với công việc đã vội vàng trách cứ. Thực ra, với đàn ông, khi đã kết hôn rồi, đỉnh cao của tình yêu là trách nhiệm. Anh ta ý thức được vai trò trụ cột gia đình của mình. Yêu vợ, yêu con, người chồng sẽ cố gắng làm việc để kinh tế Gia đình ổn định, cho cuộc sống của vợ con tốt hơn. Các bà vợ nên trân trọng tình yêu và trách nhiệm ấy của chồng với gia đình.

3. Biết giúp vợ việc nhà
Một số ông chồng có thói quen về nhà là xem ti vi, đọc báo và để mọi việc trong nhà cho vợ quán xuyến. Một số khác tuy có giúp vợ nhưng lại thường xuyên chê bai vợ phải để chồng nhúng tay vào việc nhà. Một người chồng biết yêu thương vợ sẽ không có những cử chỉ và hành vi không đẹp này. Người chồng ấy sẽ tự nguyện chia sẻ với vợ công việc nhà mà không hề than vãn. Nếu bạn cần anh ấy đi mua đồ hay làm hộ việc này việc kia, chắc chắn anh ấy sẽ đáp ứng nhu cầu của bạn thay vì tiếp tục với game mà anh ta yêu thích.

4. Thực tế hơn
Có chị vợ giận chồng chẳng mua hoa ngày sinh nhật, ngày phụ nữ, ngày 2 người yêu nhau… mà quên mất rằng anh ấy có mang về một chiếc lò vi sóng, một chiếc nồi cơm điện, hay một bộ ga gối mới. Đàn ông khi đã có gia đình sẽ thích thể hiện tình yêu bằng hành động thiết thực, những món quà thiết thực. Các chị hãy đón nhận những món quà ấy bằng niềm vui và sự tự hào.

5. Quan tâm đến nhà vợ
Nếu không yêu vợ làm sao anh ấy có thể lo lắng đến thế khi bố mẹ vợ ốm? Khi gia đình nhà ngoại có việc, anh ấy xắn tay vào làm như việc nhà mình. Thấy anh chị em nhà vợ gặp chuyện khó khăn, anh ấy sẵn sàng giúp đỡ. Nếu không vì tình yêu với vợ, không vì đẹp lòng vợ, khó có ai có được những hành động nhiệt tình như thế.

6. Đưa vợ đi gặp bạn bè
Nhiều bà vợ khi chồng rủ đi gặp gỡ bạn bè của anh ta đã vội từ chối với lý do bận cơm nước. Làm như vậy là không thông minh. Khi chồng rủ vợ đi đồng nghĩa với anh ta rất tự hào về vợ. Anh ta muốn khoe với bạn bè rằng “tôi có một cô vợ tuyệt vời”. Cũng có người vợ tế nhị từ chối vì nghĩ rằng đàn ông, họ có chuyện riêng để nói, mình ở đó sẽ không tiện. Thực ra nếu đàn ông có những bí mật, họ sẽ không lôi kéo phụ nữ vào cuộc. Vì vậy khi được chồng rủ đi gặp bạn bè của anh ấy, bạn nên tận dụng cơ hội.

Hãy cảm thấy mình là một người vợ may mắn nếu chồng mình có những biểu hiện trên bởi điều đó chứng tỏ bạn đang “sở hữu” một người chồng thật lòng yêu thương vợ.

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Tinh yêu của cặp vợ chồng già "cùng đi trọn kiếp nhân gian"

Mấy ai trong đời có được một mối tình "trọn kiếp nhân gian" như cặp vợ chồng trong câu chuyện này...
Người ta nói đời người có hai lần làm trẻ con, những tháng năm cuối đời, ông nội tôi đúng là đã trải qua tuổi ấu thơ một lần nữa.

Người già luôn khao khát tình yêu thương của gia đình, niềm vui sum vầy bên con cháu và sớm hôm bên người bạn đời của mình; nhưng khi cuộc sống vật chất dư dả, nhận được sự yêu thương, chăm sóc chu đáo, thì họ lại có xu hướng ghen tỵ với chính “nửa kia”.

Họ ích kỷ như một đứa trẻ, không muốn chia sẻ sự quan tâm của gia đình với đối phương, như ông nội tôi thường ghen tỵ với bà nội. Có lần bác cả từ Hà Nội gửi vào cho bà chai thuốc bóp chân vì bà thường đau nhức xương khớp khi trời trở lạnh.

Không có phần, thế là ông cũng giả vờ đau nhức để được... dùng ké thuốc. Chuyện bị lộ khi vài món khoái khẩu của ông bị loại ra khỏi thực đơn hàng ngày theo chế độ kiêng khem của bệnh khớp. Vì thế, ông khai thật: “Bố không bị đau nhức ở đâu hết, chỉ muốn dùng thử thuốc của mẹ xem sao thôi”.

Đây không phải là lần đầu ông “so bì” với bà nên cả nhà không mấy ngạc nhiên. Sau nhiều lần, mọi người thống nhất, dù là đồ ăn hay đồ dùng thì luôn phải chia đều cho cả hai cụ.

Từ khi bà trở bệnh, ông thay đổi hẳn, rất quan tâm tới bà. Sức khỏe bà yếu nhanh trong vòng chỉ một năm, bà không còn khả năng đi lại, mọi sinh hoạt cá nhân đều phụ thuộc vào người khác.

Ông cũng giúp đỡ mọi người một tay để chăm sóc bà. Những hôm không có ai ở nhà, ông sang phòng trò chuyện với bà cho vui, khi thì lấy ly nước, khi lại ngồi lau tay, xoa lưng cho bà.

Rồi ông bỏ dần thói quen ăn sáng ngoài tiệm, ở nhà ăn, dù không phải món ông thích ông vẫn thấy vui, miễn là được cùng ăn với bà. Hôm nào ăn bên ngoài, ông không quên dặn chủ quán: “Làm cho bà nhà tôi một phần thiệt ngon nghe!”.
Ông có thói quen đọc báo mỗi sáng, vì dù tuổi cao nhưng mắt ông vẫn còn rất sáng. Bà nằm trên giường mà vẫn cập nhật được thời sự là nhờ có ông đọc báo cho bà nghe. Nhiều lúc ông làm bà bật cười vì ông thích so sánh mình với các nhân vật nổi tiếng.

Ông hay vuốt chòm râu trắng, dài đến ngang cổ, tự khoe mình có bộ râu như... ông tiên, hay đoan chắc làn da của mình cũng căng mịn không thua gì… ông bụt. Ông tự hào mình không giỏi việc nước thì cũng đảm việc nhà. Nuôi tám đứa con thành tài như bây giờ cũng đáng khen lắm chứ!

Bởi vậy, xã mới cấp cho giấy chứng nhận “Ông bà mẫu mực, con cháu thảo hiền”. Nghe ông tếu táo, tinh thần bà cũng thoải mái hơn.

Nhiều hôm con cái đi làm về muộn giờ cơm trưa, ông ở nhà tự lấy cơm đút cho bà ăn. Tay run, ông đút không được gọn lắm, cơm vương vãi ra bàn. Ông thỏ thẻ: “Ngày xưa bà đút cơm cho mấy đứa nhỏ ăn, bà thường dụ tụi nó bằng cái kẹo, quả dưa. Giờ tôi có nước yến, bà muốn uống thì phải ăn hết chén cơm này”.

Toàn bộ sinh hoạt hàng ngày của ông bà được chúng tôi dùng camera ghi hình, cuối tuần con cháu cùng ngồi lại mở ra xem, cả nhà ai cũng xúc động trước sự chăm sóc ân cần của ông dành cho bà.
Bệnh tình ngày càng trở nặng, bà mất khả năng nhận thức, nằm mê man. Hôm đó, ông thức dậy đã nghe con cháu lục đục bên phòng bà, biết sắp có chuyện chẳng lành, ông bảo tất cả mọi người vào niệm Phật cho bà rồi đi ra ngoài để ông ở lại.
Ông nằm xuống bên cạnh, nắm lấy tay bà, hai hàng nước mắt cứ tuôn trào. Ông nhắc lại chuyện ngày xưa, từ lúc ông bà mới cưới nhau cho đến khi sinh các bác và bố.

“Nhớ những ngày loạn lạc, gia đình phải sơ tán trong nạn đói lịch sử năm 1945, những khó khăn, buồn tủi khi mới chân ướt, chân ráo vào miền Nam làm kinh tế mới. Trải qua nhiều khúc quanh của cuộc sống, tôi và bà đã nuôi dạy các con thành người, chúng ta may mắn vẫn được nắm tay nhau đi đến giờ phút này”.

Ông xúc động, nói: “100 tuổi viên mãn một đời người rồi, bà ra đi nhẹ nhàng và thanh thản, phù hộ cho tôi sớm được đoàn tụ với bà nơi chín suối. Có đôi có cặp suốt gần 80 năm qua, giờ bà đi rồi tôi cũng muốn đi theo để bà không cảm thấy cô đơn một mình nơi ấy”.

Hôm đó, ông khóc rất nhiều. Đến khi bà trút hơi thở cuối cùng, ông cũng kiệt sức, gục xuống cạnh bà. Những ngày tang lễ, ông bỏ ăn, ngồi hàng giờ tụng kinh, thi thoảng lại gần để nhìn bà qua tấm kính…

Nỗi đau quá lớn khiến sức khỏe và tinh thần ông suy sụp nhanh chóng. Dù cả nhà dồn sức lo lắng, chăm sóc nhưng ông cũng mất không lâu sau đó.

Người ra đi luôn để lại trong lòng người ở lại một nỗi buồn khắc khoải, nhất là với tuổi già, sự cô đơn và trống vắng luôn thường trực. Ai bảo tuổi già không cần có đôi?

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Mẹ con anh nên nhớ: Vợ xấu có cái giá của vợ xấu!

Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt. 
Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.
Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà, tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm...

Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.

Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ làm nư, thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ, hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.

Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.

Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.

Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. 

Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.

Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.

Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”....

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Bạn có hiểu ý nghĩa của sự im lặng?

Người ta thường nói: Im lặng là vàng. Nhưng liệu im lặng có là vàng khi im lặng chính là một thứ vũ khí có thể hủy hoại nhiều mối quan hệ. Im lặng có thể là một sự đáng sợ.
Im lặng là một ngôn ngữ. Im lặng có thể trả lời một vài câu hỏi tế nhị. Tuy nhiên đối phương vẫn sẽ cảm thấy hài lòng vì ngôn ngữ hình thể sẽ thể hiện câu trả lời đối phương cần. Đó là khi hai đối tượng được gặp nhau. Nhưng nếu như sự im lặng cộng với khoảng cách và thời gian, đối phương sẽ không coi sự im lặng là vàng nữa mà đó sẽ là sự tra tấn, trừ phi đối phương giải mã được sự im lặng ấy.
Sự im lặng có đáng sợ vì sự không có hình thù của nó?
Bạn biết đấy, khi một người im lặng, người còn lại sẽ phải đoán xem tại sao người kia im lặng. Khi đoán về sự im lặng của nhau, có rất nhiều sự lầm tưởng. Không phải lúc nào đối phương cũng tinh tế hiểu được sự im lặng của bạn là khách quan (bận việc, hết pin, sóng yếu, ngoài vùng phủ sóng…). Đôi khi, ngay cả với những bạn có thừa sự tinh tế cần thiết, sự im lặng của người kia vẫn khiến họ mất tập trung vào công việc.
Bạn có thật sự hiểu ý nghĩa của sự im lặng?

1. Im lặng là trạng thái không muốn giao lưu tiếp xúc với ai
Chúng ta, ai cũng đều có những lúc tâm trạng không vui. Tâm trạng ấy đến từ nhiều áp lực trong cuộc sống. Khi chúng ta thất tình, chúng ta cũng thường hay rơi vào trạng thái im lặng hàng giờ, hàng ngày vì nỗi buồn chất chứa trong tim quá nhiều. Và chúng ta không muốn nói chuyện hay giãi bày với ai. Chúng ta muốn được yên thân một mình tự gặm nhấm nỗi buồn. Đây có lẽ là trường hợp phổ biến nhất. Bạn nên nhớ, bạn không thể không tiếp xúc ai đó cả đời được.
2. Chiến tranh lạnh trong tình yêu là một trạng thái của sự im lặng
Trước khi bước vào một cuộc chiến tranh lạnh như thế này, hẳn một trong hai người yêu nhau đã thể hiện rất nhiều quan điểm. Những quan điểm ấy có thể bằng lời nói hoặc hành động ẩn ý một cách khéo léo về những điều họ không hài lòng ở đối phương; và đối phương không tỏ ra tiếp thu. Nếu sự giao tiếp chỉ là ẩn ý và đối phương không hiểu, chúng ta cần phải có những cuộc nói chuyện đi thẳng vào vấn đề trước khi một cuộc chiến tranh lạnh thật sự xảy ra.

Tuy nhiên, một khi cặp đôi không thể tìm được tiếng nói chung, chiến tranh lạnh của sự im lặng dai dẳng chính là dấu hiệu chuẩn bị kết thúc một cuộc tình. Nếu điều đó thật sự xảy ra, phải chăng tình yêu đó thật sự không dành cho bạn? Tình yêu là một mối quan hệ cần sự giao tiếp, cần sự cởi mở và cần sự thông hiểu.

Công việc cũng vậy, mọi sự im lặng không giao tiếp chân thành sẽ khiến mọi việc chỉ trở nên rắc rối.
Im lặng không phải là một cảm xúc tích cực
3. Im lặng vì bị bức xúc đến cùng cực. Im lặng là sự chán nản
Dạng thứ ba của im lặng chính là khi bạn bức xúc đến cùng cực. Khi bạn bức xúc ở mức độ vừa phải, bạn sẽ cất tiếng nói để trải lòng hết tâm tư, sử dụng tất cả lý lẽ và sự thật cần thiết với mong muốn được người nghe thấu hiểu, đón nhận và đồng cảm. Nhưng nếu người nghe không thể hiện thái độ họ thật sự muốn lắng nghe, tức họ nghe cho có nhưng không nhập tâm và không muốn hiểu điều bạn đang muốn truyền đạt, thì mức độ bức xúc thông thường ấy sẽ chuyển thành cùng cực. Có thể họ kém cỏi không hiểu thật, mà có thể đối phương cố tình không muốn hiểu. Họ không thèm hiểu và đoái hoài đến cảm xúc và cảm nghĩ của bạn có lẽ vì họ không còn muốn quan tâm tới bạn nữa trên mọi phương diện, hoặc có thể họ không có lý do cần phải quan tâm và đề cao điều bạn muốn nói. Trong trường hợp này bạn có thể chuyển biến sang tâm trạng không thèm nói nữa, bạn chán nản vì có nói nữa cũng chẳng giải quyết được gì.
Bạn im lặng khi bạn đã nói quá đủ
4. Im lặng là sự từ chối
Sau khi đi phỏng vấn về, bạn chờ mãi chờ hoài nhưng không có kết quả phản hồi từ nhà tuyển dụng: bạn đã bị từ chối. Khi bạn đề xuất một ý tưởng với ai đó và không được họ hưởng ứng, thường họ sẽ im lặng hoặc lái câu chuyện sang một chủ đề khác. Trường hợp khác, khi bạn nhắn tin cho một ai đó với mục đích tán tỉnh mà không được họ hồi âm, tức bạn nên hiểu họ không có hứng thú với bạn và thật sự không muốn bị phiền phức: đó cũng là một sự từ chối.

5. Im lặng đôi khi là thái độ tiếp thu và lắng nghe
Vâng, đây chính là sự im lặng đáng giá ngàn vàng. Khi bạn sai, hoặc cảm thấy mình sai, sự im lặng lắng nghe mọi sự chỉ dẫn, mọi sự mắng mỏ từ người bạn đã phạm lỗi hoặc từ người chỉ ra điểm sai lầm của bạn là điều cần thiết. Đây chính là lúc phát huy thế mạnh của sự im lặng là vàng, kết hợp một vài ngôn ngữ hình thể và nét mặt chứng tỏ bạn cũng cảm thấy ân hận.

Đôi khi để lắng nghe đến chăm chú một thông tin bổ ích nào đó, sự im lặng trong trường hợp này thể hiện sự tập trung của bạn. Bạn biết đấy, khi nói chuyện với nhau, một trong hai người phải im lặng lắng nghe người kia nói. Và khi bạn im lặng đồng nghĩa với việc bạn đã tạo ra cơ hội và điều kiện cho mình tiếp nhận thật nhiều thông tin hữu ích thông qua các cơ quan thính giác và thị giác.
Im lặng phải chăng là để tìm cách giải quyết vấn đề?
6. Im lặng để tìm cách giải quyết vấn đề
Không phải ai cũng nhạy trong việc đưa ra quyết định, đặc biệt là những quyết định quan trọng và tế nhị. Có câu “nói trước bước không qua” nên không phải việc gì cũng cần phải nói ra hoặc phải giải trình với một ai đó. Sự im lặng trong khoảng thời gian cần thiết có thể cho ta không gian để suy nghĩ, để trải nghiệm, để đánh giá tình huống, để chuẩn bị tâm thế, và để tìm ra hướng giải quyết.

Tạm kết:
Bạn có thể chọn im lặng để giải quyết một số vấn đề, tùy từng trường hợp cụ thể, tùy nhu cầu bạn muốn đối phương sẽ suy nghĩ như thế nào về bạn hay bạn muốn đối phương sẽ phản ứng ra sao đối với bạn. Nếu bạn muốn đối phương ghét bạn: hãy im lặng. Nếu bạn muốn đối phương hiểu bạn đang lắng nghe: hãy im lặng. Nếu bạn muốn đối phương tránh không làm phiền bạn: hãy im lặng. Tuy nhiên suy cho cùng, im lặng không phải là cách hay nhất để giải quyết mọi vấn đề.
Bạn đã hiểu ý nghĩa của sự im lặng chưa?

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Khi bị cướp, nữ tài xế nói 1 câu khiến tên cướp thu dao lại…- câu chuyện khiến nhiều người phải suy ngẫm đấy

“Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”, sức mạnh của một câu nói lớn ngần nào? Đối mặt với một người đang lầm lỗi, chỉ một câu nói yêu thương, quan tâm và khích lệ, có thể cải biến cuộc đời của một con người.
Nữ tài xế taxi Tiểu Vương gặp phải một tên cướp, cô liền lấy tất cả số tiền có trên người giao cho tên cướp và nói: “Hôm nay tôi chỉ kiếm được một ít như này, nếu như cậu chê ít, tôi sẽ đem hết mấy đồng tiền lẻ ra đưa cho cậu nhé!”
Thấy chị tài xế thoải mái dễ dàng như vậy, tên cướp có chút sững sờ, Tiểu Vương nói tiếp: “Nhà cậu ở đâu? Để tôi đưa cậu về nhà nhé, đã muộn như này rồi, người nhà cậu sẽ lo lắng lắm đấy!”

Sự quan tâm của chị tài xế, khiến cho tên cướp thu hồi con dao nhọn lại. Thấy không khí có vẻ hòa hoãn, Tiểu Vương không để mất thời cơ mà dẫn dắt tên cướp: “Gia đình tôi trước đây cũng khó khăn lắm, sau này tôi theo người ta học lái xe, rồi làm nghề này. Mặc dù không kiếm được nhiều tiền, nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi tệ. Ai..! Cậu là một nam tử hán, tứ chi khỏe mạnh, làm một chút việc gì đó có phải tốt hơn không, lại đi vào con đường này làm gì để cả đời này bị hủy hoại à!”

Khi đến chỗ kẻ cướp muốn xuống, Tiểu Vương lại nói: “Tiền của tôi cho coi như để giúp đỡ cậu, hãy dùng nó làm một chút việc đúng đắn, sau này đừng lại làm cái việc không ra người này nữa nhé”.

Suốt quãng đường đi, tên cướp không nói một lời nào, vậy mà đột nhiên khóc to thành tiếng, lấy hết số tiền nhét vào tay Tiểu Vương và nói: “Chị Hai à, em sau này cho dù có chết đói cũng quyết không làm việc này nữa!

2. Một câu nói vô tình chỉ thuận tiện nói ra lại ảnh hưởng đến cuộc đời của một người thanh niên
Nhà văn Đài Loan – Lâm Thanh Huyền hồi còn là học sinh cấp hai, học lực và hạnh kiểm của ông đều là xếp loại kém, còn nhớ ông có hai lần mắc lỗi nghiêm trọng và hai lần lỗi nhẹ, cho nên đã bị lưu ban, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi ký túc xá của trường.

Rất nhiều thầy cô đã không còn hi vọng gì vào ông, nhưng thầy giáo dạy văn Vương Vũ Thương lại không hề ghét bỏ ông, thường hay đưa ông về nhà ăn cơm, khi thầy bận việc phải nghỉ, còn bảo Lâm Thanh Huyền mang bài lên lớp cho các bạn.

Thầy giáo Vương nói với Lâm Thanh Huyền rằng: “Thầy đã dạy học 50 năm, liếc mắt đã nhận thấy con là một học sinh có tài năng”.

Những lời nói này đã khiến cho Lâm Thanh Huyền vô cùng cảm động và bị chấn động sâu sắc trong lòng. Để không phụ lòng nỗi khổ tâm của thầy giáo, ông từ đó về sau nỗ lực cố gắng, quyết tâm làm một người có ích cho xã hội.

Quả nhiên, mấy năm sau, Lâm Thanh Huyền đã trở thành một phóng viên, trong một bài báo viết về tên tội phạm trộm cắp, ông cảm thấy tên trộm này có một tư duy rất tinh tế, thủ pháp gây án rất tinh vi tỉ mỉ, sau cùng không kìm được lòng mình ông đã viết ra rằng: “Một tên trộm với tư duy tinh tường, thủ pháp khéo léo và một tác phong đặc biệt như vậy, nếu hắn làm bất luận việc gì cũng sẽ đều có thành tựu”.

Ông không từng nghĩ, một câu nói vô tình chỉ thuận tiện mà nói ra như vậy, lại ảnh hưởng đến cuộc đời của một thanh niên. Hai mươi năm sau, tên trộm năm đó đã lột xác, hắn đã làm lại từ đầu, trở thành một vị chủ doanh nghiệp có chút tiếng tăm.

Trong một lần bất ngờ gặp Lâm Thanh Huyền, ông chủ doanh nghiệp này đã chân thành nói: “Bài viết đặc biệt của Lâm tiên sinh ngày đó đã thắp sáng lên điểm mù trong cuộc đời tôi, nó khiến tôi nghĩ rằng, ngoài việc làm tên trộm ra, tôi còn có thể làm được việc đúng đắn”.

3. Một câu nói có thể trở thành ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời người khác, có thể đem lại cho họ một cuộc đời ấm áp và rực sáng
Sức mạnh của một câu nói lớn đến mức độ nào?

Khi đối mặt với một người đang lầm lỗi, đang bị những lời nói cay độc vây quanh, một câu nói chứa đựng sự quan tâm, yêu thương che chở và khích lệ sẽ tựa như một ngọn lửa bùng cháy, nó đem lại cho người ta sự ấm áp, và nhen nhóm lên trong sâu thẳm nội tâm người ta một ngọn lửa của sự tự tin và tự tôn. Nó khiến người ta được tái sinh mà cố gắng hăm hở, tích cực hướng lên.

Khi một người bị rơi vào cảnh tuyệt vọng, xung quanh mờ mịt không rõ phương hướng, một câu nói chỉ bảo, thăm hỏi an ủi và tán thưởng. Giống như một ngọn đèn soi đường, giúp cho họ từ trong bóng tối mà nhìn được ánh sáng của con đường phía trước, vì thế mà phá tan được màn đêm sương mù dày đặc mà bước ra thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn

Kinh nghiệm của Lâm Thanh Huyền cho chúng ta biết:
Một câu nói có thể trở thành ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời người khác, có thể đem lại cho họ một cuộc đời ấm áp và rực sáng.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Muốn chồng trân quý cả đời, hãy gửi anh ấy đọc bài này

GIỜ VỢ XẤU THẾ NÀY, CHỒNG CÒN YÊU VỢ KHÔNG?

"Em xấu thế này, anh có chán em không?"

Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi ấy vì trước giờ tôi luôn nghĩ, vợ tôi chẳng bao giờ có thể già hơn tôi. Ngày còn yêu nhau, vợ còn quá trẻ, quá non, nhìn vợ thật sự xinh đẹp.

Thế mà bây giờ, sau khi vợ mang bầu, sinh con, chăm sóc con cái, lo việc nhà cửa, chỉ mới hơn 2 năm qua, nhìn vợ già đi trông thấy.
Đúng là con gái có thì. Ngày còn yêu, vợ xuân sắc là thế. Trải qua một lần mang bầu, sinh con, người ta thay đổi hẳn về ngoại hình. Nhìn lại những bức ảnh ngày nào hai vợ chồng chụp chung, tôi lại thấy chạnh lòng, thương cho vợ. Tôi thật sự cảm thấy vợ mình quá tội.

Có những hôm nằm ôm vợ, vợ thủ thỉ ‘anh à, ngày trước em xinh là vậy, bây giờ em xấu thế này, anh có chán em không?’. Nghe vợ nói câu ấy, tôi đã ôm chặt vợ vào trong lòng và nói ‘em xấu thì em cũng là vợ anh rồi, em hơn hẳn mấy cô gái xinh đẹp trẻ trung ngoài kia, được sở hữu anh. Với lại, biết đâu mấy em xinh đẹp ngoài kia, cưới xong, sinh con xong, chắc gì được như vợ của anh’. Nói vậy để vừa động viên vợ vừa là lời nói thật lòng. Vì tôi thật sự chẳng biết, vợ tôi đã già và xấu đi từng ngày.

Ở bên cạnh vợ, nếu vợ không nói, người ngoài không nói thì có thể tôi cũng không nhận ra, vợ mình già đi thật. Thương vợ nai lưng đi làm, kiếm tiền. Suốt thời gian vợ mang bầu, ngày nào tôi cũng chở vợ đi làm, chưa một hôm nào tôi để vợ đi một mình dù ngày đó tôi được nghỉ. Nghĩ tội vợ, mình làm chồng phải lo cho vợ, phải làm cho vợ cảm thấy được yêu thương và coi trọng.

Vợ đi từng bước từng bước khó nhọc khi cái bụng đã quá to, tôi càng cảm thương vợ hơn. Ngày con chào đời, chúng tôi hạnh phúc biết bao khi được làm cha mẹ. Chẳng có người cha nào lại không thích thú, hạnh phúc khi được đón đứa con của mình chào đời. Chúng tôi hạnh phúc trong tổ ấm mới này. Có con, có gia đình vui vẻ…

Mỗi ngày, vợ bận bịu chăm con. Con khóc, con quấy suốt đêm, vợ mất từng giấc ngủ. Tôi dậy giúp vợ nhưng vợ bảo, ‘anh cứ ngủ đi còn đi làm, em sáng mai còn được ngủ’. Nhìn vợ từng đêm lo cho con mà tôi thươn vợ lắm. Thấy hai mẹ con ôm nhau ngủ, tôi thật sự hạnh phúc vô cùng…

Vợ bận đến mức không có thời gian để lo cho bản thân mình. Con ngoan thì không sao, con quấy quá cũng vất vả. Nhưng lại nghĩ người ta bảo, con quấy là thông minh, mình cũng mừng.

Mất hai năm đầu, nhìn vợ béo ú, xồ xề và còn xấu đi. Đầu tóc vợ thì bù xù, bảo vợ đi làm đẹp thì vợ bảo không có thời gian. Vợ cũng chỉ biết vấn tóc lên cho gọn, ăn mặc gọn gàng vào thôi. Hình ảnh của vợ không còn như trước. Ngày trước, vợ là một cô gái năng động, ăn chơi, sành điệu, móng chân móng tay, tóc tay nhìn điệu đà, kiểu cách thì bây giờ đơn giản đến mức có thể. Cách vợ chăm con mới thật đáng ngưỡng mộ làm sao.

Cứ về nhà là vợ lăn xả vào con, ôm hôn con rối rít, bảo đi làm cả ngày nhớ con muốn chết. Nhìn vợ âu yếm con mà thấy mát lòng. Đúng là, một người mẹ như thế, đâu yên tâm giao con cho người giúp việc để đi tập tành làm đẹp dáng. Nghĩ lại, thấy đức hi sinh của người phụ nữ, người vợ, người mẹ thật quá lớn…

Bây giờ, nhìn vợ xấu hơn trước rất nhiều thật, nhiều bạn bè cũng bảo, sao không động viên vợ đi làm đẹp, lấy lại phong độ ngày trước. Tôi chỉ cười, vợ có cố gắng đấy chứ, chỉ là bận rộn với lại vất vả khiến con người ta già đi, kém sắc đi. Ngày trước vợ trẻ trung bao nhiêu thì bây giờ, đi bên cạnh tôi, nhìn vợ và tôi giống như hai chị em thật. Vợ già hơn tôi tầm 3 tuổi, để người ngoài đoán thì sẽ là như vậy…

Vợ thừa biết người ta chê bai vợ, hoặc có thể vợ cũng nhận ra, đàn ông thường chán khi vợ của mình cũ người đi, xấu đi. Thế nên, vợ luôn nói bóng gió xa gần rằng, ‘em xấu anh có chán em thì nói với em một lời nhé, đừng léng phéng bên ngoài, em và con buồn’. Nghe thật chua xót…

Tôi yêu vợ, trân trọng vợ, cảm ơn người vợ đã vất vả sinh ra cho chúng tôi một cô con gái kháu khỉnh. Tôi cũng yêu vợ hơn bao giờ hết khi ngày ngày những nếp nhăn càng nhiều trên trán vợ. Thật buồn khi có những người đàn ông chê vợ xấu, vợ xồ xề sau khi sinh con. Tôi chẳng tự khen mình nhưng tôi sẽ tự hào lắm, nếu vợ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời như thế này.

Bao nhiêu việc đổ dồn lên đầu vợ, vợ đúng là một người quả cảm, một người vợ đảm đang, chịu thương chịu khó. Một tay chăm con, vun vén việc nhà, chăm chồng, vậy mà vẫn đi làm, kiếm tiền. Rồi để bản thân mình xấu đi, già đi mà luôn luôn lo lắng chồng sẽ chán mình nhưng lại chẳng dám thổ lộ ra. Còn ai cao thượng và tốt hơn người vợ đã gắn bó với mình bao nhiêu năm như thế.

Thế nên,những đức ông chồng hãy biết trân trọng những người vợ của mình. Nếu một ngày họ có già đi, xấu đi, già và xấu hơn chúng ta, hãy làm cách nào đó để tinh thần vợ thoải mái, để vợ vui, khỏe, trẻ lại giống như ngày đầu. Liều thuốc tinh thần là cách tốt nhất, chẳng có gì tốt hơn một người vợ được chồng yêu thương hết mực…

Đừng bao giờ chê vợ xấu, vợ già nhé các anh!

Tâm thư của một phụ nữ lấy chồng để chạy trốn tuổi 27

Gửi những cô gái sắp, đang và vừa bước qua tuổi 27 – cái tuổi dễ khiến bạn hoảng hốt và hoang mang khi mang trên mình hai chữ “gái ế”
Năm 23 tuổi, hai chữ “gái ế” với tôi lúc ấy chỉ là một cách nói cho vui mồm. Miệng thì than thở với chúng bạn rằng “Tao ế thật rồi mày ạ”, nhưng trong thâm tâm tôi chưa bao giờ nghĩ mình ế. Ế cái gì chứ, mới 23 tuổi, còn trẻ chán.

Năm 25 tuổi, bạn bè lần lượt đi lấy chồng. Lần này, hai chữ “gái ế” không còn phát ra từ miệng tôi nữa. Bố mẹ, bạn bè, hàng xóm, thậm chí cả bà bán xôi ở đầu ngõ luôn bắt đầu câu chuyện với tôi bằng chữ “ế”. Tôi nghe xong thì gật đầu lia lịa, miệng cười ngoác tận mang tai “Biết rồi, khổ lắm nói mãi”. Còn trong tâm thì nghĩ: “Gớm, hội F.A vẫn còn đông vui lắm, xoắn gì”
Năm 26 tuổi, tôi bắt đầu thấy lo lắng vì hai chữ đáng ghét “gái ế”. Thành viên hội F.A lần lượt công khai quan hệ trên facebook và từng đôi một, từng đôi một đeo gông vào cổ nhau. Nụ cười kéo dài đến tận mang tai của năm 25 tuổi được thay thế bằng cái cười mỉm xã giao kèm một ánh mắt khó chịu mỗi khi có ai nhắc đến “gái ế” và “lấy chồng”.

Năm 27 tuổi, tôi hoảng hốt thật sự và giật mình thon thót. Cái hội F.A vốn đông vui là vậy, ngoảnh đi ngoảnh lại giờ còn mỗi mình tôi. Có lẽ sự nhạy cảm của cái tuổi 27 khiến tôi trở nên ích kỷ, nhỏ nhen hơn. Mỗi lần nhận được 1 cái thiếp hồng, lòng tôi lại buồn thêm một chút. Thậm chí, một người lạ huơ lạ hoắc trên facebook thay đổi trạng thái “in a relationship with…” cũng khiến tôi đang tươi như hoa bỗng dưng héo rũ.

“Kén cá chọn canh, loanh quanh dẫm phải…. đấy con ạ”, “Kén vừa thôi, chọn đại một anh không cần đẹp trai, nghề nghiệp ổn định, tính ổn ổn là được”, “Mày không lấy chồng mấy năm nữa là bị hâm đấy”…

Tôi bị tress thật sự khi mỗi lần muốn đi cafe chẳng thể tìm được một ai trong danh bạ điện thoại. Lúc buồn, cần người tâm sự tôi cũng chẳng dám gọi cho ai vì đoán lúc này chắc nó “đang nằm cạnh thuê bao khác”.

Hoảng sợ, tôi thúc giục nhờ người mai mối. Có thời gian, một tuần tôi đi xem mặt tới 3 lần. Nhiều khi thấy gồng mình mỏi mệt, nhưng rồi tôi lại sợ cái chữ “gái ế” và tôi lại cố. Rồi thì, cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý lấy một anh trong sự hân hoan, thở phào nhẹ nhõm của bố mẹ.

Cái sự cưới xin chóng vánh khiến bản thân tôi còn thấy bất ngờ. Từ lúc gặp đến lúc quyết định cưới vỏn vẹn có 2 tháng. Ngày đầu tiên anh đến nhà tôi cũng là ngày bố mẹ anh đến bỏ trầu. Ấy thế mà khi thông báo cho lũ bạn, chúng nó chẳng tỏ ra ngạc nhiên, chỉ hỏi han về nghề nghiệp, gia đình chú rể xong phán “thế là ổn, cưới được”. 

Thế nên, tôi lúc ấy đã bỏ hết mọi băn khoăn và thấy chuyện quen rồi cưới trong vòng 3 tháng cũng dần trở nên… bình thường.

Một đám cưới và một đời chồng chính là cái giá mà tôi phải trả cho sự vội vã của mình.

Chồng tôi, hơn tôi 10 tuổi, làm trong quân đội. Ấn tượng về người đàn ông chững chạc, mạnh mẽ, quyết đoán trong những lần trò chuyện ngắn ngủi hóa ra chỉ là vẻ bề ngoài của một người chồng gia trưởng, giáo điều. Động phòng xong, trước khi đi ngủ, chồng tôi không quên nghiêm mặt dặn dò tân nương:

“Mai em phải dậy từ 5h sáng. Không cần biết trước kia thế nào, nhưng về nhà này thì phải theo gia phong nhà này”. Tôi ngây thơ, thật thà nói:“Ơ, sao dậy sớm thế. Chẳng có gì mà phải làm thế nọ thế kia cả”. Chồng tôi bỗng đổi sắc mặt, nhưng không nói gì, nằm quay lưng lại với tôi.

Sáng hôm sau tôi dậy, đi xuống nhà đã thấy chồng, bố mẹ chồng ngồi ở bàn đợi tôi. Vừa nhìn thấy tôi, bố chồng dắt tôi lên bàn thờ gia tiên, bảo tôi nhận lỗi với tổ tiên nhà chồng. Tôi run run không hiểu chuyện gì xảy ra, đầu óc trống rỗng, làm theo như cái máy. Xong xuôi, tôi ngồi im nghe mẹ chồng trút cơn thịnh nộ: “Cô về nói với ông bà bên nhà, lần sau mà còn nói năng với chồng như tối qua thì tôi lót lá trả cô về nhà bên đấy”.

Từ lúc ấy, tôi biết tôi đã mắc sai lầm.

Về nhà chồng, tôi không được quyền lên tiếng bất kì điều gì. Các quyết định nhỏ nhất từ việc đi chợ nấu ăn, mua sắm đồ đều do bố mẹ chồng và chồng quyết định. Tôi đi làm, có lương, nộp tiền ăn đàng hoàng nhưng lúc nào cũng có cảm giác mình là kẻ ăn nhờ ở đậu. Tôi bầu bí nhưng chẳng được mấy bữa thịt, cá. Có hôm thèm quá, phải đến nhà đứa bạn nhờ nó nấu cho ăn. Ấy vậy mà chồng gọi điện về nhà mẹ vợ thì lúc nào cũng khoe vợ con không phải làm gì cả, hôm nào cũng mua cua biển, tôm biển về tẩm bổ cho vợ con. Lúc đầu tôi còn tức, ấm ức nhưng nói chẳng ai tin nên tôi cũng thôi, chẳng buồn nghĩ đến.

Khi tôi mang bầu tháng thứ 8, chồng tôi không may bị ngã xe. Vết thương không nặng nhưng phải đến bệnh viện kiểm tra thường xuyên. Mẹ chồng tôi đã yêu cầu tôi phải lấy xe máy chở chồng đi (bà sợ đi taxi tốn tiền). Tôi mang bầu 8 tháng, sắp đẻ đến nơi, người thì cũng không khỏe mạnh gì cho cam, trời tháng 7 thì nắng như đổ lửa, ngày ngày đi làm, đi về nhà rồi lên bệnh viện. Được 1 tuần, tôi chịu không nổi, vừa mở miệng ra nói với mẹ chồng đã bị mắng xối xả: “Chồng cô mà cô không biết thương à. Thế cô không đèo định để ai đèo. Để bố chồng cô hầu chắc”.

Sinh con xong, tôi bị trầm cảm nặng. Biết là khó nhưng tôi vẫn cố gợi ý với chồng tôi việc vợ chồng ra ở riêng. Thế là con tôi – mới 2 tuần tuổi – đã phải tham gia cuộc họp gia đình mà kẻ tội đồ là mẹ nó: “Chúng tôi bỏ tiền ra làm cỗ, bỏ tiền thuê xe hoa, bỏ tiền cưới cô về cho con trai để bây giờ cô đòi yêu sách à, cô còn lòng tự trọng không?” Từng lời nói như những nhát dao đâm vào tôi, còn người đàn ông tôi gọi là chồng đứng đó, thờ ơ, coi những gì tôi đang chịu là lẽ hiển nhiên.

Có lẽ, điều tôi không thấy hối hận nhất trong cuộc hôn nhân sai lầm này là quyết định chấm dứt nó. Khi con tròn 1 tuổi, tôi kiên quyết ly hôn mặc lời đe dọa từ gia đình chồng và những giọt nước mắt của bố mẹ tôi. Tôi đã mắc sai lầm nhưng không thể sống mãi với sai lầm ấy. Sự giải thoát khiến tôi cảm thấy mình đang được sống.

Tôi muốn gửi những dòng này đến những cô gái sắp, đang và vừa bước qua tuổi 27 – cái tuổi dễ khiến bạn hoảng hốt và hoang mang khi mang trên mình hai chữ “gái ế”: 27 tuổi không phải là điều gì quá khủng khiếp. Nếu bạn chưa gặp được một người tốt, một người bạn có thể tin tưởng, hãy tiếp tục tìm kiếm. Trong lúc chờ chữ “duyên” đến, hãy tận hưởng cuộc sống, hãy làm những gì bạn muốn, hãy sống một cuộc sống trọn vẹn. Đừng chạnh lòng khi thấy người ta có đôi có cặp. Hẳn bạn đã biết câu: “Hôn nhân giống như một cái toilet, người ở trong thì muốn ra, người ở ngoài thì cứ muốn vào”. Đúng vậy, có nhiều những người đã kết hôn đang nhìn cuộc sống độc thân của bạn mà thèm thuồng đấy.

Hãy cứ tự tin với tuổi 27 của mình! Chuyến tàu của bạn sẽ đến nhanh thôi, đừng vội vã để rồi lên nhầm chuyến. Tôi tin, sự chờ đợi của bạn sẽ được đền đáp xứng đáng.