Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Người vợ đòi ly hôn và bức thư cảm động của chồng đã khiến cô đổi ý

Cuộc đời là vậy đấy, tình yêu cũng là vậu. Khi một người nào đó được tình yêu bao bọc, cảm giác hứng thứ sẽ mất dần và người ta thường có xu hướng lơ là, quên mất mình đang sở hữu một kho báu.
Chồng tôi là kỹ sư, tôi yêu anh ấy vì sự tự nhiên và yêu cái cảm giác ấm áp khi tôi tựa vào bờ vai của anh.

Sau 3 năm hẹn hò, 2 năm hôn nhân, tôi nhận ra rằng tôi cũng đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Lý do khiến tôi yêu anh bây giờ lại biến thành nguyên nhân khiến tôi cảm thấy bồn chồn không vui.
Tôi là một người phụ nữ đa cảm và cực kỳ nhạy cảm khi yêu, tôi luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn giống như những đứa trẻ khao khát kẹo. Chồng của tôi thì ngược lại, ở anh luôn thiếu sự nhạy cảm và khả năng man lại cảm xúc lãng mạn trong hôn nhân. Và tôi đã chán yêu anh.

Một ngày nọ, tôi quyết định nói với anh rằng tôi muốn ly hôn.

Anh ấy đã vô cùng shock, và hỏi tôi “Tại sao?”.

Tôi nói với anh rằng “Em mệt mỏi rồi. Trên thế giới này vốn cũng có quá nhiều thứ không thể nào giải thích nổi mà.”

Anh đã im lặng suốt cả đêm và có vẻ suy nghĩ rất nhiều và hút thuốc rất nhiều. Cảm giác thất vọng của tôi chỉ có tăng thêm vì nghĩ rằng anh ấy là người không biết thể hiện suy nghĩ cảm xúc của mình, tôi còn có thể hy vọng được gì từ anh ấy. Cuối cùng, anh hỏi tôi "Anh có thể làm gì để khiến em thay đổi ý định của mình?"

Người ta vẫn thường nói "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" và tôi nghĩ là mình cũng đang dần mất niềm tin vào chồng. Tôi nhìn thật sâu vào mắt anh ấy và nói "Nếu anh có thể trả lời và thỏa mãn được trái tim em, thì em sẽ thay đổi quyết định này. Anh hãy nói cho em biết, em muốn đóa hoa đang mọc trên đỉnh núi đối diện, và nếu chúng ta đều biết đường rằng, nếu hái bông hoa đó thì người hái sẽ chết. Liệu anh có hái bông hoa đó cho em không?" Và chồng tôi đã bảo rằng "Ngày mai anh sẽ trả lời em." Và mọi hy vọng của tôi cũng chìm dần theo câu trả lời này của anh ấy.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì anh ấy đã đi ra ngoài, để lại cho tôi bức thư viết tay.

"Em yêu,
Anh sẽ không hái bông hoa đó cho em đâu, nhưng hãy cho anh cơ hội giải thích vì sao mình lại làm như vậy..."
Và những dòng tiếp theo của anh đã khiến trái tim tôi tan vỡ...

"Khi em sử dụng máy tính, em luôn làm rối tung các phần mềm trong máy rồi lại ngồi khóc trước máy tính. Nên anh phải giữ lại mấy ngón tay này để còn giúp em giải quyết các hậu quả trên máy tính. Em luôn để quên chìa khóa ở nhà, vì vậy anh phải giữ lại đôi chân này để chạy thật nhanh về nhà mở cửa cho em vào. Em thích đi du lịch nhưng cứ hay lạc đường ở những thành phố mới, nên anh phải giữ lại đôi mắt mình để còn dẫn đường cho em. Em lại còn hay bị đau bụng, chuột rút mỗi khi "đến ngày" nên anh phải giữ lại lòng bàn tay này để còn xoa và giúp em làm ấm bụng nữa.

Em thích đứng ở cửa và nhiều khi anh lo lắng rằng vợ mình mắc phải chứng "tự kỷ". Nên anh phải giữ lại cái miệng này để kể chuyện cười cho em nghe, những lúc em thấy buồn chán. Em cũng rất hay chúi mắt vào màn hình máy tính (hành động này rất có hại cho mắt đấy nhé) nên anh phải giữ lại đôi mắt này để khi chúng ta già đi, anh vẫn còn có thể cắt móng tay giúp em và gỡ những lọn tóc rối đã bạc màu của em. Anh cũng muốn được nắm tay em đi dạo trên bờ biển, tận hưởng ánh nắng mặt trời và bãi cát tuyệt đẹp... Và nói với em rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như khuôn mặt của em...

Vậy nên, em yêu à, trừ khi anh chắc chắn rằng còn có ai khác có thể yêu và chăm sóc em tốt hơn anh thì anh sẽ không đi hái bông hoa đó và chết trước em đâu..."

Tôi đã không thể nào kìm được nước mắt trước sự chân thành của anh và tiếp tục đọc...

"Giờ em đã có câu trả lời cho câu hỏi tối qua, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy ở cửa trước ra đi. Đang đứng ở ngoài cửa, cầm theo bánh mì nóng, sữa tươi mà em thích nhất đây."

Tôi vội vàng chạy ra ngoài mở cửa và thấy anh đang lo lắng đứng đó, hai tay ôm chặt bình sữa và bánh mì.
Tôi chắc rằng trên thế giới này sẽ chẳng có ai yêu tôi hơn anh nữa nên tôi mặc kệ cái bông hoa ở đỉnh núi ảo tưởng kia đi luôn.

Cuộc đời là vậy đấy, tình yêu cũng là vậu. Khi một người nào đó được tình yêu bao bọc, cảm giác hứng thứ sẽ mất dần và người ta thường có xu hướng lơ là, quên mất mình đang sở hữu một kho báu.

Tình yêu cũng xuất hiện dưới nhiều hình dáng khác nhau, từ ồn ào đến nhẹ nhàng sâu lắng. Hoa và những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là những thứ gia vị điểm xuyết, trang trí trên bề mặt. Có hay không có chúng thì món ăn tình yêu vẫn đậm đà và ngon lành.

Khi phụ nữ thực hiện được 5 điều này, nhất định sẽ không còn khổ vì chồng nữa!

1. Độc lập về tài chính
Ngay cả khi kinh tế gia đình bạn ổn đến mức bạn có thể không cần đi làm mà vẫn sống sung túc, bạn vẫn phải kiếm cho mình một công việc kiếm ra tiền. Dù số tiền đó ít ỏi và chỉ đủ phục vụ cho những nhu cầu tối thiểu thì bạn vẫn có tiếng nói trong gia đình hơn thay vì để cán cân kinh tế nghiêng hoàn toàn về phía chồng. Có thể chồng bạn luôn muốn bạn được nghỉ ngơi và không phải ra ngoài vất vả kiếm sống thì điều đó không có nghĩa khi anh ta cáu giận sẽ không mang chuyện này ra để chì chiết.

Khi phụ nữ độc lập về tài chính, sự quyết đoán của cô ấy cũng được tăng lên và bằng cách đó, khi cuộc hôn nhân gặp bất trắc, cô ấy sẽ tỉnh táo hơn và biết mình cần làm gì.
2. Yêu con hơn chồng
Chẳng phải bỗng dưng từ xa xưa các cụ đã dạy rằng “lấy chồng theo chồng, có con theo con”. Đứa bé là tài sản lớn nhất của người mẹ. Kể cả chồng bạn có trăng hoa, tệ bạc với bạn đến đâu, chỉ cần bạn vẫn kiên trì nuôi dạy con thật tốt, bạn vẫn sẽ có tương lai hạnh phúc.

Nhiều người phụ nữ cam chịu cuộc sống không hạnh phúc vì sợ con mình sẽ bị ảnh hưởng xấu khi lớn lên trong một gia đình không toàn vẹn, đó là suy nghĩ sai lầm. Trẻ nhỏ sẽ lớn lên vui vẻ, khỏe mạnh nếu được chăm sóc kỹ lưỡng về cả thể chất và tâm hồn. Điều này chỉ có được khi bậc cha mẹ của chúng cũng được vui vẻ.

3. Làm đẹp vì chính mình
Phụ nữ sinh ra để được làm đẹp, đây là nhu cầu vô cùng chính đáng. Một khi bạn đẹp, bạn sẽ có sự tự tin và trở nên mạnh mẽ hơn nhờ đó. Một khi bạn đẹp, chồng sẽ yêu bạn hơn và không dễ để ánh mắt mình lạc đến những người phụ nữ khác. Một khi bạn đẹp, bạn sẽ hiểu được giá trị của bản thân. Chú trọng đến ngoại hình một chút không sao, quan trọng rằng bạn hài lòng với nó

4. Có đam mê để theo đuổi, có sở thích để tận hưởng
Lấy chồng, sinh con không có nghĩa bạn phải dẹp hết mọi đam mê, ước mơ và thú vui qua một bên. Không có gì là quá muộn để theo đuổi. Có thể ước mơ của người phụ nữ như bạn sẽ khác với ước mơ của cô gái tuổi đôi mươi nhưng bạn có kinh nghiệm, trải nghiệm phong phú để biết mình nên bắt đầu từ đâu.

Sở thích cá nhân chính là vũ khí lợi hại nhất để vực dậy tinh thần bạn dù đang ở lúc kiệt quệ nhất. Đôi khi bạn không nhận ra nó nhưng bạn sẽ thấy mình bất chợt mỉm cười chẳng vì lý do gì khi được sống trong những ngày tháng tự do và tùy ý làm điều mình muốn.

5. Sẵn sàng nâng lên, nhưng cũng có thể đặt xuống!
Bạn cần học được cách từ bỏ, học được cách nhìn ra những thứ càng cố gắng càng khó níu giữ. Trái tim của một người đàn ông một khi đã thuộc về người khác, bạn chẳng nên cố gắng hơn làm gì. Đừng tự biến mình thành một người phụ nữ chỉ biết mù quáng chạy theo người không yêu mình, tự làm tổn thương chính bản thân và chẳng nhận lại được điều gì xứng đáng.

Soi gương đi nào, bạn đẹp, bạn tự tin, bạn có sở thích, có đam mê, có tài chính và có đứa con luôn yêu thương mình hết mực, còn điều gì có thể cản bước bạn để có một cuộc sống hạnh phúc nữa?
-ST-

Đứa con vô tội và nỗi đau của người mẹ khi phải nói ra sự thật

Vì muốn cứu cô con gái bị bệnh máu trắng, hai vợ chồng đã nói ra một bí mật đau lòng… Đọc xong câu chuyện, bạn có thể tha thứ cho người đàn ông da đen nọ không?

Cuối năm 2002, trên một số trang báo của Ý đã xuất hiện một thông báo tìm người rất đặc biệt:
Ngày 17/5/1992,
Ở bãi đậu xe đường số 5, khu thương nghiệp thành phố Avenue, một người phụ nữ da trắng bị một chàng trai da đen cưỡng hiếp. Không lâu sau, người phụ nữ kia đã sinh ra một bé gái da đen. Cô và chồng đã không chút do dự mà gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng bé gái này.

Tuy nhiên điều không may chính là, hiện tại cô bé bị bệnh máu trắng, cần phải làm phẫu thuật cấy ghép tủy gấp, ba ruột của cô bé chính là niềm hy vọng duy nhất để cứu sống cô, hy vọng người năm xưa sau khi đọc được lời nhắn này, hãy mau chóng liên hệ với bác sĩ Adrew làm việc tại bệnh viện Elizabeth.

Bản tin tìm người này đã dấy lên một làn sóng dư luận trong xã hội
Tiêu điểm thắc mắc của mọi người chính là: “Người da đen này sẽ đứng ra hay không?”.

Hiển nhiên anh ta sẽ phải đối mặt với hai sự lựa chọn, nếu đứng ra, anh ta sẽ đối mặt với việc mất hết danh dự, gia đình tan nát; nếu giữ im lặng, anh ta một lần nữa sẽ phạm phải tội lỗi… không thể tha thứ được mua trả góp

Đây là một câu chuyện có thật, và câu chuyện này sẽ có kết cục như thế nào? Đối diện với một kẻ cưỡng gian… Bạn có tha thứ cho anh ta không? Xin hãy xem tiếp…

Cô bé bị bệnh máu trắng liên quan đến một bí mật…
Ở một khu dân cư thuộc thành phố Foyer nước Ý, Marda 35 tuổi là người phụ nữ luôn bị mọi người xì xào bàn tán. Bởi cô và chồng cô Peters đều là người da trắng, nhưng trong hai đứa con của họ, lại có một đứa là da đen.

Hiện tượng kì quặc này đã khiến cho những người hàng xóm bên cạnh không khỏi cảm thấy tò mò, Marda luôn cười nói với họ rằng, do bà nội của mình là người da đen, ông nội là người da trắng, nên đứa con gái Monica mới xuất hiện sự lại giống như vậy chuyện lạ

Để tìm tủy xương thích hợp, bí mật này không còn che đậy được nữa…
Mùa thu năm 2002, cô bé da đen Monica liên tục bị sốt cao. Cuối cùng bác sĩ Andrew chuẩn đoán Monica bị bệnh máu trắng, biện pháp chữa trị duy nhất là làm phẫu thuật cấy ghép tủy.

Bác sĩ phân tích: “Hết thảy những người có quan hệ huyết thống với Monica, hãy đến bệnh viện để làm xét nghiệm tủy xương, bởi những người như vậy là dễ dàng tìm được mẫu tủy thích hợp nhất, cả nhà và người thân họ hàng của hai bên, tốt nhất đều nên đến bệnh viện để làm xét nghiệm”.

Nghe thông báo này, mặt Marda bỗng tái nhợt, nhưng vẫn bảo cả nhà đến làm xét nghiệm tủy xương, kết quả không có ai thích hợp cả.

Bác sĩ lại nói với họ, tình huống giống như Monica, tỉ lệ để tìm được tủy thích hợp thật sự là rất nhỏ.

Bây giờ vẫn còn một biện pháp hữu hiệu nhất, chính là Marda và chồng cô sinh thêm một đứa bé nữa, lấy máu trên cuống rốn của đứa bé này truyền cho Monica.

Hai vợ chồng này nghe xong, im lặng một hồi lâu… Cuối cùng họ nói: “Cho chúng tôi thời gian suy nghĩ”.

Thật không ngờ…
Buổi tối Thứ Hai, bác sĩ Andrew đang trực ban, bỗng cửa phòng bị đẩy ra, là vợ chồng Marda.

Marda cắn chặt môi, chồng cô Peter nắm chặt lấy tay cô, vẻ mặt nghiêm túc nói với bác sĩ: “Chúng tôi có một chuyện muốn nói với ông, nhưng ông hãy hứa là sẽ giữ bí mật cho chúng tôi, bởi vì đây chính là bí mật lâu năm của vợ chồng chúng tôi”.

Ông bác sĩ trịnh trọng gật đầu.

Hai vợ chồng nói ra bí mật giấu kín lâu nay…
“Chuyện xảy ra vào tháng 5/1992. Lúc đó, con gái lớn của chúng tôi Jelena đã được 2 tuổi, Marda làm việc trong một quán ăn, đến 10 giờ tối mỗi ngày mới được về nhà.

Buổi tối hôm đó trời mưa rất to, khi Marda tan ca trở về thì trên đường đã gần như không còn ai nữa.

Khi đi ngang qua một bãi đậu xe bị bỏ hoang, Marda nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, cô sợ hãi quay đầu lại nhìn, thì thấy một chàng trai da đen đang đứng phía sau cô. Anh ta tay cầm một khúc cây, đánh cô ngất đi, và làm nhục cô.

Đợi đến khi Marda tỉnh lại, loạng choạng trở về nhà thì đã hơn một giờ sáng, tôi lúc đó tựa như đã phát điên lên, xông ra ngoài để tìm người da đen kia tính sổ, nhưng từ sớm đã không có một bóng người nào ở đó cả.

Buổi tối hôm đó, hai vợ chồng chúng tôi ôm nhau khóc thảm thiết, cả bầu trời dường như đều đã đổ sập xuống”.

Kể đến đây, mắt của Peter ướt nhòe.

Anh kể tiếp: “Không lâu sau đó, Marda phát hiện mình đã mang thai.

Chúng tôi vô cùng sợ hãi, lo sợ rằng đứa con này chính là của người da đen kia. Marda muốn phá bỏ cái thai này đi, nhưng lòng tôi vẫn ôm một tia hy vọng, biết đâu đứa bé trong bụng này chính là con của chúng tôi thì sao.

Cứ như vậy, chúng tôi đã thấp thỏm chờ đợi mấy tháng.

Tháng 3/1993, Marda hạ sinh một bé gái, là da đen. Chúng tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, cũng từng nghĩ rằng sẽ đem đứa bé này giao cho viện mồ côi, nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng khóc của nó, chúng tôi lại không nhẫn tâm.

Chúng tôi quyết định sẽ đối xử tốt với cô bé này ……….
Nói cho cùng thì Marda cũng đã mang thai nó, nó cũng là một sinh mệnh mà. Tôi và Marda đều là những tín đồ Cơ Đốc thành kính, sau cùng chúng tôi đã quyết định nuôi dưỡng nó, đặt tên cho nó là Monica”.

Khóe mắt của bác sĩ Andrew cũng đã cay cay, ông cuối cùng đã hiểu vì sao đôi vợ chồng này lại sợ sinh thêm một đứa con như vậy.

Ông gật đầu tựa như đang suy nghĩ: “Nếu đã như vậy, dẫu cho ông bà có sinh thêm 10 đứa nữa, cũng rất khó sinh ra được đứa bé có tủy xương thích hợp với Monica!”

Ông nhìn Marda, như thử thăm dò, nói: “Ông bà phải tìm được cha ruột của Monica, nói không chừng tủy xương của anh ta, hoặc tủy xương của con cái anh ta có thể thích hợp với Monica”.

“Nhưng… ông bà có bằng lòng để cho anh ta xuất hiện trong cuộc đời mình lần nữa hay không?”

Marda nói: “Vì con, tôi bằng lòng tha thứ cho anh ta, nếu như anh ta chịu bước ra để cứu đứa bé, tôi thề sẽ không khởi tố anh ta”.

Bác sĩ Andrew không khỏi chấn động sâu sắc bởi tấm lòng lòng thương con của người mẹ này.

Bản tin tìm người đặc thù này đã dấy lên một làn sóng hiến tủy khắp cả nước. Nhưng trong biển người mênh mông, huống hồ chuyện đã nhiều năm như vậy, biết đi đâu để tìm tên cưỡng gian năm xưa?

Marda và Peter suy nghĩ hết lần này đến lần khác, quyết định dùng hình thức giấu tên, để đăng một bản tin tìm người trên báo.

Tháng 11/2002, trên các tạp chí thành phố Foyer đều đăng một bản tin tìm người đặc biệt như miêu tả ở trên, bản tin khẩn cầu kẻ cưỡng gian đó hãy bước ra, vì đó là hy vọng cuối cùng đối với mạng sống của bé gái bị bệnh máu trắng đáng thương kia.

Bản tin vừa được đưa ra đã gây nên tiếng vang mạnh mẽ trong xã hội. Thùng thư và điện thoại của bác sĩ Andrew mỗi ngày đều không thiếu những cuộc gọi khắp nơi trong nước, mọi người tranh nhau dò hỏi người phụ nữ này là ai, họ rất muốn được gặp cô, hy vọng có thể chung tay giúp đỡ cô.

Nhưng Marda đã cự tuyệt sự quan tâm của mọi người, cô không muốn tiết lộ họ tên của mình, càng không muốn để cho người khác biết Monica chính là con gái của kẻ cưỡng hiếp kia.

Nếu như bạn là người da đen kia, bạn sẽ làm thế nào?
Lúc này giới truyền thông đối với kết cục của sự việc này đã tiến hành thảo luận trước. Các trang của tờ La Mã bình luận: “Người đàn ông da đen này sẽ xuất hiện không? Nếu như người đàn ông da đen này dũng cảm bước ra, vậy chúng ta sẽ nhìn nhận và đối đãi anh ta như thế nào? Pháp luật của chúng ta nên trừng phạt anh ta như thế nào?”

Anh ta vì tội ác của ngày hôm qua mà nhận sự trừng phạt, hay là vì sự dũng cảm của ngày hôm này mà nhận được lời tán dương?

Tin tức Foyer tiếp tục được đăng tải: “Nếu bạn là người đàn ông da đen đó, bạn sẽ làm thế nào?”

Những thảo luận này, đã khởi lên một làn sóng tranh luận khó cả đôi đường đối với quần chúng độc giả rộng lớn.

Tình mẹ thương con này đã cảm động vô số người, cũng đã tình cờ giúp đỡ những bệnh nhân khác

Cai ngục ở vùng đó cũng tích cực giúp đỡ Marda. Họ đã cung cấp danh sách tội phạm từ sau năm 1992 cho bệnh viện, bởi người da đen trong thành phố này rất ít, vậy nên, kể từ 10 năm trước thì tội phạm da đen cũng không nhiều.

Họ nói với Marda rằng: “Mặc dù có một số tội phạm năm đó không phải vì phạm tội cưỡng hiếp và bị tuyên án, nhưng cũng có khả năng từng làm qua những chuyện như vậy”.

Có những người đã ra ngục rồi, có một số người vẫn còn ở trong ngục, Marda và Peter đã kết nối liên lạc với những người này, không ít tội phạm đã bị tình mẹ thương con của cô làm cho cảm động, bất luận là người da trắng hay da đen, họ đều tự nguyện trình báo để làm xét nghiệm tủy xương, hy vọng có thể hiến tủy cho Monica, nhưng trong số họ cũng không có tủy xương thích hợp.

Rất nhiều tội phạm năm đó đều bày tỏ sự chân thành và quan tâm sâu sắc, họ đều cung cấp manh mối cho vợ chồng Marda.

Nhưng đáng tiếc thay, họ đều không phải là người da đen cưỡng hiếp năm đó.

Câu chuyện này cũng đã làm cảm động rất nhiều người dân, không ít người tự nguyện làm xét nghiệm tủy, để xem tủy xương của bản thân mình có thích hợp hay không.

Người tình nguyện càng lúc càng nhiều lên tạo thành một làn sóng hiến tủy của những người tình nguyện tại thành phố Foyer, làn sóng ấy đã cứu được khá nhiều sinh mệnh của những người bị bệnh máu trắng, nhưng Monica lại không nằm trong số những người may mắn này.

Marda và Peter vẫn hồi hộp lo lắng mà chờ đợi người da đen kia xuất hiện…

Hơn hai tháng trôi qua, người này vẫn không xuất hiện

Hai vợ chồng thấp thỏm không yên, nghĩ rằng, cũng có thể người đàn ông da đen kia đã không còn trên cõi đời này nữa?

Cũng có thể đã rời khỏi quê nhà, từ lâu đã không còn ở Ý nữa rồi?

Cũng có thể anh ta không muốn hủy hoại cuộc sống của chính mình, nên không muốn bước ra?…

Nhưng bất luận như thế nào, chỉ cần Monica còn sống một ngày, họ sẽ không từ bỏ hy vọng tìm kiếm người đàn ông da đen kia.

Người đàn ông bí ẩn…dần hé lộ

Sau khi bản tin tìm người đặc thù này xuất hiện trên trang báo ở thành phố Napoli, trong lòng ông chủ 30 tuổi của một nhà hàng cao cấp bắt đầu dậy sóng.

Anh là người da đen, tên Achlia.

Ngày 17/5/1992, trong cuộc đời anh đã trải qua một đêm mưa tầm tã tựa như ác mộng, anh chính là người được nhắc đến trong câu chuyện trên.

Không ai có thể ngờ được rằng Achlia thắt lưng bạc triệu của ngày hôm này từng là một người rửa chén bị người ta sai tới sai lui. Bởi cha mẹ mất sớm, một người không được ăn học nhiều như anh đã phải lăn lộn kiếm sống từ rất sớm.

Người thông minh chăm chỉ như anh chỉ mong sao dùng sự cần cù lao động của mình có thể đổi lấy tiền bạc và sự tôn trọng của người khác, nhưng trớ trêu thay ông chủ của anh là người phân biệt chủng tộc, dẫu cho anh cố gắng thế nào, vẫn luôn phải chịu đánh đập chửi mắng từ ông ta.

Hôm đó là sinh nhật lần thứ 20 của Achlia
Anh dự định sẽ nghỉ làm sớm để đón mừng sinh nhật của mình, không ngờ trong lúc loay hoay đã vô tình làm rơi một cái đĩa, ông chủ túm chặt lấy cổ anh bắt anh phải nuốt hết những mảnh vỡ đó. Achlia căm phẫn dâng trào đã cho ông ta một đấm, rồi xông ra khỏi quán.

Anh vẫn chưa hết căm hận và quyết tâm báo thù người da trắng, buổi tối trên đường trời mưa tầm tã dường như không có một bóng người đi lại, trên bãi đậu xe anh gặp Marda, xuất phát từ sự báo thù về phân biệt chủng tộc, anh đã vô tình cưỡng gian người phụ nữ vô tội đó.

Sau sự việc, Achlia trong lòng thấp thỏm không yên. Ngay tối hôm đó, anh đã dùng số tiền đón sinh nhật của mình mua vé xe lửa đến thành phố Napoli, rời xa khỏi thành phố này.

Về sau, Achlia kiếm được một công việc thuận lợi ở nhà hàng của một người Mỹ, đôi vợ chồng người Mỹ đó rất quý tính cách thông minh cần cù của anh, còn đem cô con gái Lina gả cho anh, về sau thậm chí còn giao cho anh quản lý toàn bộ công việc kinh doanh của nhà hàng.

Sự day dứt trong tâm lúc nào cũng đè nặng lên tâm hồn anh

Mấy năm trở lại đây, anh không chỉ phát triển nhà hàng thành một nhà hàng cao cấp sang trọng kinh doanh thịnh vượng, mà còn có được ba đứa con đáng yêu.

Trong mắt người nhà và người làm, Achlia thật sự là một ông chủ tốt, người chồng tốt và người cha tốt.

Vậy mà trong lòng anh vẫn không sao quên được tội ác năm xưa mà mình đã phạm. Anh luôn cầu nguyện với Thượng Đế xin Người hãy phù hộ người phụ nữ đã từng bị anh làm hại kia, hy vọng cô có thể bình an vô sự sống một cuộc sống hạnh phúc, và không bị tổn hại bởi những gì tội lỗi anh đã gây nên. Nhưng anh trước giờ chưa từng đem bí mật trong lòng này nói với bất kỳ người nào cả.

hiến tủy, câu chuyện cảm động, bệnh máu trắng, Bài chọn lọc, 
Buổi sáng hôm đó, Achlia đã đọc đi đọc lại bản tin đó đến mấy lần, trực giác mách bảo rằng anh chính là kẻ cưỡng gian được tìm trên tờ báo đó. Anh không bao giờ nghĩ đến rằng, người phụ nữ đáng thương đó cuối cùng đã mang thai và đã nuôi dưỡng đứa con vốn không thuộc về mình.

Cả ngày hôm đó, Achlia mấy lần muốn gọi điện thoại cho bác sĩ Andrew, nhưng mỗi lần điện thoại còn chưa quay xong anh liền vội cúp máy. Trong lòng Achlia đang giãy giụa đau đớn, nếu như đứng ra thừa nhận tất cả, mọi người sẽ biết được quá khứ xấu xa nhất của anh, những đứa con sẽ không còn yêu thương anh nữa, anh sẽ mất đi gia đình hạnh phúc và người vợ xinh đẹp, cũng sẽ mất đi sự tôn trọng của xã hội đối với mình.

Hết thảy những thứ này là kết quả anh đã không ngừng nỗ lực phấn đấu trong suốt mấy năm nay, vất vả lắm mới có được!

Buổi tối hôm đó, khi đang ăn cơm, mọi người trong nhà đều bàn luận về những tin tức có liên quan đến Marda trên báo chí như những lần trước. Người vợ Lina nói: “Em thật sự rất khâm phục người phụ này, nếu như đổi lại là em, em sẽ không có can đảm để nuôi dưỡng con gái do mình bị cưỡng hiếp rồi sinh ra, em càng khâm phục người chồng của cô ấy, anh ta quả thật là một người đàn ông đáng được tôn trọng, lại có thể chấp nhận một đứa con như thế”.

Achlia im lặng nghe những lời đàm luận của vợ rồi đột nhiên hỏi: “Vậy em nhìn nhận kẻ cưỡng hiếp đó như thế nào?”

Người vợ lòng đầy căm phẫn nói: “Em tuyệt đối không thể tha thứ cho hắn ta được, năm xưa đã làm sai rồi, vào thời khắc then chốt của bây giờ, hắn ta lại rụt cổ trốn tránh. Hắn ta thật đúng là quá đê tiện, quá ích kỷ rồi, thật là quá ghê tởm! Hắn ta đúng thật là con quỷ hèn nhát!”

Achlia ngơ ngác lắng nghe, muốn đem tất cả sự thật nói với vợ. Buổi tối hôm đó, do cậu con trai 5 tuổi không chịu ngủ, Achlia lần đầu tiên đã đánh nó một bạt tai. Đứa con trai vừa khóc vừa nói: “Ba là người ba xấu xa, con sẽ không còn quan tâm đến ba nữa. Ba không phải là ba của con nữa”.

Trong lòng Achlia xung đột mạnh, anh ôm chặt con vào lòng, nói: “Ba thật sự xin lỗi, ba sẽ không bao giờ đánh con nữa đâu. Tất cả là lỗi của ba, con hãy tha thứ cho ba, được không?”. Nói đến đây, nước mắt Achlia không ngừng trào ra.

Đứa con sợ quá, dường như nó cũng hiểu chuyện, vội lấy tay lau nước mắt và an ủi Achlia: “Được rồi, con tha thứ cho ba. Thầy giáo dạy rằng, đứa bé biết sai mà nhận lỗi mới là đứa bé ngoan”.

Achlia cả đêm trằn trọc không sao ngủ được, anh cảm thấy bản thân mình dường như đang bị dày vò dưới địa ngục, những khung cảnh trong đêm mưa gió tội ác đó và hình bóng của người phụ nữ kia không ngừng đan xen xuất hiện trước mắt, và dường như anh còn nghe thấy tiếng khóc và tiếng gọi đau thương của người phụ nữ kia nữa. Anh không ngừng tự hỏi chính mình: “Mình rốt cuộc là người tốt, hay người xấu đây?”

Nghe thấy hơi thở đều đều của người vợ đang nằm bên cạnh, anh liền mất đi dũng khí để nói ra mọi chuyện.

Ngày hôm sau thần sắc anh cực kỳ tiều tụy, trong lòng càng lúc càng nặng trĩu…

Người vợ rất nhanh đã nhận ra sự khác thường nên quan tâm hỏi han chồng.

Buổi sáng khi đi làm, các nhân viên đều chào hỏi anh thân thiết: Chào ngài tổng giám đốc! Anh sắc mặt tiều tụy chào lại họ, trong lòng cảm thấy toàn là xấu hổ và nhục nhã. Achlia cảm thấy bầu trời dường như đã đổ sụp xuống rồi!

Tình thương của người cha bùng lên
Mấy ngày sau, Achlia không cách nào im lặng được nữa, anh liền gọi điện thoại ẩn danh cho bác sĩ Andreew bằng điện thoại công cộng. Anh cố hết sức để giọng nói của mình trông thật bình tĩnh: “Tôi rất muốn biết bệnh tình của cô bé bất hạnh kia”.

Bác sĩ Andrew trả lời rằng, bệnh tình của cô bé đó rất nghiêm trọng, cuối cùng ông còn thương cảm rằng: “Không biết con bé có thể đợi được đến ngày cha ruột của nó xuất hiện hay không”.

Lời nói này đã chạm đến tận đáy lòng Achlia, tình thương của người cha đã bùng lên từ nơi sâu thẳm trong tâm hồn anh, cô bé đó dù sao cũng là cốt nhục của mình!

Anh quyết định bước ra để cứu Monica, anh đã phạm sai lầm một lần rồi, bây giờ không thể phạm sai lầm tiếp nữa.

Buổi tối hôm đó, anh lấy hết can đảm để nói với vợ tất cả. Cuối cùng anh nói: “Anh rất có khả năng chính là cha ruột của đứa bé đó! Anh phải đi cứu con bé!”

Vợ anh bàng hoàng, căm phẫn, thương tâm, trái tim như vỡ vụn ra khi nghe hết tất cả những điều này rồi nói: “Anh là đồ dối trá!”

Buổi tối hôm đó, cô đã dắt theo ba đứa con, lái xe đến nhà ba mẹ. Khi cô đem hết bí mật của Achlia kể lại với ba mẹ, đôi vợ chồng này lúc đầu cũng vô cùng tức giận, nhưng sau khi nghe xong đã rất mau chóng lấy lại bình tĩnh.

Họ nói với con gái rằng: “Chúng ta nên tức giận về hành vi của Achlia trong quá khứ. Nhưng con có từng nghĩ qua hay chưa, anh ấy có thể bước ra, cần có dũng khí lớn đến dường nào, điều này chứng minh rằng lương tâm của anh ta còn chưa mất đi. Con là hy vọng chồng con là một người từng phạm sai lầm, nhưng bây giờ có thể sửa đổi? Hay là muốn một người chồng mãi mãi chỉ biết chôn vùi quá khứ tàn ác?”

Cô đã im lặng không nói gì cả. Ngày hôm sau, trời vừa sáng Lina vội trở về bên cạnh Achlia, nhìn thấy Achlia cặp mắt đỏ hoe, Lina kiên định nói : “Achlia, anh hãy đến chỗ bác sĩ Andrew đi! Em sẽ đi cùng với anh!”

Trong tuyệt vọng luôn xuất hiện ánh sáng hy vọng

Ngày 3/2/2003, vợ chồng Achlia đã liên lạc được với bác sĩ Andrew. Ngày 8/2, vợ chồng Achlia vội đến bệnh viện Elizabeth, bệnh viện đã làm xét nghiệm DNA và kết quả là anh thật sự chính là cha ruột của Monica.

Khi biết được người đàn ông da đen đã làm nhục mình cuối cùng đã dũng cảm bước ra, những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng lăn dài trên má Marda.

Cô đã căm hận Achlia trong suốt 10 năm, nhưng thời khắc này đây cô lại vô cùng cảm động.

Tất cả đều được tiến hành cực kỳ bí mật. Để bảo vệ đời tư của vợ chồng Achlia và vợ chồng Marda, bệnh viện đã không nói ra tên thật và thân phận của họ cho báo chí mà chỉ thông báo với kí giả rằng đã tìm được cha ruột của Monica.

Thông tin này đã khiến toàn bộ người dân thành phố quan tâm đến sự kiện này phấn khởi, họ không ngừng gọi điện thoại và viết thư cho bác sĩ Andrew, nhờ ông gửi sự tha thứ và lòng tôn kính của họ đến người da đen này: “Anh ấy từng là tội nhân, nhưng giờ đây anh ấy là một anh hùng!”

Đối mặt, đó mới là sự cứu vãn và chuộc tội thật sự

Ngày 10/2, vợ chồng Marda yêu cầu được gặp mặt Achlia. Lúc đầu, anh không có dũng khí gặp họ, nhưng Marda cầu xin hết lần này đến lần khác nên anh mới dám nhận lời.

Ngày 18/2, dưới sự sắp xếp bí mật của bệnh viện, Marda gặp Achlia trong phòng khách của bệnh viện. Đầu tóc của anh vừa mới cắt, khi nhìn thấy Marda, bước chân nặng nề khó bước, sắc mặt tái nhợt hẳn lên. Marda và chồng bước đến, nắm chặt lấy tay anh, ngay tức khắc 3 người khóc không thành tiếng, nước mắt của ba người hòa lẫn vào nhau.

Rất lâu sau, Achlia nghẹn ngào nói: “Xin lỗi, xin lỗi, xin hãy tha thứ cho tôi! Câu nói này tôi đã chôn sâu trong lòng suốt hơn 10 năm nay rồi, hôm nay cuối cùng đã có cơ hội để nói với chị”.

Marda nói: “Cảm ơn cậu đã có thể bước ra. Cúi xin Thượng Đế phù hộ, tủy xương của cậu đã cứu sống con gái tôi!”

Ngày 19/2, bệnh viện xét nghiêm xương tủy đối với Achlia, may mắn thay nó hoàn toàn thích hợp với Monica!

Bác sĩ xúc động nói: “Đây thật sự là kì tích!”

Ngày 22/2/2003, thời khắc mà mọi người chờ đợi từ lâu cuối cùng đã đến, xương tủy của Achlia được cấy ghép vào trong thân thể của Monica.

Một tuần sau đó, Monica khỏe mạnh xuất viện. Vợ chồng Marda đã hoàn toàn tha thứ cho Achlia, mời anh và bác sĩ Andrew đến nhà họ làm khách. Nhưng ngày hôm đó Achlia lại không đến, anh nhờ bác sĩ Andrew mang đến một lá thư.

Trong thư anh vô cùng day dứt nói rằng:

“Tôi không thể quấy nhiễu cuộc sống bình yên của anh chị lần nữa. Tôi chỉ hy vọng Monica và anh chị sẽ sống hạnh phúc bên nhau, nếu như anh chị có khó khăn gì, xin hãy nói với tôi, tôi nhất định sẽ giúp đến cùng! Đồng thời, tôi cũng rất cảm kích Monica, từ một ý nghĩa khác mà nói, là con bé đã cho tôi một cơ hội để chuộc tội, là con bé đã cho tôi có được những khoảnh khắc vui vẻ của nửa cuộc đời còn lại. Đây chính là món quá mà con bé đã tặng cho tôi!”

Đây quả thật là một câu chuyện xung đột tâm can, xúc động lòng người…….

Có lẽ bạn cũng đã từng làm sai, đi lầm đường, nhưng chỉ cần có lòng sửa lỗi thì bạn có thể “bình thản mà đối mặt với tương lai”!

Lấy chồng xấu, cuộc sống như bà hoàng!

Anh xấu, ngắm càng kỹ càng xấu, ngắm hoài không được nét nào ưa nhìn, da đen, chân lông to, nhiều mụn, nhiều râu, chiếc mũi quá khổ, chiều cao khiêm tốn, không có khiếu ăn nói hoa văn như người ta. Ngày cô giới thiệu anh, đám bạn mắt tròn mắt dẹt chê: “Bộ thế gian hết đàn ông rồi hay sao, xấu vừa còn chấp nhận, chứ xấu thế này đêm nằm ngủ dễ gặp ác mộng…”. Cô cười không để tâm bởi bạn bè chỉ nhìn vào bề nổi, mà bề nổi thường không bền…

Cô dẫn anh về nhà, bố ngồi trầm ngâm uống trà, chậm rãi: “Các con thương nhau là duyên số, sướng hay khổ do con, người ngoài cười chê kệ họ, cuộc sống mình không ai sống thay được …”. Mẹ thì thở dài: “Con người ta khôn ngoan cưới tấm chồng đàng hoàng, tài giỏi, còn mày đưa về thằng không chút sáng sủa nào… ”. Cô chẳng chạnh lòng, càng chẳng ngại ai cười chê bởi cô tin vào lựa chọn của mình, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, cô nhìn ra những điều tốt đẹp ở anh mà người ngoài không nhìn thấy được. Và cô tin vào sự lựa chọn một anh chồng xấu của mình.
Tính anh điềm đạm, chín chắn, sống có chí hướng. Ra trường đi làm, san sẻ gánh nặng đặt lên đôi vai mẹ, anh cố gắng phấn đấu rồi miệt mài làm thêm gửi tiền về nuôi em ăn học. Anh hy sinh mọi thú vui sở thích bản thân lo cho gia đình trước. Anh kể cô nghe về sự nhọc nhằn của mẹ, cô thầm nghĩ người đàn ông có trách nhiệm, biết thương mẹ, gia đình đến vậy sau nhất định thương yêu vợ con. Anh sống chân thành với mọi người, anh thường bảo: “ Mình nghèo tiền bạc nhưng đừng nghèo tình cảm em ạ”. Cô thương, yêu anh từ những điều giản dị như thế…

Người ta bảo, tình yêu lung linh nên củ ấu cũng tròn, về sống chung nhà, đàn bà mới vỡ mộng, đàn ông phô bày không ít thói hư tật xấu khi yêu giấu nhẹm. Sống với anh, cô tuyệt nhiên không nhìn thấy điểm gì đáng chê trách, ngoài khiếm khuyết ngoại hình, hình hài mẹ cha cho, anh nào quyền lựa chọn. Lúc yêu, anh chiều cô 8, 9 phần, giờ anh chiều cô vẹn 10 phần, anh nói: “Anh yêu thương vợ nhiều hơn bởi vợ phải gánh vác thêm những trách nhiệm nặng nề, làm dâu con, làm vợ, làm mẹ… ”.

Bát đũa có lúc xô, khi mâu thuẫn, trước sự giận dỗi, nói lời nặng nhẹ của cô, anh chỉ im lặng bảo: “Khi nào em bình tĩnh mình nói chuyện sau, lúc nóng giận thường suy nghĩ chưa thấu đáo”. Khi cô nhận ra mình sai, cô làm lành ôm vai anh hỏi: “ Có giận em không? ” Anh véo má cô, đùa hóm hỉnh: “ Anh là người lớn, người lớn ai chấp vặt, để bụng trẻ con.” Anh luôn nhún nhường, nhận phần thiệt để giữ ấm trong nhà…Ở bên anh cô có cảm giác được chở che, bình an, tin tưởng. Càng ngày, cô thấy mình thêm phần yêu chồng, bị cuốn hút vào sự nhạy cảm tinh tế ở anh…

Dù công việc vất vả, áp lực, nhưng về nhà, anh vội thay quần áo, xắn tay giúp cô việc cơm nước dọn dẹp nhà cửa, chồng nhặt rau, vợ nấu nướng. Anh sẵn sàng đeo tạp dề, tập nấu những món ăn cô thích, gian bếp ấm cúng tình vợ chồng. Anh giành luôn việc giặt quần áo, anh bảo: “Tay anh to khỏe hơn, quần bò anh vừa cứng vừa nặng để anh vò cho vào máy. Từ giờ việc nặng trong nhà để đấy anh làm.”. Cô cảm động trong lòng…

Lấy anh, cô cảm nhận được nhiều giá trị tốt đẹp trong cuộc sống, anh bảo:“Đàn ông phải là cột trụ vững chãi trong nhà, không ngại khó, vất vả, bươn chải nhất định không được để vợ con khổ”. Anh thực hiện đúng lời anh nói, mua nhà, mua xe, không để cô phải lo nghĩ nhiều chuyện tiền nong. Khi con cái luấn quấn, cô tính nghỉ việc ở nhà, anh động viên rằng: “ Vợ nên đi làm, đừng nghĩ quanh quẩn ở nhà lo cho chồng con. Phụ nữ cũng cần sự nghiệp riêng, kiếm nhiều tiền hay ít tiền không quan trọng bằng việc thấy mình cống hiến cho xã hội, tiếp xúc gặp gỡ nhiều người vợ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn. Việc nhà thì mình nên tìm người giúp việc”.

Thỉnh thoảng anh hay đưa cô đi mua quần áo mỹ phẩm làm đẹp, anh đùa: “Vợ ngày càng đẹp, đi cạnh vợ anh được thơm lây, ra đường khối người ngước nhìn theo bàn tán, thằng kia xấu, lấy được vợ đẹp chứng tỏ nó giỏi chứ chẳng vừa…”. Cô nhìn vẻ mặt hào hứng của anh lúc đó cười hạnh phúc. Anh chưa khi nào tỏ vẻ ngại ngần về vẻ ngoài của mình, anh nói: “Đàn ông có tự tin hay không là nằm ở cái đầu, có thành đạt, có tài giỏi lo được cho vợ con gia đình, chứ không phải nằm ở hình thức”.

Anh sống chu đáo, hiếu thuận với bố mẹ hai bên không hề phân biệt nội hay ngoại. Bố mẹ vợ ốm đau anh tận tình thăm hỏi, đưa lên thành phố thăm khám. Đi công tác, anh không quên mua đặc sản quý làm quà biếu bố mẹ hai bên… Sống lâu mới biết lòng người, bố mẹ cô giờ rất quý con rể, lâu lâu không thấy anh về, bố lại gọi điện lên nhắc anh bố trí công việc về uống rượu với ông.

Vợ chồng cô đã đi qua chặng đường 5 năm hôn nhân, sống bên anh lúc nào cô cũng cảm giác hạnh phúc như ngày đầu bởi chồng cô xấu mã nhưng tốt lòng… Nếu ngày ấy, cô nông nổi chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài hào nhoáng, bóng bẩy chọn chồng thì cô đã vụt mất hạnh phúc hôm nay của mình…

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Mẩu chuyện ý nghĩa "Rời xa cũng là một cách để yêu thương nhiều hơn"

Người chồng sau khi kiếm được tiền trở về nhà muốn ly hôn với vợ, đứa con trai duy nhất mà người mẹ yêu thương hết mực lại quyết định ở với bố. Sự rời xa ấy có phải là ngừng yêu thương, hay đó là lựa chọn để quan tâm nhiều hơn…

Người chồng lên thành phố lớn kiếm tiền với lý do để vợ và con có được cuộc sống sung sướng hơn. Người vợ đã bằng lòng, cô cùng cậu con trai của mình tiếp tục sinh sống ở quê. Sau thời gian dài người chồng đi làm xa, người vợ ở nhà nhớ nhung và luôn ngóng trông ngày chồng mình sớm trở về.Thời gian đầu, người chồng thường gửi một chút tiền cho gia đình và cũng hay gọi điện về thăm hỏi. 
Về sau, người chồng không những không gọi điện mà đến tiền cũng không gửi nữa, dường như anh đã quên mất vợ và con trai ở nhà. Người vợ ngày càng sốt ruột và lo lắng, hàng ngày nghe ngóng hỏi han tin tức của chồng khắp nơi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Không có cách nào khác, cô đành mở một sạp bán trái cây, hàng ngày đều đi sớm về muộn nhưng tiền kiếm được cũng không nhiều.

Rồi một ngày, người chồng trở về…
Ba năm trôi qua, thật không ngờ, người chồng đột nhiên trở về nhà… Anh chồng lái một chiếc ô tô con trở về, tất cả mọi người đều cho rằng nỗi vất vả của người vợ từ đây sẽ kết thúc và những tháng ngày chờ mong thật không uổng phí. Thế nhưng, đêm hôm đó, người chồng nói với vợ là anh trở về để ly hôn, vì anh đã có người con gái khác.Anh chồng thừa nhận thẳng với vợ, hai người họ đã sống chung với nhau trong nhiều năm, và bây giờ anh không còn tình cảm với cô nữa. Những lời nói của anh làm tan nát cõi lòng cô:“Anh thực sự không còn tình cảm với em sao? Anh có biết rằng, bao năm qua ngày nào em cũng mong chờ anh trở về không?”Người chồng nói với vợ, anh không muốn cô ấy phải chờ đợi. Anh còn nói, ngay bây giờ hai vợ chồng sẽ ký đơn ly hôn. Anh còn nói mình đã kiếm được một chút tiền nên sẽ đưa cho vợ, xem như để đền bù tổn thất mà cô ấy phải chịu. Người chồng xem ra kiên quyết đòi ly hôn và người vợ cũng hiểu ra chồng mình đã thay lòng đổi dạ, sau khi suy ngẫm và đồng ý, cô nói: “Vậy con của chúng ta phải làm sao đây? Em không muốn làm tổn thương con”. Người chồng nói: “Cứ thuận theo ý nó, nó muốn ở cùng với ai thì ở”.Nói thì nói vậy, nhưng cô nghĩ, con trai nhất định sẽ chọn ở cùng cô, bởi cô và con trai đã luôn ở bên nhau từ trước tới giờ. Hơn nữa, người chồng đã đi xa nhiều năm như vậy, con không gần gũi bố, nên không thể có khả năng con sẽ chọn ở cùng bố.

Ngày ra tòa, người vợ gánh chịu nỗi đau mất chồng, mất con…Ngày ly hôn, quan tòa hỏi cậu bé muốn ở cùng với mẹ hay ở cùng với bố? Không ngờ, cậu bé trả lời: “Con muốn ở cùng với bố!”.Câu trả lời của cậu bé, khiến mọi người đều sửng sốt, quan tòa hỏi cậu: “Vì sao cháu muốn ở cùng với bố?”.Cậu bé cười và nói: “Vì bố cháu có nhiều tiền!”Lời nói của cậu bé rất thật, đúng là bố cậu có tiền, vì thế nên anh sẽ có thể mua được cho con trai rất nhiều đồ ăn nó thích, và còn có thể mua cho con trai nhiều đồ chơi nữa. Ngược lại, khi ở với mẹ, nó đã trải qua một cuộc sống nghèo khổ, mẹ không bao giờ cho nó tiền tiêu vặt, cũng không được mua đồ ăn mà nó muốn, càng không bao giờ được mua một món đồ chơi yêu thích.Thậm chí khi nó muốn ăn một loại quả nào đó, thì mẹ cũng không tùy tiện cho nó ăn. Đôi lúc vì sự nghịch ngợm của nó, người mẹ lại mắng và đánh nó, chắc chắn trong lòng, mẹ rất là đáng ghét, cho nên nó chọn ở cùng bố là điều đương nhiên.Với người mẹ, câu nói của con không khác gì ‘sét đánh ngang tai’, cô không thể chấp nhận được sự thật này, cô hỏi con trai: “Con trai, tại sao con lại không lựa chọn sống cùng với mẹ chứ? Ở cùng với mẹ, từ nay về sau, mẹ có thể mua cho con đồ ăn vặt, cũng có thể mua cho con đồ chơi nữa…”.Nhưng đứa bé lắc đầu nói: “Con không thích mẹ”.Người chồng nghe xong, cười đắc ý, xem ra, hai ngày trước anh ta mua cho nó đồ chơi, đồ ăn, là việc làm thật đúng đắn! Hai ngày trước, anh ta đã cố gắng thiết lập mối quan hệ với cậu con trai, là vì anh ta nghĩ đến con trai, người vợ hiện tại của anh ta không muốn sinh con, mà anh ta thì lại mong muốn có một đứa con.Hôm đó, người vợ ở ngay trước mặt mọi người mà nước mắt lưng tròng, ruột gan cô như đứt ra từng khúc, cô không thể ngờ, người con mà cô luôn quan tâm và chăm sóc lại có thể nói rằng“Con không thích mẹ”, vào lúc quan trọng nhất, đứa con thân yêu lại có thể từ bỏ cô, giờ khắc đó, cô vô cùng tuyệt vọng và chỉ nghĩ đến cái chết.Thế nhưng, khi ngẫm nghĩ lại, mình phải sống tốt, không chừng một ngày nào đó con trai cô sẽ không thể chịu được sự ngược đãi của mẹ kế mà quay trở về bên cô. Lúc cậu con trai đi, cô đã mua đồ ăn vặt và đồ chơi cho con, nhưng người mẹ lại một lần nữa không thể ngờ được, cậu con trai lại có thể đem tất cả những món đồ đó ném xuống dưới xe. Thậm chí, cậu còn nói với bố mau chóng lái xe đi vì không muốn nhìn thấy mẹ nữa.Kể từ đó, cô phải sống lẻ loi một mình. Hàng ngày, cô vẫn đi sớm về muộn và bày bán sạp hoa quả, có điều việc làm ăn buôn bán của cô kém đi so với trước đây rất nhiều, bởi vì cô luôn luôn không yên lòng, trong lòng cô lúc nào cũng nhớ đến con trai mình, cô không biết nó sống có tốt hay không.Rất nhiều lần, người vợ đột nhiên đẩy sạp trái cây quay về nhà, chuẩn bị đi lên tỉnh tìm con trai, thế nhưng khi đi đến nhà ga, cô lại tự đắn đo, bởi vì cái tỉnh thành này to như vậy, cô lại không biết phải đi đâu mới có thể tìm được con trai. Có thể con trai cô khả năng không còn ở trong tỉnh này nữa, cho dù cô có đi tìm thì cũng chỉ phí công vô ích.

Biên lai gửi tiền bí ẩn…
Một hôm, cô nhận được tờ biên lai chuyển 15 triệu, nó được gửi đến từ tỉnh thành, người gửi tiền chỉ ghi: “I Love You”, khiến cô không sao hiểu nổi. Cô không biết được ai là người đã gửi tiền cho mình nên không dám đi rút tiền. Đến tháng sau, người vợ lại được nhận thêm tờ biên lai gửi tiền như lần trước.Điều này giống như có người đang viện trợ cho cô, nên cô đã đi rút tiền. Trong lòng thầm nghĩ, đợi đến sau này khi đã biết ai là người gửi tiền cho mình thì sẽ đem tiền này trả lại cho người đó. Từ đó về sau, cứ cách một tháng, cô lại nhận được một tờ biên lai gửi tiền 15 triệu, hơn nữa người gửi tiền mỗi lần đều ghi: “I Love You”. Bản thân rất muốn biết người gửi tiền cho mình là ai, nhưng địa chỉ của người gửi chỉ có tên đường phố mà không có số nhà, khiến cho cô đành bó tay.Đến Tết cổ truyền, cô bất ngờ nhận được một lá thư với nội dung: “Mẹ kính yêu! Mẹ có khỏe không? Con biết rõ mẹ rất yêu rất yêu con, con đã rời xa khỏi mẹ, khiến mẹ không quen và rất nhớ rất nhớ con. Mẹ của con! Thực ra, con cũng rất yêu, rất yêu mẹ, rời xa mẹ, con cũng rất không quen, cũng nhớ mẹ rất nhiều! Mẹ ơi! Con cũng biết rõ trong lòng mẹ rất khó chịu vì lúc trước con đã chọn sống cùng với bố.Mẹ có biết không? Lúc đầu, sở dĩ con lựa chọn sống cùng với bố là vì muốn được giảm bớt gánh nặng cho mẹ, đồng thời, con ở bên cạnh bố thì sẽ có thể xin tiền của bố, sau đó gửi tất cả cho mẹ, như vậy, mẹ sẽ không cần phải đi sớm về muộn mà bán hoa quả nữa! Mẹ ơi! Mẹ hãy sống tốt nhé, đừng lo lắng cho con, sau này con sẽ trở về với mẹ. Mẹ vĩnh viễn là người mẹ tốt nhất của con, con vĩnh viễn cũng sẽ không rời xa mẹ, mẹ hãy đợi con lớn lên, con sẽ đón mẹ đến ở cùng với con, chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau mẹ nhé!”.

Cầm lá thư trong tay, người mẹ nước mắt giàn giụa, hóa ra con trai cô chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ rời bỏ cô, hóa ra, trên đời này có một kiểu rời bỏ, mà lại không phải thật sự là rời bỏ, mà là để được gần nhau hơn, cho ta nhiều yêu thương hơn…

Đàn ông khôn ngoan phải biết cách giữ…vợ!

Khi tôi hỏi chồng mình: “Anh chưa bao giờ ghen với bất kỳ người đàn ông nào quanh em, vì anh tin em hay vì anh tự tin?” Chồng tôi nói luôn “Vì anh tự tin!” 
Và tôi biết hàng triệu ông trên đời này cùng tự tin như thế, vừa tự tin vừa hồn nhiên sống bản năng cho đến lúc bàng hoàng nhận ra tình yêu của vợ đối với mình không còn nữa.
Có nhiều thứ làm phai nhạt tình yêu trong lòng phụ nữ nhưng nhân tố hàng đầu là sự xa cách hoặc thiếu quan tâm. Nhiều ông chồng tưởng mình là sư tử, đánh chiếm đàn rồi lăn ra ngủ bù. Đàn bà đâu phải sư tử cái mà cứ săn mồi mang về là đủ, bà cần tình yêu, sự quan tâm và chia sẻ vì nỗi cô đơn trong gia đình sẽ làm họ héo hon.

Nhu cầu chia sẻ của phụ nữ thì cao như sóng thần nhưng biết bao ông chồng ra đường nói như khứu mà về nhà lại ngậm tăm. Ra đường ông duyên dáng hài hước biết bao nhiêu nhưng về nhà nói năng trớt quớt. Không phải vì ông hết yêu mà vì ông không còn cảm hứng mới lạ; như một nghệ sĩ chỉ cháy hết mình trên sân khấu, ông không thể biểu diễn trước một khán giả đã hiểu ông hơn cả ông hiểu ông. Vì thế, ông câm lặng và không chia sẻ.

Sai lầm nhất là sự im lặng được vận dụng nhằm xử lý những xung đột khi bà vợ muốn xử lý tận cùng vấn đề thì ông chồng bỏ đi chỗ khác. Ông tưởng thế là nhường nhịn và mọi chuyện sẽ êm nhưng chỉ khiến bà vợ hoặc nổi điên lên hoặc ghim gút trong lòng, nhìn tưởng bình yên như đám hoa trinh nữ ngủ nhưng gai góc còn nguyên vẹn ẩn mình. Yêu đàn bà thì dễ, hiểu đàn bà thì khó. Yêu đàn bà thông minh còn khó hơn vạn lần. Đàn ông khôn ngoan không bao giờ để vợ chìm trong cô độc vì bản năng sinh tồn của các bà rất cao, bà sẽ làm quen với nó cho đến ngày không cần chồng nữa.

Ngày xưa khi yêu nhau, đố ông dám hững hờ khi cô bệnh, đố ông dám mặc kệ lúc cô buồn, đố ông dám cãi nhau mà không xin lỗi. Nếu cãi nhau ông sẽ vội vã van xin, an ủi, giải thích. Nếu cô bệnh ông sẽ chạy băng qua trái đất thăm nàng... Thế nhưng, các ông chồng quên rằng những bà vợ xứng đáng được yêu chiều hơn thời yêu đương xưa cũ vì bà là trái tim của tổ ấm. Bà là khoản đầu tư không rủi ro và đa phần sinh lãi lớn. Bà phải chịu đựng ông Thánh chồng bà này đã hiện nguyên hình với tính cẩu thả, lười biếng, hết sạch quyền năng và thích ăn ngon. Bà không chỉ chăm lo cho ông mà chăm sóc con ông, bạn bè ông, gia đình ông, là thư ký xinh đẹp kiêm quản gia trung thành. Bà tài ba lèo lái con thuyền gia đình từ tinh thần đến tài chính. Ở cơ quan bạn tránh chửi nhau với bộ phận chấm lương và căn tin thế nào thì về nhà cũng phải ngọt ngào với vợ như thế chứ!

Đàn bà muôn kiếp mộng mơ và sĩ diện như núi. Những người đàn ông thanh lịch ngoài đời, trên phim làm bà so sánh mà ông chồng thì quá là sống bản năng (nhưng có ai đó làm ơn nói giúp cho các bà hiểu rằng "bọn thanh lịch" ấy khi về nhà thì cũng..bợm như nhau!) Ông bày bừa ra nhà, ông chẳng chịu đánh răng, ông không dựng nắp bồn toilet và nói năng chẳng hề ngọt ngào. Ông hùng hục kiếm tiền và tự cho rằng mình hoàn hảo nên chẳng cần chiều vợ chăm con. Thông thường bà tặc lưỡi bỏ qua nhưng sẽ tự vật mình than khóc nếu lỡ trông thấy một ai đó được chồng yêu chiều rất mực. Thế nên, đàn bà rất cần bề ngoài và luôn luôn nhẹ dạ, đàn ông tội lỗi tày đình nhưng cứ lao vào năn nỉ, tặng hoa mua quà hay dẫn đi ăn là lại mềm như bún và lại lăn ra khổ sở vì đàn ông.

Nhưng những thiếu sót trên chỉ làm giảm tình yêu, khiến bà vợ phiêu lưu tìm kiếm sẻ chia như đàn ông tìm hồng nhan tri kỷ chứ chưa đem về sự khinh bỉ. Khinh bỉ và coi thường sẽ đến khi người đàn ông đặt gánh giang sơn lên vai đàn bà, buông mình theo những thú vui riêng và nhất là khi không còn ý chí. Sự khác biệt về tham vọng, tri thức, kỹ năng sống sẽ khiến tình yêu chết như bị đầu độc, chết giãy đành đạch, không có khả năng phục hồi. 

Đàn bà đa phần đòi hỏi. Có đòi hỏi chính đáng có đòi hỏi viển vông mà đôi khi tranh cãi cả ngày cũng chưa chắc phân loại đúng. Làm người tình không dễ, làm chồng càng khó lắm thay nên muốn giữ gia đình thì phải giữ trái tim đàn bà. Đừng coi thường khi hoa trinh nữ ngủ vì sự thất vọng mỗi ngày của người đàn bà sẽ giết chết hôn nhân.

Một đời người. Một người vợ. Một gia đình!

Căn bệnh quái ác cứ hành hạ chị, ngày ngày chị bị đau mà không dám nói với ai. Anh đi làm về bận rộn tối ngày, lại bù đầu vào máy tính. Chị vẫn là người vợ tận tụy, lo cho anh từng bữa ăn, giấc ngủ. Mỗi lần chị đau là chị lại cố gắng kìm chế lại, hoặc làm ra giường kêu mệt, bảo anh giúp chị. Anh vục vặc:
– Giúp gì mà giúp, việc của đàn bà, cô không thấy tôi trăm công nghìn việc thế này à?

Nghe anh nói vậy, chị lại cười và nói trong hơi thở yếu:

– Ơ hay, em mệt thì em mới nhờ anh, chứ nếu không mệt thì em đã làm hết. Từ trước giờ anh có thấy em nhờ vả, sai bảo anh bao giờ không?
Chị nói đến đó thì mệt quá, thiếp đi, ngủ lúc nào không hay biết, cơn đau cũng qua nhanh.

Sắp tới ngày sinh nhật chị, chị nói với anh rằng:

– Anh à, em đã đặt vé giá rẻ cho vợ chồng mình đi Đà Lạt rồi đó. Em thích được đến đó một lần, nghe nói ở đó thơ mộng, lãng mạn, thích lắm!

Anh không thèm ngẩng mặt lên nhìn chị, chỉ nói:

– Tôi bảo cô đi bao giờ mà cô đặt vé, tôi không thích đi du lịch. Vợ chồng lấy nhau rồi thì cố gắng mà tiết kiệm, chi tiêu cho hợp lý. Chưa có sự đồng ý của chồng mà đặt vé, thích đi thì cô đi một mình đi, tôi không rảnh. Tôi còn phải kiếm tiền.

Rất ít khi anh xưng tôi với vợ, có lẽ lần này anh giận chị, giận vì chị không nói với anh một tiếng mà tự ý làm. Thật ra, chị muốn được đi nên chị mới làm thế, chị còn sống được bao lâu nữa đâu. Chị muốn được một lần đi du lịch cùng anh, nhất là trong những ngày cuối đời. Thế mà anh không nói với chị một câu an ủi. Anh có thể từ chối nhưng không nặng lời như vậy. Anh có thể nói: “Sao em không hỏi ý anh mà đã tự quyết định?”. Hoặc là “anh không biết hôm đó có rảnh để đi cùng em không, lẽ ra em phải nói trước để anh sắp xếp công việc”.

Chị nghĩ như vậy nhưng chỉ là chị nghĩ, còn anh không làm thế. Bấy lây nay, anh vẫn là người vô tâm như vậy. Dường như anh không bao giờ chủ động dành cho chị một điều gì bất ngờ, và anh cũng không bao giờ nói với chị một câu ngọt ngào khi chị tự ý đưa ra quyết định. Tính anh bảo thủ, anh thích mình là người quyết. Tính anh ưa ổn định, anh cũng không có sở thích đi nơi xa, nhất là du lịch. Còn chị thì ngược lại. Vợ chồng yêu nhau cần có những kỉ niệm, cần có những ngày tháng vun đắp tình yêu như những chuyến du lịch dài ngày. Nhưng anh chỉ thích ru rú vói 4 bức tường và làm việc. Tiền thì đâu có nhiều nhưng anh cứ thích như vậy.

Chị lấy anh mấy năm nay cũng giống như người giúp việc trong nhà. Chị hiểu, trái tim anh yêu chị và đến bây giờ vẫn còn yêu chị. Chỉ là, anh khô khan cộc cằn, anh không ưa những thứ lãng mạn, cầu kì, cũng không thích thể hiện cho người khác biết. Có những đêm chị nằm bên cạnh anh thủ thỉ: “Anh có hối hận vì lấy em không, vì chúng mình hay giận dỗi vô cớ, vì em hay trách cứ anh vô tâm, không quan tâm tới em?. Lúc đó, anh nửa đùa nửa thật: “Còn đang nghĩ…”.

Tức là, ngày hôm nay có thể anh không hối hận vì lấy chị, nhưng ngày sau nữa, anh sẽ hối hận nên anh mới trả lời như vậy. Không sao, bây giờ anh chưa nói là hối hận vì lấy chị là được rồi. Những yêu cầu của chị, anh luôn cho rằng quá đáng, vì anh không thích như vậy, còn chị thì luôn luôn đòi hỏi. Cuộc sống vợ chồng mà cứ trong 4 bức tường như thế, thật sự nhạt nhẽo biết bao. Anh đâu có hiểu điều đó, vì anh không bao giờ đặt địa vị của mình vào chị.

Anh chị chưa có con vì kiêng cữ, và đến khi chị biết mình bị bệnh, chị càng không muốn có con. Chỉ là anh nghĩ chị không muốn sinh con cho anh, còn mải vui, ham chơi nên mới thế. Anh càng giận chị nên những yêu cầu của chị, anh càng phớt lờ và không bao giờ nghĩ sẽ chiều theo ý chị. Nên chị càng sống đau khổ, tủi thân và chán nản khi những ngày cuối cùng của cuộc đời, chị không thể hạnh phúc trọn vẹn bên anh.

Anh như thế mà chị vẫn yêu anh hết lòng, hết dạ. Chị càng yêu anh bao nhiêu thì lại càng đau đớn trước sự thờ ơ của anh. Chị khóc rất nhiều và càng như thế, bệnh của chị càng trầm trọng hơn. Đến khi chị không gượng dậy được nữa, chị nằm bẹp giường và chị ngạt thở, anh đã hoảng hốt vô cùng.

Anh đưa chị vào viện trong trạng thái rất yếu, chị không còn sức lực để cố gắng nữa. Chị đã khóc rất nhiều và giờ đây, chị cảm nhận được hơi ấm của anh, chị lại quên hết tất cả những gì anh đã vô tâm đối xử với chị. Anh đợi kết quả xem chị làm sao. Bác sĩ hớt hải ra tìm người nhà của chị. “Ai là người nhà của bệnh nhân N?”.
Anh chạy vào cúi xuống kính cẩn bác sĩ. Vị bác sĩ nói:

– Vợ anh bị thế này lâu chưa, sao không trị liệu?

Bị gì cơ hả bác sĩ?

– Ung thư giai đoạn cuối chứ còn gì nữa? Anh không biết à?

– Ung… thư? Bác sĩ nói đùa ấy ạ? Vợ tôi sao lại ung thư?

Không còn thời gian nữa, chị ấy không sống được bao lâu, mời người nhà đưa về nhà để chăm sóc cho tốt những ngày cuối

Nước mắt anh rơi, anh ngồi gục xuống ghế như một kẻ bại trận trong đau đớn. Anh khóc như một đứa trẻ, anh phải đấm vào ngực mình để tim bớt đau. Anh nhớ lại những ngày chị ở bên anh, chị nhờ anh rửa bát, chị nhờ anh lấy đồ, chị nhờ anh mọi thứ nhưng anh chưa bao giờ động tay vào. Vì anh coi đó là việc của đàn bà, không hề hiểu cho chị.

Anh nhớ lại lúc chị đòi anh đi Đà Lạt du lịch, anh đã quát vào mặt chị như thế nào. Trời ạ, bây giờ anh mới hiểu tại sao chị không sinh con cho anh, vì chị biết, mình không còn sống được bao lâu nữa. Anh đau khổ nhận ra số phận của người vợ bất hạnh khi lấy phải người chồng vô tâm như anh. Thật sự lúc này anh cảm thấy hối hận vô cùng.

Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của chị. Mấy tháng nay, chị đã gầy đi trông thấy vậy mà người chồng vô tâm như anh bây giờ mới nhận ra. Trời ạ, tại sao trên đời lại có người chồng như anh. Anh khóc lóc nói với chị:

“Em à, anh xin lỗi. Chúng mình sẽ đi Đà Lạt em nhé, đi đâu cũng được chỉ cần làm em thích”.

Nước mặt chị lăn dài, chị khóc vì xúc động, rồi chị lại cười nói với anh rằng: “Ừ, chúng mình sẽ đi Đà Lạt và sẽ có những ngày tháng thật vui vẻ, giống như ngày mình yêu nhau anh nhé”. Nghe chị nói tới đó, anh đã khóc như một đứa trẻ, gục đầu vào chị mà khóc. Anh chưa bao giờ thấy mình bỉ ổi như lúc này.

Đêm ấy, anh nằm ôm chị vào lòng như ngày hai người mới cưới. Anh bây giờ không còn là người chồng vô tâm hay trách cứ vợ, chỉ biết lao đầu vào công việc nữa. Anh trở thành người khác. Chị ôm anh, nằm lên tay anh ngủ và thủ thỉ: “Anh à, anh có hối hận vì lấy em không? Em không sinh con cho anh cũng không thể ở bên anh cả đời này”.

Anh ôm chị thật chặt như không muốn chị rời xa anh, muốn giữ mãi thân xác này. Anh nói với chị: “Không, anh chưa bao giờ hối hận vì lấy em cả. Em là người vợ tuyệt vời, anh thật sự rất yêu em. Chỉ là anh quá vô tâm, con người anh là thế, anh sinh ra đã có người khác nuông chiều mình nên anh quên mất trách nhiệm làm chồng. Anh đã để em phải cô đơn suốt thời gian qua. Anh xin lỗi. Tha thứ cho anh nhé, anh sẽ bù đắp cho em, chúng ta sẽ hạnh phúc tới già”. Nói vậy nhưng lòng anh đau như cắt vì anh biết, thời gian của chị không còn nhiều nữa.

Một đời người, một người vợ, một gia đình, tất cả với anh lúc này nó quý giá đến nhường nào. Anh quá hối hận vì những gì mình đã làm. Giá như anh đối xử với chị tốt hơn, quan tâm hơn thì lúc này, anh cũng bớt đi sự áy náy và đau khổ. Bây giờ thì anh lại càng hiểu câu nói, khi mất đi một thứ gì đó, ta mới nhận ra nó quan trọng biết nhường nào. Và hạnh phúc khi ở bên, hãy biết vun đắp và níu giữ, đừng để tuột mất và hối hận cả đời. Anh chị sợ, cả đời này anh phải hối hận vì đã để tuột mất chị, người vợ tuyệt vời của anh…